Hoa Nguyệt Chính Phong Xuân - 9
Cập nhật lúc: 2025-07-07 13:42:46
Lượt xem: 4,467
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Làm xong những chuyện đó, trẫm vẫn cảm thấy đủ.”
“Thường Hỉ ngoài cung, tiệm Cẩm Ngọc Hiên mới một cây trâm bướm mới, trẫm nhớ công chúa xưa nay yêu thích trang sức hình bướm nhất, liền sai mua về.”
Dứt lời, Bùi Lang như biến hóa trò ảo thuật, lấy một cây trâm bướm tinh xảo cài lên tóc .
Cả cây trâm dùng lam ngọc tuyết sơn khắc thành, tinh tế hoa mỹ, so với cây từng tiếc nuối năm nào, chẳng khéo léo gấp bao nhiêu .
Bùi Lang hài lòng gương mặt trong gương, khẽ cúi gần.
Giọng trầm thấp, mang theo vẻ khàn khàn dễ khiến lòng run rẩy:
“Công chúa, nguôi giận ?”
Hương thơm thanh nhã theo động tác mà tỏa .
Ta khẽ siết hô hấp, mặt ửng đỏ, tâm loạn như tơ vò, nhất thời chẳng phản ứng thế nào.
“Bệ hạ ban cho quá nhiều…”
“Vẫn đủ.”
“Trẫm chỉ đem hết thảy những gì nhất đời, dâng đến mặt công chúa, để nàng tùy ý chọn lấy.”
Ta nghiêng đầu, ánh mắt dừng nơi Bùi Lang.
Đôi con ngươi đen tuyền của lấp lánh ánh sáng lấp lánh như vụn.
“Ở trong cung cũng chán nhỉ? Vài ngày nữa trẫm định tổ chức một buổi săn b.ắ.n hoàng gia ở vùng ngoại thành, công chúa hứng thú chăng?”
Ở Mạc Bắc, tài cưỡi ngựa b.ắ.n tên của còn hơn ca ca nửa phần.
Săn b.ắ.n, đương nhiên hứng thú vô cùng.
Ta gật đầu chút do dự.
Bùi Lang khẽ bật .
Nhìn vẻ tuấn tú, đậm tình trong mắt , tim bất giác lỡ mất một nhịp.
Ta mím môi, vội mặt sang hướng khác, dám thêm.
22
Lần săn , quy mô lớn từng .
Không giới hạn tước vị, nên hầu như địa vị ở kinh thành đều tề tựu đông đủ.
Vốn thích náo nhiệt, hôm nay càng cao hứng tột cùng.
Bùi Lang bồi chơi đùa một hồi, đó đám đại thần kéo thương nghị.
Ta dắt theo mấy thị vệ, đuổi theo một con nai rừng sâu trong núi.
Con nai cực kỳ xảo quyệt, một lúc là phóng mặt , lúc ngẩng đầu lên tìm hướng, thì thị vệ sớm chẳng còn tung tích.
Ta siết c.h.ặ.t cung tên trong tay, định tìm lối .
Thì phía lùm cây vang lên tiếng vó ngựa lộc cộc đát đát.
Ta cứ ngỡ là Bùi Lang tìm đến, liền cất cao giọng gọi: “Ta ở đây.”
Tiếng vó ngựa mỗi lúc một gần, nhưng tới chẳng Bùi Lang.
“Hóa là nàng thật, Diệp Tây.”
Hoắc Anh cưỡi ngựa mà đến, ánh mắt phức tạp, thê lương đến đoán thấu.
Ánh mắt và giao , rừng cây xào xạc trong gió, mùi đất ẩm trận mưa đêm qua vẫn còn lẩn khuất trong khí.
Ta là mở miệng , phá tan sự im lặng đè nén.
“Hoắc tướng quân, giờ nên đang đường tới phương Nam ? Sao xuất hiện nơi ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/hoa-nguyet-chinh-phong-xuan/9.html.]
“Ta tới đây,” giọng Hoắc Anh trầm xuống: “đương nhiên là để đợi thê t.ử của .”
Sắc mặt âm trầm khó dò.
Năm xưa để dứt tuyệt với , cố giấu phận, để còn sống.
Thế nhưng hết tới khác dây dưa dứt.
Đã , cũng chẳng buồn giấu nữa. Thà rõ ràng một .
“Hoắc Anh, trong hưu thư rõ ràng từng chữ. Ngươi và , từ nay về , còn liên quan.”
23
“Ta từng đồng ý!”
“Ngay từ lúc bắt đầu quen , nàng luôn lừa , giấu diếm phận, tự xưng là cô nhi. Sau rằng mà rời , tìm nàng suốt ba năm!”
“Lần nữa gặp , phát hiện thê t.ử của trở thành phi t.ử của hoàng đế.”
“Diệp Tây! Trong lòng nàng rốt cuộc coi là gì?”
“Ngươi tư cách chất vấn , Hoắc Anh. Là ngươi bất trung .”
Sắc mặt Hoắc Anh âm u khó lường.
“Hôm uống say, nhận nhầm Tô Uyển Nương thành nàng.”
“Sáng hôm tỉnh , tự với nàng, định cho nàng ít bạc đuổi . Vậy mà nàng chẳng chịu buông tha.”
“Sau đó Uyển Nương bất ngờ thai, nào thể để cốt nhục của lưu lạc bên ngoài, mới tính cho nàng một danh phận thất, để nàng sinh con .”
“Thế nhưng nàng từ đầu đến cuối đều dung nổi nàng , cũng dần trở nên độc địa hơn. Mỗi khi thất ý, đều là Uyển Nương ở bên bầu bạn. Huống hồ nàng đang mang thai, lòng tự nhiên nghiêng về phía nàng nhiều hơn. từ đầu đến cuối từng ý định hưu thê, chính thất của vẫn luôn là nàng.”
“Tây nhi, nàng ở bên năm năm, con cái. Nàng hiểu khao khát một đứa trẻ đến nhường nào ...”
Ta lạnh lùng cắt ngang lời .
“Chúng từng một đứa con đấy, Hoắc Anh.”
Hoắc Anh giật , như thể rõ lời .
“Nàng gì?”
Nhất Phiến Băng Tâm
Ta chằm chằm, lạnh giọng từng chữ một.
“Đứa trẻ hai tháng. Ta tới thư phòng của ngươi, với ngươi tin mang thai... Thế nhưng tận mắt bắt gặp ngươi đang ân ái cùng Tô Uyển Nương.”
“Sau khi trở về, liền phá bỏ đứa bé đó.”
Trong đáy mắt Hoắc Anh hiện lên một mảnh đỏ như m.á.u, trừng trừng , ánh mắt sắc lạnh rợn .
“Nàng phá bỏ đứa con của chúng ?”
Ta siết c.h.ặ.t cung tên, nắm chắc dây cương, từng bước lùi về .
“Hoắc Anh, ngươi xứng để sinh con cho ngươi.”
“Nàng hận đến ? Tây nhi, nàng hận đến !”
Hoắc Anh bước từng bước tiến tới, cảm xúc theo đó càng thêm kích động.
Ta nghiêng đầu, quan sát địa thế xung quanh, cung tên trong tay nắm càng thêm c.h.ặ.t.
Con ngựa Hoắc Anh giẫm một lớp lá khô.
“Rắc”—một tiếng giòn vang.
Ta chút do dự, mũi tên trong tay “vút” một tiếng lao thẳng về phía Hoắc Anh.
Hắn theo bản năng nghiêng tránh né, nhưng mũi tên vẫn trúng vai .
Ta lập tức xoay , kéo cương ngựa phóng như bay.