Hoa Nguyệt Chính Phong Xuân - 11
Cập nhật lúc: 2025-07-07 13:43:15
Lượt xem: 4,642
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ba năm , chính giúp trở về Mạc Bắc.
Lúc đại hôn, đợi nhiều năm.
Giờ thêm chuyện Mạc Bắc và Thương Lam thành...
Cảm giác quái lạ trong lòng ngày càng rõ ràng hơn.
Tựa như điều gì đó sắp sửa vỡ òa trong .
26
Đêm dần buông xuống, mấy vị phi tần ở đây cũng chẳng giúp gì, bèn bảo họ lui về , chỉ để chăm sóc cho Bùi Lang.
Bùi Lang vẫn tỉnh .
Ánh lửa vàng vọt lay động, càng tôn thêm những đường nét vốn thanh lãnh của thêm phần lạnh lẽo.
Ngón tay khẽ nâng, chạm nhẹ lên mai tóc mai của .
Nhất Phiến Băng Tâm
“Rốt cuộc là giấu điều gì?”
Trong lòng hạ quyết tâm, đợi tỉnh , nhất định hỏi cho rõ ràng.
Trời càng lúc càng khuya, bên giường, cố giữ cho đầu óc tỉnh táo.
mí mắt ngày một nặng nề, chẳng từ lúc nào .
Lúc tỉnh , giường, mà Bùi Lang chẳng thấy .
Ta khoác áo choàng, bước ngoài tìm .
Chưa bao xa, thấy giọng quen thuộc vọng từ một lều trại gần đó, vén rèm .
Trong lều, Hoắc Anh giam c.h.ặ.t giá hình, xiềng xích rỉ sét xuyên qua xương vai .
Dưới ánh đèn lờ mờ, hàng mi vương m.á.u của phủ một tầng u tối.
Bùi Lang đối diện .
Không khí giữa hai , căng như dây đàn chuẩn đứt.
“Ba năm , Tây nhi hồi Bắc Mạc, ngài rõ với năng lực của nhất định sẽ theo tung tích nàng.
“Cho nên ngài cùng trưởng của nàng diễn một màn kịch, để nàng thuận lợi rời khỏi tầm mắt của mà trở về Bắc Mạc, đúng ?”
Từng chữ từng lời của Hoắc Anh đều c.ắ.n răng mà thốt, lửa giận ngút trời ẩn trong lời chẳng hề che giấu.
“.”
Thanh âm của Bùi Lang bình thản, hàng mi rủ xuống chút gợn sóng.
Dẫu cho mặt , Hoắc Anh giận đến mắt đỏ ngầu, tựa hồ xé xác mà nuốt sống.
Nghe lời xác nhận chắc nịch.
Ánh lửa trong mắt Hoắc Anh như bốc cháy, gần như thiêu rụi cả đôi con ngươi u tối.
Hắn liều mạng vùng vẫy, cố gắng thoát khỏi xiềng xích giam cầm thể, miệng giận dữ quát lớn.
“Bùi Lang! Nàng là thê t.ử của ! Ngươi dám!”
Xiềng xích kiên cố gắt gao ghim c.h.ặ.t thể , mỗi một cử động đều là đau đớn thấu tim gan.
Chẳng mấy chốc, Hoắc Anh cạn kiệt sức lực.
Bùi Lang bật khẽ, giọng trầm thấp mang theo hàn ý lạnh thấu xương, lạnh nhạt Hoắc Anh đang thở hổn hển như con ch.ó c.h.ế.t mặt.
“Không ngại cho ngươi , Tô Uyển Nương, cũng là do đưa đến cho ngươi.”
27
Đứng ngoài lều, bỗng nghẹn thở, trong đầu chỉ còn một mảnh trống rỗng.
Tô Uyển Nương? Sao thể như !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/hoa-nguyet-chinh-phong-xuan/11.html.]
Trong lều, Hoắc Anh đột ngột ngẩng đầu, con ngươi co rút dữ dội.
