Hoa Nguyệt Chính Phong Xuân - 12
Cập nhật lúc: 2025-07-07 13:43:37
Lượt xem: 4,774
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L7ePYkXEB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng hôm , thái giám đến bẩm báo.
“Nô tài sáng nay một mụ điên bám lấy ngoài cửa, tự xưng là Tô Uyển Nương, chuyện gấp cầu kiến nương nương.
Nương nương, … gặp ạ?”
Tô Uyển Nương?
Nàng hạ lệnh cấm túc ?
Chắc là tin Hoắc Anh giam, nên vội vàng trốn đến cầu cứu.
Ta ngược chút tò mò, nàng gì với .
Ta khẽ gật đầu.
Thái giám liền dẫn Tô Uyển Nương phòng.
Ta ngước mắt tới, suýt nữa thì nhận .
Tóc tai tán loạn, y sam xám xịt lấm lem, hiển nhiên quãng đường từ kinh thành đến nơi săn b.ắ.n , nàng chịu ít khổ sở.
“Cứ , tìm bản cung là chuyện gì?”
Tô Uyển Nương “phịch” một tiếng quỳ rạp xuống đất.
Nước mắt ngân ngấn nơi hàng mi, ào ào tuôn rơi.
“Chỉ cần nương nương nguyện ý tay cứu lấy tướng quân, tiện nguyện đem tướng quân cho nương nương, sẽ ôm hài t.ử rời khỏi kinh thành.
“Chỉ xin nương nương nể tình xưa nghĩa cũ, tha cho tướng quân một mạng.”
Ta Tô Uyển Nương đang dập đầu mặt, chỉ cảm thấy hết sức nực .
Ba năm , nàng chặn xe ngựa của , quỳ gối dập đầu, cầu xin tiến phủ.
Hôm nay nàng dập đầu, cầu xin tự nguyện rời khỏi kinh thành.
“Tô Uyển Nương, bản cung sớm hưu phu. Hoắc Anh sống c.h.ế.t, liên quan gì đến ?”
29
“Quý phi nương nương, và tướng quân từng bao năm tình nghĩa, nay thực sự nhẫn tâm bỏ mặc tướng quân ?
Nhất Phiến Băng Tâm
“Chỉ cần nương nương nguyện ý tay cứu lấy tướng quân một mạng, tiện thề rằng từ nay về sẽ bao giờ xuất hiện mặt hai nữa.”
Tô Uyển Nương quỳ bò đến bên chân , lời lẽ khẩn thiết.
Tựa như chỉ cần nguyện cứu Hoắc Anh, thì dù trâu ngựa cho , nàng cũng cam lòng.
Ta hờ hững chỉnh trâm ngọc bên tóc mai, khẽ lạnh một tiếng.
“Cứu , chỉ sợ ngươi sẽ trở mặt chối bỏ như từng gì.
“Ngươi thật sự nguyện rời khỏi Hoắc Anh ? Thật sự buông phú quý vinh hoa chốn kinh thành?”
Tô Uyển Nương khựng .
Ta thấy rõ tâm tư nàng , lạnh liên tiếp.
“Hơn nữa, ngươi dựa cái gì mà cho rằng còn Hoắc Anh?
“Nam nhân bẩn thỉu như , ngươi cứ giữ mà dùng.”
Tô Uyển Nương đột ngột ngẩng đầu, thấy mềm ăn, cứng cũng chẳng nhường, ánh mắt liền hiện lên tia hung ác.
“Quý phi nương nương, thật sự chịu tay tương trợ?”
Ta lười cùng nàng dây dưa, liền gọi cung nữ.
“Nếu bản cung nhớ nhầm, hiện ngươi vẫn đang trong thời hạn cấm túc?
“Xuân Lai, áp giải Tô Uyển Nương hồi phủ, lệnh canh giữ nghiêm ngặt.”
“Dạ, nương nương.”
Xuân Lai cùng hai ma ma tiến lên, lập tức bắt lấy Tô Uyển Nương.
