Hoa Nguyệt Chính Phong Xuân - 5
Cập nhật lúc: 2025-07-07 13:40:32
Lượt xem: 5,139
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
12
Không gian chợt lặng ngắt.
Lặng đến mức, một cây kim rơi xuống đất cũng thấy rõ.
Tỳ nữ bên cạnh sắc mặt giận dữ.
“Hoắc tướng quân thật to gan! Từ xưa ranh giới nam nữ khác biệt.”
“Thánh nhan của công chúa, há thể tùy tiện để một nam t.ử ngoài tộc thấy!”
Hoắc Anh vẫn quỳ nơi đó, lùi nửa bước.
“Chỉ là xin công chúa gỡ mũ trướng xuống mà thôi. Dân phong nước cởi mở, thể xem là vô lễ.”
“Thần từng hai tướng quân hộ vệ cho công chúa, từng thấy công chúa cất lời. Dù là với tỳ nữ, thanh âm cũng nhỏ như muỗi kêu.”
“Công chúa… đang sợ điều gì?”
Ta ở thượng vị, bình thản đối diện ánh mắt dò xét của .
Bỗng ngoài cửa truyền đến âm thanh náo động.
Lễ quan tất tả chạy , nét mặt mang theo nụ tươi rói.
“Tam công chúa, bệ hạ đến kinh thành, đặc biệt giá lâm hành cung thăm hỏi!”
“Xin công chúa nhanh ch.óng chỉnh trang, nghênh đón thánh giá.”
“Ôi chao, Hoắc tướng quân, ngài vẫn còn ở đây ?”
Ánh mắt Hoắc Anh trở nên u ám, dậy.
Hắn lặng lẽ thật sâu, đó cúi đầu hành lễ, xoay bước nhanh rời khỏi.
Ta lặng lẽ theo bóng lưng khuất dần.
Lễ quan ngừng thúc giục, lập tức gọi ma ma đến y phục cho .
Ta chọn một bộ lưu tiên khúc thủy, váy thêu hoa văn trăm bướm xuyên hoa tinh xảo.
Tỳ nữ b.úi cho một kiểu tóc đơn giản, buông lơi nơi gáy, đoan trang mềm mại.
Ta gương đồng dung nhan trong gương thanh lệ đoan chính, chẳng nên lời.
Tâm trí phiêu lãng ngừng.
Hoàng đế Yến triều, từng gặp qua một .
Khi cùng Hoắc Anh tranh cãi, nhất thời tức giận đ.â.m một nhát, khiến dọa đòi hòa ly.
Vì mà hai chúng náo đến tận Kim Loan điện.
Suốt buổi, chỉ cúi đầu quỳ gối nơi đó.
Diện mạo của hoàng đế, từng rõ.
Nhất Phiến Băng Tâm
Chỉ nhớ rõ giọng của vô cùng dễ .
Tiểu hoàng đế nhỏ hơn năm tuổi.
Từng đồn rằng, từ nhỏ thể yếu ớt, bệnh tật quấn .
Tính tình cổ quái, tàn nhẫn thất thường, tay g.i.ế.c chớp mắt, vô cùng khó sống chung.
Sau khi tiến cung, vẫn nên giữ cách càng xa càng .
Trong đầu đang mường tượng dáng hình một vị hoàng đế gầy gò, u ám và lạnh lẽo…
Thì ngoài cửa bỗng vang lên tiếng hô cao v.út của thái giám:
“Bệ hạ giá lâm!”
13
Tỳ nữ vội đỡ bước cửa.
Ta cúi hành lễ.
Cúi đầu xuống, chỉ thấy một nam t.ử vận cẩm bào sắc nguyệt bạch chầm chậm tiến đến, dừng ngay mặt .
Hắn vươn bàn tay trắng nhợt, thon dài xương xẩu, nhẹ nhàng đỡ dậy, thanh âm như tuyết rơi lặng lẽ giữa đêm đông.
“Tam công chúa, cần đa lễ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/hoa-nguyet-chinh-phong-xuan/5.html.]
