Hoa Thôn Khó Gả - Chương 98

Cập nhật lúc: 2026-01-31 17:03:36
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiền thị nghẹn lời, hồi lâu mới : “Nếu ngoại tổ mẫu con , chắc chắn cũng sẽ đồng ý. Hôn sự của Hương Hương là do chính bà định mà.”

“Không cần nữa.” Liễu thị cắt lời Tiền thị, “Không bạc.”

Tiền thị thấy Liễu thị quả quá kiên quyết, vành mắt lập tức đỏ lên: “Ngày khi còn xuất giá, quan hệ giữa hai chúng . Từ giận , thường xuyên nhớ những ngày xưa , chúng thiết như tỷ ruột. Không ngờ bây giờ chỉ còn nhớ đến thôi.”

Nói đến đây, bà còn nghẹn ngào.

Khóe miệng Liễu thị nở một nụ lạnh: “Đại tẩu, hôm nay dù tẩu gì cũng vô ích. Ta bạc, chẳng lẽ tẩu bảo biến bạc cho tẩu ?”

Tiền thị cũng nổi nữa, nhưng vẫn cam tâm, đầu về phía Kỷ Đào, đột nhiên : “Đào nhi, con bạc ? Hương Hương và con từ nhỏ thiết, con thể giúp nó chút ?”

“Con cũng .” Kỷ Đào thuận miệng đáp.

Tiền thị tin: “Nhà con chỉ mỗi con, chẳng lẽ cho con bạc của hồi môn ?”

Kỷ Đào tức đến mức bật , : “Biểu tỷ phu quan học, Thiên Dược cũng , bạc của con đều đưa cho , trong nhà cũng khó khăn lắm.”

“Vậy mấy hôm nữa tới.” Tiền thị thấy thật sự , đầu liền .

dứt khoát, Liễu thị và Kỷ Đào đều sững một chút mới kịp phản ứng. Đây mới đúng là trở mặt nhận , nãy vẫn còn cùng Liễu thị ôn chuyện cũ cơ đấy.

Hai một cái, đều nhịn mà bật .

Điền thị cũng , xong Kỷ Đào : “Khổ cho con , chẳng lẽ bạc của con đều đưa cho Thiên Dược hết ?”

Kỷ Đào đột nhiên cảm nhận ánh mắt nóng rực của Liễu thị dừng .

“Không ạ, chỉ đưa một ít thôi, Thiên Dược còn nhận nữa cơ ạ. con sợ tiết kiệm quá, đến lúc đó sinh bệnh.” Lời của Kỷ Đào cho Điền thị , cũng là cho Liễu thị .

Liễu thị âm thầm trừng mắt nàng một cái, nhưng sắc mặt Điền thị càng vui vẻ hơn.

Đợi Điền thị , Liễu thị kéo Kỷ Đào trong phòng, hỏi: “Bạc của con, thật sự đều đưa cho Thiên Dược chứ?”

“Dĩ nhiên là , con giống Hương Hương biểu tỷ ạ.” Kỷ Đào một cách đương nhiên.

Liễu thị thở phào nhẹ nhõm, :

“Hương Hương tuy thể học theo, nhưng con cũng thể giữ bạc quá c.h.ặ.t. Nam nhân , dỗ dành. Con bỏ , thì để , mới thương con. Như hai mới thể lâu dài.”

“Nói cho cùng, Hương Hương đem bộ gia sản đưa cho , cũng chắc ghi nhận tình cảm của nó.” Liễu thị thở dài.

Rồi than: “Đáng tiếc cho đứa nhỏ Hương Hương .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/hoa-thon-kho-ga/chuong-98.html.]

Kỷ Đào cảm thấy Liễu Hương Hương đáng tiếc. Nhìn dáng vẻ của nàng , rõ ràng là để tâm đến Viên T.ử Uyên . Lần tình cờ gặp ở tiệm, khi Hương Hương và Viên T.ử Uyên còn thành , nàng định mua quà cho . Dĩ nhiên, vị hôn phu vị hôn thê tặng quà cho cũng gì, nhưng Viên T.ử Uyên chỉ vài câu đơn giản, Hương Hương những mua quà nữa, mà còn định đem bạc đưa cho . Rõ ràng là Viên T.ử Uyên dắt mũi.

Người cam tâm tình nguyện, lòng khuyên, chắc cảm ơn, còn ngược thể cho rằng .

Tiền thị rời , trong thời gian gần đây hẳn là sẽ tới nữa.

Cuối tháng hai, Lâm Thiên Dược trở về, hình như một tháng thể về một .

Khi trở về, Kỷ Đào đang ở trong sân cùng Điền thị trồng rau. Kỷ Đào việc gì, đang giúp Điền thị gieo hạt. Vừa ngẩng đầu lên, liền thấy Lâm Thiên Dược đang ngoài sân thò đầu . Trên mặt nàng kìm mà nở một nụ :

“Thiên Dược.”

Trong giọng tràn đầy vui mừng.

Điền thị ngẩng đầu lên, liếc mắt thấy Lâm Thiên Dược đang rạng rỡ với bọn họ, vội : “Để mở cửa cho con.”

Cửa Dương ma ma mở .

Lâm Thiên Dược , tiên gọi một tiếng “nương”, kéo Kỷ Đào : “Nương, con về phòng rửa mặt đồ một chút ạ.”

Điền thị mỉm gật đầu.

Vừa phòng, Lâm Thiên Dược ném bọc hành lý trong tay sang một bên, từ phía ôm c.h.ặ.t lấy Kỷ Đào, đôi môi hôn nhẹ lên cổ nàng. Trong thở là mùi t.h.u.ố.c nhàn nhạt Kỷ Đào, thấp giọng :

“Đào nhi, nhớ nàng.”

Kỷ Đào phía ôm một cách dịu dàng, cánh tay nơi eo ôm c.h.ặ.t lấy nàng: “Ta cũng nhớ .”

Giọng nhẹ nhàng của Kỷ Đào khiến thể Lâm Thiên Dược khẽ cứng , đó ôm nàng c.h.ặ.t hơn, buột miệng : “Đào nhi, nàng cùng ?”

Lần Kỷ Đào thật sự kinh ngạc, , hỏi: “Ta thế nào?”

“Để hãy , nếu lát nữa ngoài, sẽ nghĩ nhiều.” Lâm Thiên Dược mỉm , hôn lên môi nàng, mới trong y phục.

Lâm Thiên Dược trở về, Điền thị vui, còn bếp những món thích ăn.

Liễu thị và Kỷ Duy tự nhiên cũng trở về, Lâm Thiên Dược còn mang điểm tâm cho họ, về liền tự mang sang.

Đến ban đêm, đương nhiên là “tiểu biệt thắng tân hôn”, huống chi bọn họ vốn là phu thê mới cưới, Kỷ Đào mệt đến mức ngủ say.

Trời tờ mờ sáng, Kỷ Đào thở nóng bên tai đ.á.n.h thức. Vừa tỉnh liền thấy đôi mắt mang ý của Lâm Thiên Dược: “Chàng ngủ nữa ?”

“Ta quen .” Lâm Thiên Dược thuận miệng .

 

Loading...