Hoa Nguyệt Chính Phong Xuân - 8

Cập nhật lúc: 2025-07-07 13:42:27
Lượt xem: 4,752

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L7ePYkXEB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe , mấy đang quỳ lập tức hoảng sợ đến mức da đầu tê rần, lạnh toát sống lưng.

 

Toàn thiên hạ ai chẳng , vị quý phi thánh thượng sủng ái nhất hiện nay, chính là “ Hồ” mà các nàng miệt thị tiếc lời.

 

Vài vị phụ nhân cúi rạp đầu, thậm chí dám ngẩng mặt , vội vàng dập đầu như giã tỏi.

 

“Quý phi nương nương bớt giận, tuyệt ý đó.”

 

“Xin nương nương minh giám, là Tô Uyển Nương đang về vị chủ mẫu Hoắc gia Diệp Tây mất tích , bọn tuyệt đối hề ý mạo phạm đến nương nương!”

 

Nghe , từ tốn ngẩng mắt về phía Tô Uyển Nương đang quỳ nơi góc đình.

 

Nàng rụt quỳ đất, cúi đầu thật thấp, dường như ngay cả thở mạnh cũng dám.

 

“Đã như , Tô Uyển Nương, ngươi thử xem.”

 

Nghe gọi thẳng tên , Tô Uyển Nương run b.ắ.n.

 

Nàng run rẩy cất tiếng đáp:

 

“Hồi bẩm nương nương, chỉ là đang đến một nữ t.ử cô thế cô gì, e bẩn tai nương nương…”

 

Nghe hai chữ “ cô thế cô” buột từ miệng nàng .

 

Ta khỏi bật khẽ.

 

Nếu nhớ lầm thì chính Tô Uyển Nương cũng là một cô nhi cha .

 

Chỉ sợ là sống quen trong cảnh an nhàn sung sướng, bắt đầu học thói khinh .

 

Ta lơ đãng nâng tay, nhẹ b.úng mấy cái lên chiếc giáp mỏng vàng kim ngón tay.

 

“Nếu bản cung nhớ sai, thì ngươi… cũng là một cô nhi đấy.”

 

“Diệp Tây dù thế nào nữa, cũng là chính thất gả Hoắc gia đàng hoàng, đường đường là Hoắc phủ chủ mẫu.”

 

“Lại đến lượt một tỳ nữ leo giường lên như ngươi, chỉ trích dèm pha ?”

 

Sắc mặt Tô Uyển Nương lập tức trở nên vô cùng khó coi.

 

Cách nàng câu dẫn chủ t.ử năm xưa, trong lòng những phu nhân quyền quý chốn kinh thành ai mà chẳng rõ như lòng bàn tay.

 

Đặc biệt là các chính thất, đối với thủ đoạn như … chán ghét đến tận xương tủy.

 

khi đối diện nàng , vẫn gắng gượng mỉm giả lả.

 

Ai bảo Hoắc tướng quân sủng ái nàng chứ?

 

Nay vạch trần chút lưu tình, đáy mắt Tô Uyển Nương thoáng qua một tia độc lệ, nhanh ch.óng che giấu.

 

Kính tần bên khẽ liếc mắt khinh thường, vòng tay ôm lấy cánh tay , nũng nịu :

 

“Tỷ tỷ , cần gì so đo với một thứ như thế.”

 

“Nếu còn , yến tiệc sắp tàn đó. Nghe vải thiều tươi từ phương Nam tiến cống, còn nếm thử nữa, mau thôi!”

 

Ta khẽ bật , đưa tay điểm nhẹ lên trán nàng .

 

“Muội thật là…”

 

Ta dậy, cúi mắt đám phụ nhân vẫn đang quỳ đất, giọng điệu biếng nhác mà lạnh nhạt:

 

“Đứng cả dậy .”

 

Mấy lúc mới dám lên, cẩn thận dè chừng ngẩng đầu liếc .

 

Ngay khoảnh khắc Tô Uyển Nương thấy rõ dung mạo của .

