Hoa Thôn Khó Gả - Chương 100

Cập nhật lúc: 2026-01-31 17:06:30
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỷ Đào định mở miệng, ánh mắt của Điền thị ngăn .

“Ta , ở đây . Giờ còn nương con bầu bạn trò chuyện, trong thôn vì nể mặt nhà con mà đối xử với cũng tệ. Ít nhất sẽ ai bắt nạt , những chuyện như con thấy, hẳn sẽ xảy nữa.”

Nhắc đến , Kỷ Đào liền nhớ tới chuyện Điền thị từng tìm cái c.h.ế.t, Lâm Thiên Dược cứu , nhịn :

“Nương, chuyện gì cũng nên nghĩ thoáng một chút, sống thật bao. Nương xem hoa cỏ kìa, thấy dễ chịu .”

Điền thị khổ:

“Lần đó , ban đầu cũng nghĩ thông, chẳng qua chỉ là mắt Thiên Dược thôi. nghĩ nghĩ , cảm thấy sống với cha nó, với Thiên Dược quá, hết đến khác kéo chân …”

bây giờ nghĩ thông , cuộc sống đang dần khá lên. Từ khi Thiên Dược đính hôn với con, nương con cũng thường xuyên khuyên nhủ , cả công khai lẫn kín đáo. Đào nhi, gặp con, là phúc khí của cả nhà chúng .”

“Nương, nương đừng như .” Kỷ Đào chút ngượng ngùng.

Điền thị thấy dáng vẻ của nàng, nụ càng thêm rạng rỡ: “Đợi các con con , sẽ càng vui hơn.”

Lần Kỷ Đào thật sự hổ.

Kỷ Đào quận Phong An, đương nhiên vỗ tay là ngay . Rất nhiều thứ cần chuẩn , chẳng hạn như d.ư.ợ.c liệu của nàng, cũng thể thu xếp mang theo một ít, ít nhất những thứ nàng dùng thường ngày nhất định mang .

Đã chi tiêu ở quận Phong An quận rẻ, nên Dương ma ma tạm thời sẽ cùng. Hơn nữa, đột nhiên để Điền thị ở nhà một , Kỷ Đào cũng yên tâm.

Bây giờ, Điền thị còn là hàng xóm cũng , cũng chẳng nữa, mà là bà mẫu của nàng, mối quan hệ bỏ qua là bỏ qua .

Dương ma ma , ít nhất Kỷ Đào cũng tự học nấu ăn, giặt giũ, dọn dẹp nhà cửa.

Vì thế, những ngày tiếp theo, Điền thị, Liễu thị và cả Dương ma ma đều dạy nàng nấu ăn. Trước Kỷ Đào chỉ vài món đơn giản, nhưng nàng học nhanh, dù thì cơm nước nhà nông cũng quá khó.

Có một ngày, Kỷ Đào đang xào rau trong bếp nhà họ Kỷ, Liễu thị bên thêm củi, thỉnh thoảng còn chỉ bảo vài câu.

Thấy Kỷ Đào dần thành thạo, Liễu thị chút buồn buồn: “Trước cha con nỡ để con việc, mà bây giờ cuối cùng vẫn học.”

Kỷ Đào nhịn : “Trước gì cũng học thôi ạ, chẳng lẽ con bắt nấu cơm cho con cả đời ?”

Cũng đúng. Dù Kỷ Đào chiêu rể thành công, Liễu thị còn nữa, nàng vẫn tự học. Còn Dương ma ma, Kỷ Đào từng nghĩ rằng nếu cả đời ở thôn , Dương ma ma cũng sẽ ở theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/hoa-thon-kho-ga/chuong-100.html.]

Thời gian lặng lẽ trôi qua, chớp mắt sắp hết một tháng. Ban đầu Kỷ Đào còn chút nỡ rời , đúng hơn là đối với tương lai đầy điều , nàng phần sợ hãi. một tháng , nàng dần chấp nhận sự thật sắp rời khỏi nơi đây.

Lâm Thiên Dược trở về, xe ngựa, xe trực tiếp dừng cửa nhà họ Kỷ và họ Lâm.

Lâm Thiên Dược nhảy xuống xe. Kỷ Đào đang trò chuyện cùng Điền thị trong sân nhà họ Lâm, thấy , hai vui mừng dậy: “Thiên Dược về .”

“Nương, Đào nhi, con về .” Lâm Thiên Dược bước sân, phu xe cũng theo .

“Nương, đây là Hứa thúc, còn đây là xe ngựa con mượn. Ngày mai ông sẽ đưa chúng con quận Phong An ạ.”

“Ngày mai luôn ? Không vẫn cách một ngày mới ?” Điền thị nghi hoặc hỏi.

“Đào nhi mới đến, nhà thuê còn dọn dẹp xong, sớm một chút thì hơn. Con còn đưa nàng quen cảnh.” Lâm Thiên Dược kiên nhẫn giải thích.

Điền thị hiểu , hỏi thêm nữa.

Đêm đó, Điền thị kéo Kỷ Đào phòng , lấy một bọc vải, mở từng lớp một. Bên trong hai thỏi bạc vụn, chừng hai lạng, bên cạnh còn hơn mười đồng tiền đồng. Bà đưa bọc vải cho Kỷ Đào, :

“Đào nhi, chỉ chừng thôi. Ta chút bạc chắc chắn đủ, nhưng cũng thể chỉ trông cậy của hồi môn của con. Con cất .”

Kỷ Đào bọc bạc, lắc đầu từ chối:

“Nương, bạc con . Chỗ nương cứ giữ lấy ạ. Bạc của con của hồi môn cha nương con cho, mà là tiền chẩn bệnh con kiếm , hẳn là đủ dùng. Nương đừng lo ạ.”

Nụ mặt Điền thị càng rạng rỡ hơn:

“Thế cũng là của hồi môn. Cô nương ở nhà đẻ kiếm thứ gì, dù chỉ là một cọng cỏ, cũng là của nhà đẻ. Đã thu thì chính là của hồi môn của con. Cha nương con đều là , đối với con cũng , Thiên Dược phúc mới gặp cả nhà các con. bạc , con cứ nhận , mới yên tâm, coi như tấm lòng của nương .”

Thấy bà kiên quyết, Kỷ Đào nghĩ một chút, đưa tay lấy một thỏi bạc vụn, : “Nương giữ một ít ạ, như chúng con mới yên tâm.”

Điền thị thỏi bạc trong tay, ánh mắt thoáng buồn:

“Ta là cả đời chẳng kiếm bạc, cũng từng nghĩ đến việc kiếm. Thiên Dược sách, bạc đưa cho nó nếu mà đủ, e rằng trong thôn nhà nhà đều thể nuôi sách . Trước chỉ nghĩ, nếu nữa, Thiên Dược ắt sẽ tự về.”

 

 

Loading...