Hoa Thôn Khó Gả - Chương 90

Cập nhật lúc: 2026-01-29 17:02:03
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôn kỳ càng gần, càng cảm thấy ngày tháng trôi qua nhanh. Chớp mắt tới mùng mười tháng Giêng. Ngày , nhà họ Kỷ đông hơn hẳn. Tiệc rượu trong thôn do một thím họ Dương nấu, hợp khẩu vị . Liễu thị cũng to nên mấy ngày đích tới mời bà .

Nhà họ Lâm thì mời của phụ nhận đó, gả sang thôn bên cạnh, tay nghề cũng kém cạnh, công nhận là nấu ngon.

Ngay ngày mùng mười, hai đó tới, bắt đầu chuẩn nguyên liệu. Trong thôn, quen tự nhiên cũng tới phụ giúp.

Nhà họ Kỷ và nhà họ Lâm mắt thường cũng thấy rõ là náo nhiệt hẳn lên. Kỷ Đào ngoài qua khe cửa sổ, trong lòng chút hốt hoảng.

Vậy là sắp gả ?

Kỷ Vận ở trong phòng cùng nàng, thấy thần sắc của nàng, : “Đào Nhi , phu và là thanh mai trúc mã, nhất định sẽ thuận lợi, như ý thôi.”

Thanh mai trúc mã gì chứ, Kỷ Đào tự thấy hẳn. Dù hai chỉ quen , nếu hôn ước, trong ký ức của Kỷ Đào, Lâm Thiên Dược chỉ là hàng xóm mà thôi.

“Bọn .” Kỷ Đào vẫn giải thích.

Kỷ Vận nhịn : “Trước hả, nhưng từng thấy hai ở chung với . Nhìn là để tâm tới .”

“Như cũng ?” Kỷ Đào hỏi.

“Đương nhiên. Trong mắt trong lòng đều là , khác cũng chẳng thèm .” Kỷ Vận trêu chọc.

Điều đúng là sự thật. Nhà họ Kỷ hiện giờ chỉ mỗi Kỷ Đào, còn Kỷ Vận và Kỷ Huyên Huyên. Đối với hai đó, Lâm Thiên Dược luôn giữ lễ, cái gì tránh thì tránh, tuyệt đối tiếp xúc, tới gần.

“Vậy còn vị tỷ phu tương lai thì ?” Kỷ Đào tất nhiên chịu thua, dù trong phòng chỉ hai cô nương, đùa vài câu cũng .

“Chàng …” Kỷ Vận dường như khẽ thở dài, “Đại khái thể đối xử với kính trọng như khách, cũng đủ .”

Kỷ Đào thêm nữa. Nhìn dáng vẻ , rõ ràng hôn sự của hai là do phụ mẫu sắp đặt.

“Có lúc nghĩ, thôn Đào Nguyên cũng tệ. Năm đó nếu trở về, liệu bây giờ thể giống như ?” Kỷ Vận xoa đầu nàng, mỉm .

Cả hai đều điều đó là thể. Cho dù Kỷ Vận trở về, nàng vẫn là đích nữ của Kỷ Quân, ngoại tổ phụ là quan nhị phẩm, thế nào cũng thể sống một cuộc đời bình lặng, đơn thuần .

“Ngày tháng là do chính sống, tỷ thể sống ?” Kỷ Đào khuyên nhủ.

“Có lẽ .” Kỷ Vận trầm ngâm một lúc, khẽ mỉm : “Dù thế nào, cũng sẽ để bản sống cho . Người khác đều là thứ yếu, cho dù ích kỷ một chút, chỉ cần sống , cũng chẳng còn tâm sức mà bận lòng đến khác.”

Kỷ Đào kinh ngạc sự thẳng thắn của nàng, “Tỷ sống thật thản nhiên.”

Kỷ Vận bước đến bên cửa sổ, cảnh náo nhiệt bên ngoài. Từng tốp với trò chuyện, thỉnh thoảng vang lên những tràng .

“Có lẽ vì ở thôn Đào Nguyên, cần che che giấu giấu. Đợi về, là đại tiểu thư nhà họ Kỷ thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/hoa-thon-kho-ga/chuong-90.html.]

Kỷ Đào khẽ sững một chút. Ngoài cửa lớn truyền đến một trận xôn xao khe khẽ, nàng thò đầu ngoài, : “Vận tỷ, chuyện đó thì chắc .”

Kỷ Vận đầu, phần nghi hoặc. Cửa phòng Kỷ Đào gõ, “Kỷ Vận tỷ tỷ, tỷ ở trong đó ?”

Giọng của Phùng Uyển Phù vang lên, mang theo vài phần vui mừng.

“Có.” Sau thoáng kinh ngạc, Kỷ Vận khôi phục vẻ tao nhã ban đầu, nhưng Kỷ Đào sự xa cách. So với Kỷ Vận năm xưa từng vô điều kiện giúp đỡ Phùng Uyển Phù, bây giờ nàng thêm vài phần thế tục, từng trải.

“Đào nhi, thể ? Ta tìm Kỷ Vận tỷ tỷ.” Giọng Phùng Uyển Phù vang lên.

Kỷ Vận bước tới mở cửa, nhưng chỉ ngay ở cửa, “Có chuyện gì?”

Phùng Uyển Phù để ý sự lạnh nhạt của nàng, “Kỷ Vận tỷ tỷ, mấy năm gặp, tỷ mà chẳng đổi chút nào.”

Kỷ Vận đáp, chỉ lặng lẽ nàng.

Phùng Uyển Phù thấy Kỷ Vận thật sự lạnh nhạt, liếc Kỷ Đào trong phòng, “Đào nhi, thể ?”

Vừa , nàng lén chen qua Kỷ Vận, mạnh mẽ bước phòng. “Đào nhi, ngày mai tân nương , sợ ?”

Kỷ Đào gì, chỉ nàng.

Phùng Uyển Phù còn cách nào, đành sang Kỷ Vận, : “Hôm nay tới, chỉ là cảm ơn Kỷ Vận tỷ tỷ năm đó tay giúp đỡ.”

Kỷ Vận vốn vui vì nàng tự tiện xông phòng, trong khi nàng và Kỷ Đào đang tâm sự.

“Nói đến đây,” Kỷ Vận chậm rãi mở miệng, về bên bàn xuống, : “Năm đó hình như ngươi mượn một ít bạc. Nếu hôm nay gặp ngươi, cũng quên mất .”

Sắc mặt Phùng Uyển Phù thoáng cứng đờ, “Năm đó chẳng tỷ thích ăn điểm tâm do ? Hay là hôm nào xuống bếp cho tỷ nhé?”

Kỷ Vận xua tay, “Thôi, nếu ngươi đang túng thiếu, để .”

Ý tứ chính là nhất định trả bạc.

Phùng Uyển Phù hôm nay tới vốn là việc nhờ vả, vội : “Đừng mà, lát nữa sẽ tự mang bạc tới cho tỷ. Chỉ là… hỏi tỷ, khi nào tỷ trở về? Có thể dẫn theo phu thê chúng ?”

“Ngươi về nhà?” Lần Kỷ Vận thật sự kinh ngạc.

Kỷ Đào sớm đôi chút nên thấy lạ, chỉ là việc cùng bọn họ, quả là tính toán nhỏ.

Mấy Kỷ Vận hiện tại chính là bộ con cái của Kỷ Quân, cùng họ thì chắc chắn an , cần lo.

 

Loading...