Hoa Nguyệt Chính Phong Xuân - 2

Cập nhật lúc: 2025-07-07 13:38:47
Lượt xem: 1,823

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn xách theo túi bạc, cất giọng trong trẻo:

 

“Chưởng quầy, vị tiểu , để y trả tiền.”

 

Chưởng quầy nhận lấy bạc, buông tay áo , khẽ rủa một tiếng “xúi quẩy”, bỏ .

 

Thiếu niên mặt ánh mắt sáng ngời, mà mỉm :

 

“Ta tên Hoắc Anh, còn ngươi?”

 

Dáng vẻ trong trẻo của thiếu niên năm nào, khắc sâu trong lòng suốt một thời gian dài.

 

Vậy mà nay, mới năm năm ngắn ngủi.

 

Người xưa … cũng chẳng còn là cũ nữa .

 

Trước mặt , Hoắc Anh vẫn còn đeo kiếm bên hông.

 

giờ đây, chẳng để bảo vệ mà là vì một nữ nhân khác.

 

Ta lạnh lùng Hoắc Anh, khẽ giễu một tiếng.

 

“Lần cuối chúng gặp , chính là yến thọ của Tĩnh vương phi ba tháng . Hôm đó tướng quân cùng đồng liêu trò chuyện vui vẻ, nâng chén đối ẩm cùng chư tướng, duy nhất ngài để ý đến chỉ .”

 

“Hôm nay nhờ phúc của Tô di nương, cuối cùng cũng khiến tướng quân chịu một cái.”

 

Hoắc Anh hừ lạnh.

 

“Ta trở về để nàng những lời vô ích .”

 

“Uyển Nương thế đáng thương, chỉ là một cô nhi thôi, cớ nàng ích kỷ đến , mãi chẳng chịu dung thứ cho nàng một chút?”

 

Nghe , một tiếng khẽ bật từ nơi l.ồ.ng n.g.ự.c .

 

“Cô nhi ? Tướng quân dường như quên …”

 

Nhất Phiến Băng Tâm

“Ta cũng là một cô nhi đấy thôi.”

 

04

 

Thần sắc Hoắc Anh khựng trong thoáng chốc, nhưng nhanh liền khôi phục dáng vẻ lạnh lùng cứng cỏi.

 

nàng đường đường chính chính Hoắc phủ chủ mẫu suốt mấy năm nay, còn Uyển Nương thì ? Vì sự ích kỷ của nàng, nàng chỉ thể danh phận mà theo . Nàng nàng chịu bao nhiêu lời chê và uất ức ?”

 

“Vì ích kỷ ư? Hoắc Anh, năm đó là chính miệng tướng quân đây đời chỉ một . Là tướng quân tự đó!”

 

! Ta từng ! Thì ?”

 

“Nàng thử một nửa dịu dàng hiểu ý, nhu thuận thông tình như Uyển Nương, và nàng chẳng đến bước đường hôm nay.”

 

“Sớm nàng độc miệng cay nghiệt như thế, năm đó chẳng nên quen nàng.”

 

“Diệp Tây, thà từng bao giờ gặp nàng.”

 

Sắc mặt Hoắc Anh trầm như nước.

 

Hắn nghiến răng ken két, phun lời cay nghiệt , giận dữ bỏ .

 

Cửa phòng giật mạnh đến mức giấy tờ án thư cũng bay tán loạn rơi xuống đất.

 

Từng là phu thê tình sâu nghĩa nặng ngay từ cái đầu tiên, đến hôm nay trở mặt thành thù.

 

Ta tự hỏi bao nhiêu tại chuyện thành thế ?

 

Là từ khi gặp nữ nhân đáng thương mang tên Tô Uyển Nương ?

 

Hay từ lúc đưa nàng phủ nha cận?

 

Hay là bắt đầu từ khi dần chán ghét phong tình, chẳng hiểu thi thư, sánh với nàng nhẹ nhàng uyển chuyển?

 

Hay là… từ những chút do dự mà về phía nàng , vứt bỏ phía ?

