Hoa Nguyệt Chính Phong Xuân - 3

Cập nhật lúc: 2025-07-07 13:39:52
Lượt xem: 4,731

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

06

 

Hai ngày nay, khắp phố phường kinh thành lan truyền hai chuyện lớn.

 

Một là vị Hoắc phu nhân nổi tiếng chua ngoa ngang ngược của kinh thành, chịu để Hoắc tướng quân nạp .

 

Hai là công chúa thứ ba của Mạc Bắc sắp rời kinh hồi hương.

 

Tuy chẳng ai rõ vị tam công chúa là nhân vật phương nào, cũng vì cớ gì bỗng nhiên từ kinh thành về Mạc Bắc.

 

lời đồn đoán thì chẳng thiếu.

 

Thậm chí ít còn tự biên một quyển thoại bản tình duyên giữa công chúa và Hoàng thượng, hoặc với một vị vương gia nào đó.

 

Ta cầm kéo, tỉa những bông ngọc lan mặt.

 

Hỉ Nhi đối diện, ôm quyển thoại bản, lau nước mắt .

 

“Chuyện tình giữa tam công chúa và Tĩnh vương thật cảm động quá mất! Chủ t.ử, đoạn xem!”

 

“Tĩnh vương trúng độc, lúc lâm chung nắm tay tam công chúa, nghẹn ngào thốt lên: Nếu kiếp , vẫn cưới nàng thê t.ử.”

 

Hỉ Nhi bật “oa” một tiếng, nước mắt tuôn như mưa.

 

Ta cầm kéo, im lặng nên lời.

 

“Tĩnh vương sáu mươi tuổi … Mấy thư sinh mà cũng cho .”

 

Lời dứt, chợt tiếng bước chân vang lên ngoài cửa.

 

Ta ngẩng đầu lên.

 

Là Hoắc Anh.

 

07

 

“Ngày mai việc trọng yếu rời phủ, e rằng mất vài tháng. Uyển Nương ở trong phủ, phiền phu nhân chiếu cố.”

 

Miệng thì là nhờ trông nom.

 

ánh mắt Hoắc Anh lúc trầm đến đáng sợ, trong đáy mắt ẩn ẩn tia uy h.i.ế.p rõ ràng.

 

Ta hiểu rõ lời ngoài ý trong của .

 

Nếu Tô Uyển Nương hoặc đứa trẻ trong bụng nàng xảy chuyện gì cũng đừng mong yên .

 

Ta bật lạnh, sắc mặt đổi, thậm chí buồn ngẩng đầu.

 

“Hoắc Anh, quan trọng đến mức khiến vướng mạng .”

 

Sắc mặt Hoắc Anh đen kịt như than.

 

Hồi lâu , mới khẽ gật đầu, môi nhếch lên như chẳng :

 

“Vậy thì .”

 

Dứt lời, sải bước bỏ .

 

Nhìn bóng lưng xa dần của , nhíu c.h.ặ.t mày.

 

“Việc trọng yếu, rời mấy tháng”…

 

Trong lòng bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành.

 

Chớp mắt, ngày hồi hương đến gần.

 

Hoắc phủ treo đèn kết hoa, tràn ngập hỷ khí tưng bừng.

 

Ngay cả Hoắc Anh trong hỷ phục, gương mặt cũng hiếm hoi nở nụ .

 

Chỉ phu nhân Hoắc phủ đóng c.h.ặ.t cửa phòng, chịu ngoài.

 

Đám hạ nhân mấy đến thỉnh, đều chỉ lạnh nhạt từ chối.

 

Cuối cùng, họ đành đến bẩm với Hoắc Anh.

 

Hắn nhíu mày, lộ rõ vẻ chán ghét kiên nhẫn, lạnh lùng vung tay áo, chỉ hờ hững ném một câu:

 

“Tùy nàng.”

 

Đám hạ nhân , liền quản nữa.

 

Còn đang trong khuê phòng tĩnh lặng xong câu cuối cùng trong Hưu phu thư.

 

Ta dậy, đặt chiếc trâm gỗ năm xưa Hoắc Anh tặng cùng tờ hưu thư cạnh .

 

Sau đó sang nam trang, nhẹ nhàng cải trang dung mạo.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/hoa-nguyet-chinh-phong-xuan/3.html.]

