Hoa Thôn Khó Gả - Chương 102

Cập nhật lúc: 2026-01-31 17:07:53
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nàng một vòng quanh sân, sang gian nhà bên cạnh, nơi đó là nhà bếp. Bếp lò đầy đủ, chỉ là bẩn. Nàng xắn tay áo, sân múc nước, bắt đầu dọn rửa.

Lâm Thiên Dược nhanh về, trong tay cầm một gói bánh bao còn bốc nóng. Kỷ Đào lấy rau mang theo từ nhà ăn cùng, hỏi:

“Ở đây mua đồ gần ?”

Lâm Thiên Dược gật đầu:

“Gần lắm. Đợi dọn xong, sẽ dẫn nàng dạo. Chung quanh đây chủ yếu là học t.ử của quan học và nhà của họ, khá an , cũng quá vô . Ở lâu nàng sẽ .”

Hai ăn uống qua loa xong liền bắt đầu dọn dẹp nhà cửa. Kỷ Đào cầm khăn lau, lau sạch từng ngóc ngách trong ngoài. Lâm Thiên Dược cũng hề rảnh rỗi, chỉ cần là việc Kỷ Đào bảo, như dời bàn, quét sân, đều , còn sửa cả cửa sổ, kiên nhẫn.

Kỷ Đào hài lòng. Một đàn ông lời như Lâm Thiên Dược, ở nước Càn e rằng nhiều.

Nhìn trong nhà ngoài cửa sáng sủa, Kỷ Đào chống nạnh giữa sân quan sát thì thấy tiếng gõ cửa.

Nàng khá ngạc nhiên. Đây là chỗ Lâm Thiên Dược mới thuê, ở con phố khác, cũng quen ai ở khu .

Mở cửa , liền thấy một phụ nhân mặc áo vải xanh ngoài, hơn hai mươi tuổi, đầu quấn khăn vải. Thấy Kỷ Đào, nàng âm thầm đ.á.n.h giá từ xuống , hỏi:

“Muội mới chuyển đến ?”

Kỷ Đào nghi hoặc nàng , đáp.

Phụ nhân dường như lúc mới nhận hai vốn quen , vội :

“Nhà đẻ họ Trần, ở ngay sát vách. Phu quân là học t.ử của quan học, họ Vu. Tối qua thấy hình như thấy chuyển đến, nhưng muộn quá nên tiện quấy rầy. Hôm nay sang xem thử, nếu việc gì cần giúp, cứ sang tìm .”

Nét mặt nàng tươi , ánh mắt chân thành, trông thật sự chỉ là sang chào hỏi hàng xóm mới. Kỷ Đào nghĩ thông suốt, liền :

, bọn tối qua mới đến. Trước chỉ phu quân ở đây, chăm sóc nên mới chuyển đến, tiện thể cũng thuê luôn tiểu viện .”

Trần thị lộ vẻ hiểu, : “Trước ở hẻm Bình Viễn ?”

Kỷ Đào áy náy đáp: “Ta .”

Trần thị để ý, :

“Bên đó là học t.ử một lên trấn cầu học, đều quá dư dả, đa phần là thuê chung, mỗi một gian. Ai, liền hiểu vì phu quân đón đến . Bên đó thật sự là…”

Kỷ Đào tò mò hỏi: “Là thế nào?”

Trần thị quanh một vòng, ghé sát Kỷ Đào, hạ giọng :

“Tuy đều công danh, nhưng sách cực khổ, cả ngày chẳng thời gian dọn dẹp, cho nên… hiểu đấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/hoa-thon-kho-ga/chuong-102.html.]

Kỷ Đào lập tức hiểu .

Một đám nam nhân ở chung, quét dọn, nghĩ thôi cũng là cảnh tượng thế nào.

Thấy Kỷ Đào luôn mỉm lắng , Trần thị càng càng hứng khởi, ghé sát thêm, thì thầm gần như thấy:

“Thật đến là đúng đó. Có ít cô nương giữ … cứ chạy sang bên đó. Gặp vị công t.ử đa tình, khi còn tự nguyện dán cơ.”

Kỷ Đào trợn to mắt, thật ngờ nơi những cô nương phóng khoáng đến .

Trần thị thấy phản ứng của nàng, : “Vừa thấy phu quân , tướng mạo tuấn tú lắm. Muội trông cho kỹ đấy.”

Kỷ Đào nghĩ một lúc, hỏi: “Vu đại tẩu, tẩu một lát ?”

Trần thị thò đầu sân, lắc đầu : “Ta về , nhi t.ử còn cần trông. Thằng nhóc thối nghịch lắm, sơ sẩy chút là chẳng thấy .”

“Đa tạ Vu tẩu cho những chuyện .” Kỷ Đào lên tiếng cảm ơn.

Trần thị để ý, khoát tay, : “Dù cũng chuyển tới , còn ở gần lâu dài. Có chuyện gì cứ sang hỏi , ở đây mấy năm .”

Kỷ Đào đóng cửa . Lâm Thiên Dược ở cửa phòng, mỉm nàng, : “Đào nhi, mới tới mà quen hàng xóm ?”

Kỷ Đào nghiêm mặt, : “Vừa đại tẩu , ở hẻm Bình Viễn thường xuyên mỹ nữ lui tới, để mắt tới ? Khai thật .”

Lâm Thiên Dược khẽ lắc đầu, : “Chuyện vốn là đôi bên tự nguyện. Ta tâm tư đó. Hơn nữa, nếu thật cô nương nào ý, cũng chắc để mắt tới , theo thì gì chứ?”

Kỷ Đào nghĩ cũng thấy đúng, liền gật đầu.

“Đi thôi, chúng mua ít rau, tiện thể xem thử giá cả thế nào.” Lâm Thiên Dược .

Việc cần thiết. Ngày mai Lâm Thiên Dược đến quan học giảng, Kỷ Đào ở nhà nấu cơm cho . Hơn nữa còn thiếu nhiều đồ, xa, ngay cả bát đũa để ăn của hai cũng .

Đi chừng nửa khắc, xung quanh dần náo nhiệt hơn. Hai bên đường là các cửa hàng san sát, quầy hàng bày đủ loại rau thịt. Hai hết một vòng con phố, Lâm Thiên Dược luôn che chở cho nàng, dừng.

Trên đường còn nhiều phụ nhân trẻ tuổi, thậm chí cả các cô nương qua .

“Mấy con phố đều là nơi các học t.ử tới cầu học sinh sống. Chỗ gần quan học, tuần tra nhiều hơn nên khá an , mua hầu hết thứ.” Lâm Thiên Dược khẽ.

Kỷ Đào gật đầu, nghĩ đến tiểu viện cách đây xa, khỏi tò mò hỏi: “Cái viện của chúng , một tháng thuê bao nhiêu bạc?”

“Mười lượng một năm.” Lâm Thiên Dược trầm giọng đáp.

Sắc mặt Kỷ Đào đổi. Lâm Thiên Dược kinh ngạc nàng một cái. Kỷ Đào cảm thấy khó hiểu, nhưng dọc đường hỏi giá cả xong, nàng mới hiểu vì như .

 

Loading...