Hoa Nguyệt Chính Phong Xuân - 4
Cập nhật lúc: 2025-07-07 13:40:07
Lượt xem: 5,122
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoắc Anh lặng lẽ lưng ngựa, bóng lưng chút lay động.
Thế nhưng, bàn tay đang nắm c.h.ặ.t dây cương, vì dùng sức quá mạnh mà khớp xương đều lộ trắng bệch.
Suốt hơn một tháng nay, tận mắt chứng kiến từ chán ghét dửng dưng, dần dần chuyển thành bồn chồn lo lắng.
Trong lòng sóng yên biển lặng.
Duy chỉ một điều khiến lòng thắt c.h.ặ.t là con đường về nhà, càng lúc càng gần.
Xe ngựa thêm một tháng.
Cuối cùng, chúng cũng đến địa phận Mạc Bắc.
Từ xa xa, thấy phụ hoàng mẫu hậu đang chờ tường thành.
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi, định tâm tình thật lâu, mới dám bước xuống khỏi kiệu.
Theo quy định giữa hai nước, Hoắc Anh chỉ thể đưa tiễn đến ngoài cổng thành.
Lúc bước qua để thành, cơn gió nhẹ thoảng qua, hất tung mũ trướng, để lộ chiếc cằm thanh tú của .
Cũng đúng lúc , Hoắc Anh ngẩng đầu.
Hắn ngẩn , sắc mặt sững sờ, vô thức tiến gần nhưng thị vệ giữ cổng ngăn .
Đồng t.ử khẽ co , ngơ ngác theo bóng dần khuất xa, cho đến khi biến mất khỏi tầm mắt.
Hắn vẫn , Diệp Tây chỉ là Hán danh của .
Tên thật của là Hạ Lan Nhã Tây.
Nhất Phiến Băng Tâm
10
Ánh trăng rải khắp sa mạc, một mảnh trắng mênh mang, tựa như lớp cát bạc trải đầy mặt đất.
Ta men theo tường thành, từng bước chậm rãi về hoàng cung.
Năm nay, là năm thứ ba trở Mạc Bắc.
Tư tưởng trôi dạt phương xa, chợt nhớ đến đoạn đối thoại vô tình giữa các đại thần và phụ hoàng lúc hoàng hôn.
Chư vị đại thần sắc mặt nặng nề, mày nhíu c.h.ặ.t.
“Hai năm nay, thế lực Trung Nguyên lớn mạnh nhanh ch.óng, chỉ sợ dã tâm của tiểu hoàng đế ngày càng bành trướng. Với thực lực hiện tại của chúng , e là khó lòng chống đỡ.”
Phụ hoàng chính giữa, đến đó liền nhíu mày, đôi lông mày hoa râm.
“Tiểu hoàng đế gì?”
Các đại thần , chẳng ai dám đáp, chỉ cúi đầu trầm mặc.
Chỉ Giới Lặc thẳng thắn khảng khái, cao giọng tâu:
“Hồi bẩm Khả Hãn, Hoàng đế Trung Nguyên hồi thư, cầu… liên hôn.”
“Chuyện nực ! Công chúa trong bộ tộc đều xuất giá, lấy ai mà liên hôn?”
Nghe phụ hoàng phản vấn, Giới Lặc khựng , đó chậm rãi đáp:
“Vị mà tiểu hoàng đế cưới hiện vẫn đang ở trong cung…”
“Là… Tam công chúa.”
Đại điện rộng lớn chợt rơi tĩnh lặng.
“Tiểu hoàng đế chẳng lẽ , Tây nhi từng gả chồng?”
“Hắn . Công chúa thể thuận lợi trở về Mạc Bắc, cũng nhờ Hoàng đế Trung Nguyên tay tương trợ.”
Phụ hoàng trầm ngâm.