 

Sắc mặt nàng đột nhiên đại biến, kinh hoảng đến mức thể khống chế , thốt lên một tiếng thất thanh:

 

“Diệp Tây!?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/hoa-nguyet-chinh-phong-xuan/8.html.]

Khóe môi khẽ nhếch lên, nhàn nhạt.

 

Những mặt đều lộ vẻ nghi hoặc.

 

Trong kinh thành, ít từng thấy dung nhan thật sự của .

 

Hoắc Anh chê thô tục, hầu như đưa theo đến yến tiệc, kẻ quen đếm chẳng đầy một bàn tay.

 

Đồng t.ử Tô Uyển Nương đột nhiên co rút, ánh mắt tràn đầy khiếp sợ và thể tin nổi.

 

“Không thể nào… Không thể nào!”

 

“Một đứa cô nhi cha như ngươi, thể là Tam công chúa của Mạc Bắc!”

 

Sắc mặt nàng ngây dại, dung nhan thanh lệ dần vặn vẹo, méo mó.

 

Miệng ngừng lẩm bẩm câu “ thể nào”.

 

Ta khẽ bật , thanh âm cũng theo đó mà lạnh thêm vài phần:

 

“Tô Uyển Nương vô lễ mạo phạm, coi thường tôn ti, đụng chạm quý nhân phạt nàng quỳ ba canh giờ, đóng cửa suy nghĩ ba tháng.”

 

Ma ma tiến lên lĩnh mệnh, lập tức ép nàng quỳ xuống đất.

 

Tô Uyển Nương quỳ rạp nền đá, hai mắt trợn trừng, chớp lấy một , chằm chằm về phía .

 

Ta khẽ vịn tay cung nữ, hề liếc nàng thêm một ánh mắt, xoay cùng Kính tần rời .

 

Sau yến tiệc, Bùi Lang đến tẩm cung của .

 

Nhất Phiến Băng Tâm

Lúc , đang gương đồng chải tóc.

 

“Nghe hôm nay nàng phạt Tô Uyển Nương cấm túc?”

 

Từng một thời, Hoắc Anh cũng hỏi đúng câu .

 

Hôm đó, Tô Uyển Nương cố tình giấu cây trâm gỗ Hoắc Anh tặng , chứng cứ rõ ràng.

 

nàng một mực chối tội, rơi lệ đáng thương, rằng vu oan, khiến giữa và nàng nảy sinh tranh chấp.

 

Ta là chủ mẫu, tự nhiên quyền trách phạt hạ nhân.

 

Ta đ.á.n.h nàng năm bản.

 

Tối hôm , Hoắc Anh liền giận dữ xông tới.

 

“Uyển Nương thể yếu đuối, sánh với ngươi kẻ lớn lên lưng ngựa như Hồ!”

 

“Chỉ là một cây trâm gỗ, mà nàng độc ác đến thế?”

 

“Diệp Tây, nỗi đau hôm nay Uyển Nương chịu, nhất định bắt nàng trả giá gấp đôi!”

 

Sau đó, Hoắc Anh nhốt cấm túc ba tháng, từ đó sinh chứng sợ bóng tối, sợ gian chật hẹp.

 

Giờ Bùi Lang cũng hỏi như … chẳng lẽ cũng hỏi tội ?

 

Ta đặt nhẹ cây lược ngọc xuống, đầu, thẳng thắn mắt Bùi Lang.

 

“Phải, là phạt nàng . Vậy ?”

 

21

 

Bùi Lang bước đến phía .

 

Hắn nâng nhẹ mái tóc đen mượt mát lạnh buông vai , cầm lấy chiếc lược ngọc đặt bàn.

 

“Trẫm thấy công chúa phạt còn quá nhẹ, nên tự chủ trương khấu trừ nửa năm bổng lộc của Hoắc Anh, coi như tội quản giáo nghiêm.”

 

Ta kinh ngạc ngẩng đầu, hình bóng hai phản chiếu trong gương đồng.

 

Bùi Lang phía nhẹ nhàng chải tóc cho , động tác dịu dàng, sợ đau dù chỉ một chút.

 

Loading...