Hắn há miệng, nhưng phát nổi một âm thanh.
Bùi Lang nghiêng đầu, hứng thú ngắm dáng vẻ chật vật, như chịu cú đả kích trí mạng của Hoắc Anh.
Trong bóng đêm trầm mặc, ảnh vận bạch y của Bùi Lang tựa ngọc minh châu tỏa sáng, như ánh trăng rọi sạch gió sương.
Rõ ràng là gương mặt thanh lãnh như gió mát trời quang, thế nhưng những lời khiến lạnh thấu đến tận xương tủy.
“Tô Uyển Nương vốn là kỹ nữ mảnh mai nuôi trong phủ nhà một phú thương. Về vì trộm cắp chính chủ mẫu đuổi khỏi cửa.”
“Ta sai Thường Hỷ bày kế sắp đặt cuộc gặp gỡ giữa các ngươi. Ta nàng nhất định sẽ tìm cách bám Hoắc đại tướng quân danh chấn thiên hạ .”
“Ban đầu, chỉ định dùng nàng để ly gián tình nghĩa giữa ngươi và công chúa. Không ngờ ngươi ‘phối hợp’ đến mức khiến kinh ngạc ngoài dự liệu.”
Đôi mắt Hoắc Anh đầy tơ m.á.u, thể lảo đảo như rút cạn cả ba hồn bảy vía, chỉ thể đó, trơ mắt sự thật từng lớp từng lớp đè nát lý trí.
Miệng ngừng lặp lặp hai chữ: “Vì ?”
“Hoắc Anh, thời gian yêu công chúa, ngắn hơn ngươi.”
Ánh mắt Hoắc Anh dại , con ngươi khẽ lay động.
“Thương Lan thành?”
Lại là Thương Lan thành. Ta nghiêng gương mặt của Bùi Lang, trong đầu bỗng như ánh chớp xẹt qua.
Một bóng dáng thiếu niên tuấn tú thanh mảnh dần dần chồng khít lên dung mạo của Bùi Lang mặt.
Lẽ nào… chính là Bùi Lang?
Lần đầu gặp thiếu niên , là do Hoắc Anh dẫn đến t.ửu lâu gặp . Khi , Hoắc Anh chỉ là biểu của .
Thiếu niên ít lời ít tiếng, còn thì hoạt bát sôi nổi.
Ta thường dẫn bọn họ dạo phố, rong ruổi khắp nơi, vui chơi thỏa thích.
Ta dạy họ đan mũ cỏ, mời họ ăn bánh nhân đúng vị ngon nhất phố.
Ngay cả tài cưỡi ngựa b.ắ.n cung của , cũng là do dạy.
Hắn là hoàng t.ử của Yến triều, là Bùi Lang!
Tiếng rên rỉ đau đớn của Hoắc Anh kéo trở về hiện thực.
“ Tây nhi là thê t.ử của .”
“Thì ?”
Bùi Lang nhạt một tiếng.
“Là ngươi tự giữ lòng, một kẻ hai lòng lạc lối, tất nhiên nhận lấy trừng phạt.”
“Bùi Lang!”
28
Ta lững thững về tẩm điện, những điều quả thật quá mức kinh nhân.
Trong thoáng chốc, tâm rối như tơ vò, , đầu óc trống rỗng.
Bùi Lang… tâm cơ sâu nặng, tính khí cuồng dã cố chấp, xa hơn cả những gì từng tưởng tượng.
Hắn đúng là một kẻ săn mồi vô cùng nhẫn nại, mưu cục bố trí từ mấy năm .
Nếu con cờ mang tên Tô Uyển Nương thất bại, thể sẽ đổi sang cách khác ?
Đáp án, cần nghĩ cũng rõ.
Ta giường, ngẩn nóc màn.
Bùi Lang, thật sự là một nguy hiểm đến đáng sợ.
kỳ lạ , trong cảnh đất khách quê , chính khiến đầu cảm nhận thứ gọi là: an .
Cả đêm trằn trọc, chợp mắt.