Hoa Nguyệt Chính Phong Xuân - 7

Cập nhật lúc: 2025-07-07 13:41:52
Lượt xem: 4,255

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

17

 

Sáng hôm tỉnh giấc, Bùi Lang còn ở bên.

 

Ta hỏi cung nữ bên cạnh:

 

“Bệ hạ ?”

 

“Hồi bẩm nương nương, sáng sớm Hoắc tướng quân việc cầu kiến, bệ hạ đến xử lý chính sự.”

 

Hoắc Anh?

 

Mấy năm , vứt bỏ như giày cũ, cho rằng gì sánh với Tô Uyển Nương.

 

Ta thành như mong , để và nàng bên , bản thì rút khỏi cuộc đời chút vướng bận.

 

Vậy mà giờ, hết đến khác dây dưa dứt.

 

Rốt cuộc là ý gì?

 

Càng nghĩ càng bực bội, bất chấp thái giám ngăn cản, xốc váy thẳng đến ngự thư phòng.

 

Vừa đến cửa, liền thấy tiếng đối thoại vọng từ bên trong.

 

“Trẫm , ngươi từng chờ hành cung suốt mấy ngày, Hoắc Anh lá gan của ngươi cũng lớn thật.”

 

“Thần hành vi thất lễ, nguyện chịu bất cứ trách phạt nào. xin bệ hạ cho thần hỏi một câu.”

 

“Tam công chúa, chính là thê t.ử mất tích của thần Diệp Tây?”

 

“Ba năm , công chúa hồi Mạc Bắc… sự tương trợ của bệ hạ ?”

 

Ta lặng lẽ vòng phía , ghé mắt qua khe cửa sổ mà trong.

 

Bùi Lang tựa lưng ghế rồng, thần sắc ung dung thong thả.

 

Lông mày đuôi mắt mang theo nét lạnh nhạt, đối diện câu hỏi ép bức của Hoắc Anh mà hề lấy nửa phần bối rối.

 

Đốt ngón tay trắng bệch, từng chút một gõ nhẹ lên tay vịn ghế rồng.

 

Khiến bất giác thấy căng thẳng.

 

Hoắc Anh quỳ mặt đất, hàm răng nghiến c.h.ặ.t, ánh mắt gắt gao thẳng Bùi Lang, rõ ràng mang dáng vẻ nếu hỏi chân tướng thì quyết buông bỏ.

 

Không qua bao lâu, Bùi Lang mới thong thả mở miệng:

 

“Nàng là quý phi của trẫm Hạ Lan Nhã Tây.”

 

“Hoắc Anh, ngươi vượt quá giới hạn .”

 

Nghe , sắc mặt Hoắc Anh càng thêm nôn nóng.

 

Hắn há miệng, định hỏi thêm điều gì nữa

 

Thì Bùi Lang ngắt lời.

 

“Gần đây, Du vương ở phương Nam yên phận.”

 

“Trẫm lệnh cho Phạm tướng quân chủ soái, ngươi phó tướng, suất lĩnh hai vạn binh mã, chinh phạt phương Nam.”

 

“Một tháng , xuất phát.”

 

“Lui xuống .”

 

Bùi Lang lạnh lùng ném bản tấu trong tay xuống mặt Hoắc Anh.

 

Hoắc Anh và Bùi Lang quen lâu.

 

Tự nhiên hiểu rõ đây là lúc thiên t.ử nổi giận.

 

Lời định xoay vòng vài lượt nơi đầu lưỡi, cuối cùng chỉ đành nuốt ngược trở .

 

Cổ cứng ngắc, cúi nhặt bản tấu, giơ cao khỏi đầu.

 

“Thần… tuân chỉ.”

 

18

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/hoa-nguyet-chinh-phong-xuan/7.html.]

Từ đó về , suốt nửa tháng trời, Bùi Lang gần như đêm nào cũng nghỉ tẩm cung của .

 

Luận thi, giảng văn, chuyện thoại bản…

 

Chỉ là hề động phòng.

 

Ban đầu nghĩ, Bùi Lang mỗi đêm đều ở chỗ , hẳn sẽ khiến hậu cung dấy lên sóng gió.