“Tiểu hoàng đế là mệnh đoản, tính tình thất thường nóng nảy. Nếu Tây nhi gả sang, những ngày tháng …”
Giới Lặc nhận nỗi do dự và nỡ trong lòng phụ hoàng, liền quỳ sụp xuống đất, cao giọng tâu:
“Vì thể diện của Thập Lục bộ, Trung Nguyên nhất định sẽ dám bạc đãi công chúa.”
“Vì sự tồn vong của Thập Lục bộ, kính xin Khả Hãn suy xét.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/hoa-nguyet-chinh-phong-xuan/4.html.]
Chư vị đại thần cũng lượt quỳ xuống, đồng thanh cầu khẩn.
Tư tưởng dần trở về thực tại.
Ta dựa tường thành, ngẩng đầu ánh trăng treo lơ lửng giữa bầu trời.
Chưa từng thấy ánh trăng nào ở Trung Nguyên lạnh lẽo mà thanh khiết như thế .
Đẹp đẽ như viên minh châu Đông Hải mà Hoắc Anh từng tặng cho Tô Uyển Nương.
Thật nỡ… rời xa Mạc Bắc thêm nữa.
Ta khẽ thở dài.
Từng tầng suy nghĩ trong lòng ngừng dâng lên, rơi xuống, đọng .
Không qua bao lâu.
Ta duỗi thẳng thể tê cứng, ngẩng đầu ánh trăng trong vắt nữa.
Rồi , bước thư phòng của phụ hoàng.
11
Mẫu hậu lo sẽ chịu khổ trong hậu cung của tiểu hoàng đế.
Bà thao thức suốt ba ngày ba đêm, đích chuẩn một danh sách sính lễ thật dài, còn sắp xếp thêm mấy thị nữ cận tinh thông võ nghệ theo hầu.
Bà vuốt ve gương mặt , nước mắt cũng sắp cạn.
Bà rõ, lẽ sẽ là cuối cùng mẫu t.ử chúng gặp trong đời.
Đoàn đón dâu của nước Yến đến thành.
Không và Hoắc Anh là nghiệt duyên trời định
Tướng quân dẫn đầu đoàn nghênh hôm nay, là .
So với ba năm , dường như gầy nhiều.
“Tam công chúa, xin mời lên kiệu.”
Hoắc Anh chìa tay , ánh mắt sắc bén như ưng, rời khỏi nhất cử nhất động của dù chỉ một khắc.
Ta liếc nhàn nhạt, chẳng buồn để tâm đến bàn tay đang đưa tới.
Chỉ lặng lẽ vịn tay tỳ nữ bên cạnh, mắt liếc ngang, từng bước lên kiệu.
Không khí xung quanh lặng như tờ.
Theo tiếng tù và vang lên một hồi dài.
Xe ngựa bắt đầu “kẽo kẹt, kẽo kẹt” lăn bánh rời .
Xe ngựa một đường tiến thẳng kinh thành.
Đến nơi, sắp xếp ở tạm trong hành cung.
Ta im lặng quan sát khắp nơi, ở đây bày biện tinh tế, xa hoa thoải mái, pha chút phong vị dị vực.
Hiển nhiên là dụng tâm chuẩn .
Hoắc Anh lặng lẽ theo , một lời.
Trong khóe mắt , thỉnh thoảng bắt gặp ánh dò xét của .
Đưa đến hành cung, nhiệm vụ của vốn tất, mà chẳng hiểu vẫn rời .
Tỳ nữ bên cạnh bước lên một bước, mở miệng nhắc nhở:
“Hoắc tướng quân, giờ còn sớm, công chúa cần nghỉ ngơi. Tướng quân thể lui về .”
Hoắc Anh như thấy, đôi mắt đen thẫm vẫn chăm chú rời.
Vài giây , chợt vén áo, nửa quỳ xuống đất.
“Hôm công chúa rời Mạc Bắc, khéo cũng là ngày thê t.ử của thần Diệp Tây đột nhiên mất tích.”
“Lần đến đón công chúa, thần phát hiện nhiều điểm giống với thê t.ử năm xưa của thần.”
“Thần mạo phạm... Không tam công chúa thể tháo mũ trướng xuống cho thần rõ?”