Tô Uyển Nương kinh hoảng cả khuôn mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/hoa-nguyet-chinh-phong-xuan/12.html.]
Nàng , nếu áp giải hồi phủ, thì đời coi như chẳng còn đường nữa.
Mà Hoắc Anh nếu thực sự gặp chuyện, nàng và đứa nhỏ tương lai sống ?
Tô Uyển Nương c.ắ.n răng, trong mắt hiện lên vẻ hung ác.
Nàng giật lấy cây trâm đầu, bất ngờ bật dậy, kéo lòng, lấy con tin.
Lớn tiếng quát lên:
“Ta xem ai dám động !”
30
Mũi trâm của Tô Uyển Nương gí sát cổ , lành lạnh chạm da thịt.
Mấy nô tài trong phòng đều hoảng sợ mặt trắng như tờ giấy.
Bên ngoài động tĩnh truyền tới, Bùi Lang cùng các thị vệ cận của lập tức lao phòng.
Tô Uyển Nương tay cầm trâm run rẩy thôi, cả thấm ướt mồ hôi lạnh.
Hiển nhiên sợ đến hồn phi phách tán, nhưng nàng giờ còn đường lui nữa.
“Hoàng thượng! Chỉ cần ngài thả tướng quân, để chúng thần một nhà đoàn tụ bình an, thần sẽ lập tức thả Diệp Tây!”
Ánh mắt Bùi Lang khẽ động, tầm lướt đến vết m.á.u nơi cổ .
Tô Uyển Nương vì căng thẳng quá mức mà tay run dữ dội, đầu trâm đ.â.m rách làn da mỏng manh, rỉ từng tia huyết hồng.
Ngón tay Bùi Lang khẽ xoay, sát ý cuộn trào trong đáy mắt.
“Đưa Hoắc Anh lên đây.”
Thị vệ lập tức lĩnh mệnh lui ngoài.
Chỉ chốc lát , lôi một bê bết m.á.u, khuôn mặt sưng vù đến mức chẳng nhận nổi là ai.
Tô Uyển Nương trừng lớn mắt, sắc mặt vặn vẹo dữ tợn, bàn tay cầm trâm siết c.h.ặ.t đến mức trắng bệch.
Nàng t.h.ả.m thiết gọi:
“Tướng quân!”
Không ngờ, nàng với Hoắc Anh thật sự chút chân tình.
Chỉ tiếc , Hoắc Anh tựa như chẳng hề thấy nàng , một lời.
Ta vở kịch mắt, chỉ thấy buồn .
là một vở tuồng hài vô nghĩa.
Ta khẽ nghiêng đầu, âm thầm quan sát Tô Uyển Nương.
Nàng vẫn dán mắt Hoắc Anh, phát hiện động tác nhỏ của .
Tuy võ nghệ chẳng mấy tinh thông, nhưng để đối phó với một nữ nhân yếu ớt như nàng , vẫn là dư sức.
Chớp lấy thời cơ, bất ngờ xuất thủ, đ.á.n.h rơi trâm cài cổ, thuận thế chế trụ nàng .
Ta đưa tay che lấy cổ , lạnh lùng tặng nàng một bạt tai.
Hết tới khác gây sự, nàng thật coi là giận ?
Tô Uyển Nương đau đớn quỳ rạp xuống đất, còn kịp phản ứng chuyện gì xảy .
Thị vệ điện lập tức xông lên, áp giải nàng .
Bùi Lang nhanh ch.óng bước đến mặt , hai tay siết lấy vai , ánh mắt sâu thẳm như dò xét từng tấc da thịt .
“Thần , bệ hạ. Chỉ là trầy chút da thôi.”
Sát ý trong mắt Bùi Lang càng thêm nồng, nơi đuôi mắt nhuốm một tầng đỏ thẫm kỳ dị.
Hắn quát lớn, thanh âm như lạnh băng thấu cốt:
“Áp Tô Uyển Nương và Hoắc Anh xuống đại lao! Lập tức xuất phát, chậm trễ!”
Mọi đồng thanh lĩnh chỉ lui xuống.