 

Nào ngờ hậu cung yên ắng như nước.

 

Thậm chí mỗi gặp mặt các phi tần, ai nấy đều tươi thiện, vô cùng lễ độ.

 

Thật là… kỳ quái đến mức khiến rợn tóc gáy.

 

Hôm nay, hậu cung kết hợp cùng mệnh phụ triều đình tổ chức yến hội thưởng hoa.

 

Nửa buổi yến tiệc qua, và Kính tần của Trường Lạc cung mới chậm rãi đến nơi.

 

Chưa kịp bước đại điện, từ hành lang dài phía vọng đến tiếng trò chuyện của vài nữ quyến.

 

“Tô Uyển Nương, ba năm , chủ mẫu nhà ngươi vẫn tin tức gì ?”

 

“Phải đó, tướng quân tìm nàng suốt ba năm, mà vẫn chủ mẫu rốt cuộc … đều là do , nếu phủ, chủ mẫu cũng sẽ bỏ .”

 

Nghe giọng quen thuộc , bước chân bỗng khựng .

 

Ta đầu về phía hành lang.

 

Giữa đình nghỉ mát, vài vị phu nhân phục sức quý giá đang trò chuyện vui vẻ.

 

Chỉ một ánh , liền nhận ba năm gặp Tô Uyển Nương.

 

Nàng vận xiêm y xuân sắc nhã nhặn, dung mạo thanh tú như đóa sen hé.

Nhất Phiến Băng Tâm

 

Tô Uyển Nương khẽ cúi đầu, tay cầm khăn lau lệ, dáng vẻ đầy hổ thẹn, tựa như thực lòng áy náy vì chuyện “mất tích” năm đó.

 

Mấy vị phụ nhân trong đình, hiển nhiên mượn cơ hội để kết với Hoắc tướng quân.

 

Liền cất lời an ủi:

 

“Việc đó liên quan gì đến ngươi. Diệp Tây xưa nay tính tình mạnh mẽ, ghen tuông hơn , là hạng nữ nhân trong mắt dung nổi hạt bụi. Ngươi và Hoắc tướng quân tình đầu ý hợp, đến lượt nàng ngăn cản?”

 

“Phải đó, Diệp Tây vốn là Hồ, chỉ là cô nhi cha , chủ mẫu bao nhiêu năm là Hoắc tướng quân nhân từ rộng lượng lắm .”

 

“Ta nàng là bỏ trốn theo trai, Uyển Nương, ngươi ngàn vạn đừng để chuyện trong lòng.”

 

Tô Uyển Nương lau khô nước mắt, miễn cưỡng nở nụ .

 

“Lúc chủ mẫu còn ở trong phủ, dù thường khó , nhưng từng để bụng.”

 

“Chỉ sợ nàng mất tích, khiến tướng quân đau lòng mà thôi.”

 

Mọi hùa theo khuyên nhủ thêm một trận.

 

Chỉ là trong góc khuất ai để ý, khóe môi Tô Uyển Nương nhẹ nhàng nhếch lên.

 

Ta chậm rãi nhấc gót sen, từng bước tiến về phía hành lang.

 

Phía , thái giám vội vàng cao giọng xướng:

 

“Quý phi nương nương giá lâm!”

 

19

 

Mấy trong hành lang nhất thời sững sờ, sắc mặt đại biến.

 

Vội vàng bước giữa đình, quỳ rạp xuống đất, dập đầu hành lễ.

 

“Thiếp tham kiến Quý phi nương nương!”

 

Ta tới ghế đá, tỳ nữ bên cạnh liền nhanh tay trải tấm đệm mềm phủ lên mặt ghế.

 

Bàn tay đeo giáp mỏng bằng kim tuyến của nhẹ đặt lên án kỷ, cằm khẽ nâng, ánh mắt lạnh lùng đảo qua mấy vị phụ nhân đang run rẩy quỳ gối đất, cùng với Tô Uyển Nương.

 

Giọng mang theo vẻ lười nhác, dường như vô tình hỏi:

 

“Vừa các ngươi Hồ thì ?”

 

Loading...