Ta thuận thế lên, ngẩng đầu .
Nam nhân mũi cao môi mỏng, đường nét gương mặt thanh thoát, hàng mi dày rủ xuống, thần thái tuấn mỹ khó vẽ nên lời.
Gió lặng lẽ lướt qua, phơ phất vạt áo.
Dù sắc mặt nhợt nhạt, nhưng hề giống hình tượng âm lãnh dữ tợn từng tưởng tượng.
Ta bất giác sững .
Nhận ánh mắt dừng quá lâu, nam nhân khẽ nhếch môi, mỉm rạng rỡ.
Nụ khiến lòng khẽ chao đảo, vội cúi đầu, né tránh ánh .
Thì hoàng đế Yến triều, Bùi Lang, tuấn mỹ đến .
Ta… dường như từng gặp ở .
Bùi Lang nắm lấy tay , cùng bước trong.
“Gian phòng , trẫm từng hỏi thăm điện hạ Đồ Tháp, mới mời thợ lành nghề thiết kế riêng.”
“Không công chúa ở quen chăng?”
“Hỏi qua ca ca ư?”
Bùi Lang khẽ gật đầu.
Rốt cuộc, cũng nhớ gặp ở .
Ba năm , tại t.ửu lâu khi gặp mặt ca ca, nam nhân tấm rèm khi … chính là !
Khi đó chỉ thấy cái họ “Bùi” phần lạ lẫm, cứ ngỡ là vị vương gia nào đó, ngờ là hoàng đế.
Ta khẽ nhíu mày, trong lòng lờ mờ cảm thấy điều gì đó .
14
Ta cất giọng nhỏ nhẹ đáp:
“Phòng , tạ ơn bệ hạ.”
Bùi Lang bước chậm vài bước, ánh mắt dừng nơi bàn thư, nơi một tờ giấy đặt hờ hững.
Đó là nét b.út luyện khi rảnh rỗi, tùy hứng vài dòng, chẳng thể xem là xuất sắc.
Theo như lời Hoắc Anh từng , chữ của chẳng khác nào ch.ó gặm, chỉ thêm chướng mắt.
Thế nhưng Bùi Lang chăm chú quan sát.
Gò má bất giác nóng lên, vội bước tới, cuộn tờ giấy giấu .
“Chỉ là tiện tay luyện chữ, chẳng , e bẩn mắt bệ hạ.”
Bàn tay khô ráo mà ấm áp của Bùi Lang nhẹ nắm lấy cổ tay , giọng ôn hòa mang theo tiếng khe khẽ:
“Dù là tùy ý mà , nhưng mực thấm đều, nét b.út lưu loát, chữ mềm mại thanh tú, cốt cách riêng.”
“Trẫm thấy… là .”
Đầu ngón tay vô thức siết c.h.ặ.t .
Chưa từng ai từng khen như .
Năm năm sống ở Trung Nguyên, luôn chê là chẳng thông thi thư, chẳng hiểu cầm kỳ, cử chỉ thô lậu, hợp với lễ nghi.
Mỗi yến tiệc, đều là trò của .
Về , Hoắc Anh chê mất mặt, dứt khoát đưa theo nữa.
Vậy mà Bùi Lang chữ của ?
Hắn… dường như giống lời đồn, nào là tàn nhẫn quái gở, tính khí bất thường.
Ta sững Bùi Lang mắt.
Bàn tay đang nắm cổ tay , mơ hồ mà như hữu ý, khẽ trượt lên mu bàn tay, mang theo ý vị trêu chọc.
Hắn cầm lấy một cây b.út giá, đặt tay , bước đến phía .
Từ ngoài , cứ như thể đang nhẹ nhàng ôm trọn lấy trong lòng.
thực tế, vô cùng giữ lễ, chỉ khẽ chạm vạt áo.
Dù từng trải qua chuyện phu thê, nhưng trong tình cảnh , tim vẫn đập loạn như trống trận.