Rất lâu , Kỷ Đào mới lên tiếng: “Chàng nghỉ sớm , ngày mai còn lên đường.”
Lâm Thiên Dược vươn tay ôm lấy eo nàng: “Ta nỡ xai nàng.”
Kỷ Đào cũng chút nỡ, nghĩ : “Chàng cần bạc ? Chỗ một ít.”
Bạc của Kỷ Đào nhiều, lẻ tẻ cộng hơn năm mươi lượng. Trong đó phần lớn là tiền chẩn bệnh của Phùng Uyển Phù. Hồi mặt nàng rạch, Kỷ Đào thu mười lượng. Bây giờ nghĩ , nàng lợi dụng như , mười lượng còn là ít.
“Không cần, của vẫn đủ dùng.” Lâm Thiên Dược khẽ .
Chỉ là đủ dùng, xem cũng dư dả.
Trong lòng Kỷ Đào tính toán. Nàng dậy tới bàn trang điểm, mở chiếc hòm ở ngăn cùng, cầm đưa tới mặt Lâm Thiên Dược, đưa cho thỏi bạc lớn nhất: “Bạc đều ở đây, ?”
Lâm Thiên Dược trong hòm đầy các thỏi bạc lớn nhỏ và bạc vụn, cũng nhận, : “Nếu mà lấy hết thì nàng giờ?”
“Vậy thì , để cho chút ít, dù đây cũng là tiền tích góp nhiều năm của đấy.” Thấy đầy mặt, Kỷ Đào cũng bộ dáng giữ của như một kẻ keo kiệt.
Lâm Thiên Dược trầm ngâm một lúc, lấy của Kỷ Đào mười lượng bạc, nhưng là lấy bạc vụn.
Kỷ Đào thấy như gì . Nếu thật sự bạc, tiết kiệm quá mức mà hao tổn thể, cuối cùng chẳng vẫn là chuyện của nàng .
“Đào nhi, sẽ nhớ nàng.” Lâm Thiên Dược ôm nàng, khẽ .
Khóe môi Kỷ Đào cong lên, cảnh cáo: “Ta cho , nhớ kỹ, là thành , trong nhà còn chờ , ngoài ong bướm lung tung.”
Lâm Thiên Dược khẽ : “Ta nghèo đến mức mỗi bữa chỉ ăn hai cái bánh màn thầu, còn ong bướm gì nữa. Người ngu.”
Kỷ Đào vui: “Ý là ngu ?”
Lâm Thiên Dược nhất thời nghẹn lời, nhưng nhanh liền bế bổng Kỷ Đào lên, về phía giường, :
“Người phu thê với , đầu giường cãi , cuối cuối giường hòa, chúng cũng thử xem.”
“Ai cãi với …” Lời của Kỷ Đào khỏi miệng chặn .
Trong phòng, ánh sáng dần tối xuống.
Sáng sớm hôm , Lâm Thiên Dược rời . Điền thị dậy từ sớm, chuẩn cho chút lương khô. Kỷ Đào và Điền thị tiễn đến đầu thôn.
Mắt thấy còn thấy bóng , Kỷ Đào đỡ lấy Điền thị đang đỏ hoe mắt: “Nương, chúng về thôi.”
Điền thị gật đầu, vỗ nhẹ mu bàn tay Kỷ Đào: “Về , chẳng bao lâu nữa Thiên Dược sẽ trở về thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/hoa-thon-kho-ga/chuong-96.html.]
Lâm Thiên Dược , cuộc sống của Kỷ Đào dường như gì đổi. Người trong thôn thỉnh thoảng vẫn đến mời nàng xem bệnh, nàng cũng lên núi hái t.h.u.ố.c nữa.
Gần như ngày nào nàng cũng về nhà họ Kỷ để sắp xếp d.ư.ợ.c liệu, lúc Điền thị cũng đến giúp. Với nàng mà , dường như chỉ là từ nhà họ Kỷ chuyển sang nhà họ Lâm đối diện, thêm Điền thị thường xuyên giúp đỡ mà thôi.
Chỉ là thỉnh thoảng, nàng nhớ đến dáng vẻ của .
“Ta sẽ nhớ nàng, nàng cũng nhớ .” Giọng điệu mang theo sự cho phép từ chối.
Không lên núi, d.ư.ợ.c liệu trong nhà dần sắp xếp xong.
Kỷ Đào rảnh rỗi, vụ xuân cày cấy cũng qua, trong thôn cũng nhàn hơn. Nàng bắt đầu cầm kim chỉ may áo. Bộ y phục nàng cho Lâm Thiên Dược thật sự ý. Mới thì còn , nhưng kỹ sẽ thấy đường kim mũi chỉ kém.
Vì , mỗi ngày nàng đều mang kim chỉ về nhà họ Kỷ để Liễu thị chỉ bảo, Điền thị lúc cũng bên cạnh cùng nàng.
Ngày nọ, cửa nhà họ Kỷ gõ. Liễu thị còn cảm thấy kỳ lạ, cuối cùng vẫn mở cửa. Kỷ Đào thấy ngoài cửa là Tiền thị.
“Cô nó ơi, việc tìm .” Tiền thị thấy Liễu thị ý mời , liền gượng .
Bà thò đầu sân, thấy Kỷ Đào đang gốc cây. Đối với Kỷ Đào, bà vẫn chút sợ. Từ , trong mắt bà , Kỷ Đào là kiểu lạnh lùng, bất chấp tình , chẳng nể nang ai.
Điền thị bên cạnh Kỷ Đào, thấy Tiền thị liền hạ giọng hỏi: “Đào nhi, đây là cữu mẫu của con ?”
Kỷ Đào gật đầu: “Nương, nương đừng để ý, bà mà, việc thì tuyệt đối lên cửa ạ.”
Ngay cả Kỷ Đào thành , phía nhà ngoại họ Liễu đến cũng chỉ Đại Hà thị.
Đại Hà thị đến, Liễu thị đương nhiên từ chối ngoài cửa.
Liễu thị chắn ngay cửa, nể mặt, chỉ : “Có việc thì luôn, trong nhà còn khách.”
Khách, đương nhiên là chỉ Điền thị.
Tiền thị dĩ nhiên cũng thấy Điền thị, : “Hai nhà ở gần thế , tính là khách gì chứ. Đào nhi gả gần như , cũng chẳng khác nào chiêu rể về nhà là bao.”
Vừa câu đó, sắc mặt Liễu thị lập tức lạnh hẳn, đưa tay định đóng cửa .
Trong lòng Kỷ Đào khẽ giật thót. Thật nàng ngày nào cũng về nhà đẻ, trong lòng vẫn chút chột , dù nàng gả . Không ai thì còn đỡ, giờ Tiền thị thẳng như , nàng chỉ sợ Điền thị sẽ nghĩ ngợi lung tung.
Thế nhưng tay nàng Điền thị nắm lấy. Kỷ Đào ngẩng lên, liền thấy ánh mắt bà mang theo ý , Điền thị lắc đầu, : “Cứ để bà . Ta để bụng gì cả. Trái , còn cảm ơn mới đúng.”
Kỷ Đào liếc cửa, thấy Tiền thị vẫn còn dây dưa, liền mặc kệ.