Lật qua cửa sổ.

 

Lúc bước khỏi phủ, chạm mặt đoàn nghênh thổi kèn vang trời.

 

Ta trộn giữa dòng , khẽ ngẩng đầu, cuối nam nhân đang tuấn mã, gương mặt rạng rỡ vui mừng.

 

Sau đó lưu luyến, ngoảnh đầu, sải bước rời .

 

08

 

Ta sang y phục dân tộc của Mạc Bắc.

 

Ca ca đỡ lên kiệu hồi hương.

 

Đội vệ binh dài dằng dặc vây quanh kiệu, bảo vệ nghiêm ngặt.

 

Vừa yên vị, bên ngoài xe ngựa bỗng vang lên một thanh âm quen thuộc.

 

“Tam công chúa, là tướng quân Hoắc Anh hộ vệ .”

 

“Một khắc nữa sẽ khởi hành. Nếu công chúa điều gì căn dặn, xin cứ phân phó.”

 

Tim chấn động mạnh mẽ.

 

Tướng quân hộ tống về Mạc Bắc là Hoắc Anh?

 

Dự cảm chẳng lành ngày hôm , hôm nay liền ứng nghiệm.

 

Hôm nay là ngày đại hôn của ? Sao đến đây?

 

Ta im lặng trong kiệu, nửa lời.

 

Hoắc Anh ngẩng đầu, về phía rèm xe dày nặng ngăn cách giữa .

 

Một tiểu binh vội vã chạy đến mặt .

 

“Chúng lục soát khắp kinh thành, vẫn thấy phu nhân. Chỉ tìm thứ trong khuê phòng.”

 

Ta khẽ vén một góc rèm xe, qua khe hở ngoài.

 

Trong tay tiểu binh chính là hưu thư và trâm gỗ để .

 

Hoắc Anh đón lấy hưu thư, chân mày cau c.h.ặ.t, ánh mắt đầy phiền chán và bực bội.

 

“Hưu phu thư?”

 

“Hừ, còn tưởng nàng thật lòng chấp nhận Uyển Nương, ngờ giở trò lùi một bước tiến hai bước.”

 

“Nàng một một theo tới Trung Nguyên, rời khỏi Hoắc phủ thì còn thể ? Không cần tìm nữa, đợi vài hôm nàng chịu đủ khổ bên ngoài, tự khắc sẽ về.”

 

Tiểu binh lộ vẻ do dự, nhưng cuối cùng vẫn ôm quyền, đáp:

 

“Tuân lệnh.”

Nhất Phiến Băng Tâm

 

Lùi một bước để tiến một bước?

 

Ta bật lạnh một tiếng nén .

 

Đến nước , vẫn cho rằng đang giở chiêu trò, cố níu kéo trái tim .

 

Ta thản nhiên buông rèm xe xuống.

 

Kiệu bắt đầu lắc lư chuyển động.

 

Ta rốt cuộc cũng trở về nhà .

 

09

 

Xe ngựa đường suốt hơn một tháng.

 

Trong suốt thời gian , trừ vài câu thưa thớt với ca ca, từng mở miệng trò chuyện với ai khác.

 

Mỗi xuống kiệu, đều che mặt bằng mũ trướng.

 

một ai phát hiện, vị tam công chúa đoan trang cao quý mắt, chính là vị Hoắc phu nhân nổi danh lẫy lừng, từng đồn là “hán phụ” trong kinh thành.

(Hán phụ: Chỉ phụ nữ mạnh mẽ, dữ dằn, cứng cỏi, thường mang sắc thái chỉ trích trong văn cổ, ám chỉ phụ nữ tính tình cương liệt, can thiệp chuyện nam giới hoặc chịu khuất phục.)

 

“Bẩm tướng quân, bồ câu hồi báo kinh thành vẫn tin tức gì của phu nhân.”

 

Tiểu binh cố lấy can đảm, bẩm báo từng lời.

 

Hoắc Anh sắc mặt âm trầm, hồi lâu , cùng khàn giọng đáp:

 

“Tiếp tục tìm, tiếp tục báo.”

 

“Rõ!”

 

Tiểu binh lĩnh mệnh lui xuống.

 

Loading...