Hoa Nguyệt Chính Phong Xuân - 6

Cập nhật lúc: 2025-07-07 13:41:22
Lượt xem: 4,450

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bùi Lang dường như nhận sự cứng ngắc trong cơ thể .

 

Hắn cất giọng trầm thấp:

 

“Nếu như thế … chữ của công chúa sẽ càng thêm xinh .”

 

Bàn tay hai chồng lên , cùng hạ b.út giấy, mực rơi từng nét mềm mại.

 

Cho đến khi trời sẩm tối, thái giám ngoài cửa mới lên tiếng nhắc:

 

“Bệ hạ, trời tối, nên hồi cung ạ.”

 

Bùi Lang khi mới dặn dò thêm vài lời, rời .

 

Đêm

 

Ta mộng thấy .

 

15

 

Trong mộng, cửa sổ khẽ hé một nửa, mầm cây đầu xuân đung đưa che khuất mái hiên, ánh nắng nghiêng nghiêng chiếu rọi trong.

 

Trên án thư, giấy trắng rơi tán loạn.

 

Bùi Lang y phục cởi quá nửa, áo choàng lỏng lẻo rủ xuống ngang bụng, để lộ làn da trắng mịn mảnh mai.

 

Hắn nửa tựa bàn, dáng lười biếng mà dụ hoặc.

 

Ta cầm b.út trong tay, lòng bàn tay mạnh mẽ của giữ lấy cổ tay , kéo sát gần.

 

Ngòi b.út vô tình chạm l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc trắng trẻo của , để một vết mực nhòe.

 

Ta hoảng loạn đến cực độ, vội lùi về .

 

Thế nhưng lực tay quá mạnh, thể nhúc nhích chút nào.

 

Toàn nổi da gà, chỉ thể mở to mắt, từng chút từng chút tiến gần , ánh mắt nửa mê luyến, nửa nguy hiểm.

 

Hắn ghé sát bên tai , giọng mang theo thở nóng rực, từng chữ từng lời rõ ràng:

 

“Nếu ở đây…”

 

“Chữ của công chúa… sẽ càng thêm .”

 

Cảnh mộng đột ngột vỡ tan.

 

Ta bừng tỉnh, bật dậy giường, thở dốc ngừng.

 

Trong lòng chỉ còn tiếng kêu than rối loạn.

 

Ta vì một nam nhân chỉ mới gặp mấy , còn nhỏ hơn năm tuổi…

 

Mà mộng… xuân… với !

 

Cách ngày đại hôn còn vài hôm nữa.

 

Những ngày , đều ở hành cung, đóng cửa ngoài nửa bước.

 

Nghe tỳ nữ , Hoắc Anh vài tới cầu kiến, nhưng đều cản trở .

 

Tối qua, thậm chí còn quỳ cửa suốt một đêm, chỉ cầu gặp một .

 

Mãi đến khi thất của Tô Uyển Nương đau tức n.g.ự.c, mới chịu rời .

 

Nghe đến ba chữ “đau tức n.g.ự.c”, nhịn bật khẽ.

 

Tô Uyển Nương mà… xưa nay vốn “tức n.g.ự.c”.

 

Lúc còn ở Hoắc phủ, mỗi khi Hoắc Anh và ở cùng một phòng, thì bên nàng “tức n.g.ự.c”.

 

Đến cả Hỉ Nhi cũng nàng đang diễn trò.

 

Vậy mà Hoắc Anh nào cũng tin, còn coi là chuyện tất nhiên.

 

Nghĩ đến đây, chợt nhớ đến hậu cung của Bùi Lang.

 

Nghe hậu cung của Bùi Lang nhân nhiều, vị trí Hoàng hậu cũng luôn để trống.

 

Từ khi đăng cơ đến nay, Bùi Lang cũng chỉ mở một tuyển tú năm đầu tiên.

 

Người lưu , đều là những thứ nữ sủng ái trong gia tộc.

 

Cũng rõ, những dễ sống chung .

 

Tâm trí rối ren trăm mối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/hoa-nguyet-chinh-phong-xuan/6.html.]