 

Nghĩ thật lâu, rốt cuộc vẫn nghĩ đáp án.

 

Ta ngẩn ngơ cúi xuống nhặt những tờ giấy rơi vãi đất.

 

Trên đầu trang, ba chữ to rõ ràng đập mắt Hưu Phu Thư.

 

Năm năm , để ở bên Hoắc Anh, cam nguyện từ bỏ phận công chúa, đổi sang Hán danh là Diệp Tây.

 

Cáo biệt song cùng bằng hữu, theo Hoắc Anh tiến Trung Nguyên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/hoa-nguyet-chinh-phong-xuan/2.html.]

 

Hoắc Anh từng gặp cha , với ngoài, luôn tự xưng là cô nhi.

 

Tình yêu thuở thiếu thời, luôn mãnh liệt mà khờ dại.

 

Chỉ vì một chút tình cảm nhỏ bé, liền tiếc bất cứ điều gì.

 

Năm năm qua, nhớ nhà bao nhiêu… thì càng hận sự bất trung của Hoắc Anh bấy nhiêu.

 

Mà nay, tất cả cuối cùng cũng đến hồi kết thúc.

 

Ta chằm chằm mấy chữ , khẽ khàng cất tiếng:

 

“Hoắc Anh, như ngươi mong …”

 

“Ta thành cho ngươi.”

 

05

 

Kiệu dừng ở cửa của t.ửu lâu.

 

Ta vén rèm xe, đội mũ che mặt, thảnh thơi bước trong.

 

Trong lâu, tiểu nhị chờ từ .

 

Hắn dẫn một đường lên lầu ba.

 

Cửa phòng đẩy , ánh mắt lập tức dừng nơi nam nhân đang giữa phòng.

 

Sóng mũi bỗng chốc cay xè, cố nén lệ, khẽ gọi một tiếng:

 

“Ca ca…”

 

Ca ca là gửi thư cho một tháng .

 

Trong thư, chỉ vỏn vẹn một câu:

 

“Tây nhi, hối hận ?”

 

Nhìn thấy dòng , nước mắt lập tức rơi như mưa.

 

Ngay cả khi phát hiện Hoắc Anh phản bội, cũng từng lấy một mà chỉ một câu , trái tim như bóp nghẹt, đau đớn đến tận cùng.

 

Tủi hờn, hối hận, uất ức cuồn cuộn như thủy triều, nhấn chìm trong màn đêm vô tận.

 

Ta hồi đáp ca ca bằng một bức gia thư.

 

Không bao lâu, một phong thư gửi tới.

 

“Một tháng nữa sẽ đến kinh thành, yết kiến Hoàng đế Đại Yến. Khi , sẽ đưa về nhà.”

 

Một tháng trôi qua, tựa như chỉ trong chớp mắt.

 

Ca ca mắt , so với ngày rời nhà năm , nay càng thêm trầm , chín chắn.

 

Huynh nắm lấy tay , khóe mắt hoe đỏ.

 

Ngồi trò chuyện cùng ca ca một hồi lâu.

 

Ta mới sực nhận , tấm rèm còn một nam nhân vận cẩm bào màu nguyệt bạch.

 

Người vóc dáng tuấn tú lạnh nhạt, mái tóc đen nhánh chỉ dùng một khối bạch ngọc cột .

 

ngăn bởi rèm che, cũng giấu khí chất bất phàm.

 

“Ca ca, vị là...?”

 

Ca ca khựng một chút, đưa tay giới thiệu:

 

“Vị là bằng hữu của ở kinh thành Bùi công t.ử.”

 

Ta dậy hành lễ, trong lòng âm thầm suy nghĩ.

 

Họ Bùi… nếu nhớ lầm, hình như là họ của hoàng thất.

 

Nam t.ử rèm khẽ gật đầu đáp lễ.

 

Ca ca thấy trời xế chiều, liền dặn về phủ nghỉ ngơi.

 

Còn ngày khởi hành trở Mạc Bắc.

 

Sẽ là đêm hôm , đúng lúc Hoắc Anh đón dâu.

Loading...