 

Chẳng bao lâu, ngày đại hôn tới.

 

16

 

Có lẽ để giữ thể diện cho Mạc Bắc Thập Lục bộ.

 

Hôn lễ của và Bùi Lang cử hành theo nghi thức tối cao của Yến triều, thậm chí còn vượt quá tiêu chuẩn phong hậu.

 

Kỳ trân dị bảo, gấm vóc lụa là, nhiều kể xiết.

 

Thiên hạ đại xá, quốc vui mừng ba ngày liền.

 

Tại điện Càn Thanh, vận hỷ phục, bất an giường tân hôn.

 

Dẫu từng trải qua một xuất giá, nhưng chẳng hiểu lòng vẫn bối rối đến yên.

 

Lúc thì nghĩ, lát nữa nên mở lời thế nào cho .

 

Lúc nhớ đến chuyện Bùi Lang từ nhỏ thể yếu ớt, đoán chừng phương diện e là đảm đương , liệu lát nữa nên chừa cho chút thể diện chăng.

 

Chưa đợi nghĩ xong đầu đuôi, Bùi Lang bước tẩm cung.

 

Thần sắc phảng phất men say, da vốn trắng, thêm gò má ửng hồng vì rượu, càng tăng thêm vài phần tuấn tú mê .

 

Hắn nheo mắt, ánh vương ý say mà chăm chú dừng .

 

Nhất Phiến Băng Tâm

Có lẽ vì uống quá nhiều, bước chân loạng choạng, thôi cũng sắp ngã.

 

Ta vội vàng dậy đỡ lấy .

 

“Bệ hạ!”

 

Bùi Lang thuận thế ôm lấy vòng eo .

 

Ta đỡ nổi sức nặng của , kinh hô một tiếng, mất thăng bằng ngã ngửa .

 

Cả hai cùng ngã xuống giường.

 

Bùi Lang đè lên , đầu gối nơi hõm cổ , nhẹ nhàng cọ cọ như một con mèo nhỏ.

 

Lưng tê rần, khẽ run lên, cất tiếng gọi với giọng mềm như nước:

 

“Bệ hạ…”

 

Bùi Lang thì thầm đáp, giọng khàn mang theo men rượu, ngoan ngoãn mềm mại:

 

“Công chúa đừng sợ, trẫm… sẽ gì cả.”

 

Nghe câu , sững một thoáng.

 

Hôm nay chẳng là ngày đại hôn của chúng ? Cần gì giữ lễ đến thế?

 

Thật … cũng thể.

 

Bùi Lang cũng tuấn tú.

 

Ta còn đang do dự, định mở miệng, thì tiếp:

 

“Trong lòng công chúa, hiện vẫn vị trí dành cho trẫm, đúng ?”

 

Câu đầu đuôi, khiến ngẩn chẳng hiểu gì.

 

“Ta công chúa vẫn thể buông bỏ Hoắc Anh… nhưng trẫm nguyện chờ đợi. Bao nhiêu năm , trẫm vẫn thể đợi đến hôm nay.”

 

Bùi Lang từ tốn ngẩng đầu, đôi mắt đen thẫm ánh lên tia sáng u tĩnh, đuôi mắt ửng hồng vì rượu, khiến chẳng khỏi động lòng.

 

“Điều trẫm , chỉ là chân tâm của công chúa mà thôi.”

 

Hắn rúc hõm cổ , giọng thì thầm như đang mộng mị, vẫn nhẹ nhàng lặp lời .

 

Mà lúc , tâm trí mấy chữ hút c.h.ặ.t: Bao nhiêu năm .

 

Cảm giác bất thường trong lòng, càng lúc càng dày đặc.

 

“Bao nhiêu năm cũng đợi ý gì?”

 

Bùi Lang khẽ nhắm mắt , đáp lời .

 

“Bệ hạ, đừng ngủ vội… cái gì mà bao nhiêu năm?”

 

Hô hấp của dần trầm , hiển nhiên chìm giấc ngủ.

 

Ta khẽ thở dài.

 

Nỗi nghi hoặc trong lòng, mãi chẳng thể xua tan.

Loading...