Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 165: Giận Dỗi
Cập nhật lúc: 2026-04-12 12:50:18
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tên khốn đó lúc nào cũng mở miệng là coi thường nàng, chẳng hề xem nàng là con .
Nàng mèo ch.ó do nuôi nấng, cớ thể vô tư đùa bỡn, trêu chọc như ?
Thậm chí ở U Lan Các, còn dám chuyện đó với nàng!
Hắn nàng khi đó sợ hãi đến mức nào ? là đồ khốn nạn!
Từ đến nay vẫn , khi nàng còn là Tống Hoàng Hậu, kẻ cũng chẳng coi nàng là nữ nhân tôn quý nhất thiên hạ.
Lúc nào cũng thích trêu chọc nàng, chọc giận nàng!
Khốn kiếp! Khốn kiếp!
Nàng gì, ngẩng đầu lên thì cửa An Lan Viên.
Hoa Phong mặt mày tái mét, Ngân Linh thì nửa bên mặt sưng vù, đang quỳ gối nức nở đất.
thấy Hoa Nguyệt Vân, phát tiếng hét kinh hoàng ban nãy.
Hoa Lương Tài đầu trông thấy nàng, trong mắt liền bùng lên sát khí đáng sợ.
Hắn giơ tay chỉ thẳng: "Nhất định là ngươi! Chính là ả tiện nhân tâm cơ độc ác hại ch-ết ! Ta bắt ngươi đền mạng!"
Hoa Mộ Thanh khẽ nhắm mắt, cố đè nén cảm xúc đang dâng trào, nhưng chẳng thể nào gượng gạo diễn vẻ yếu đuối đáng thương như lúc .
Chỉ thể cúi đầu, giả bộ dáng vẻ hoảng sợ bất lực.
Trái , Xuân Hà, nha cận liếc nàng một cái lập tức tỏ giận dữ.
Thấy Hoa Lương Tài nhào tới định bắt Hoa Mộ Thanh, nàng vội vàng chắn , lớn tiếng kêu lên:
"Chuyện thì liên quan gì đến tiểu thư nhà ? Rõ ràng là tiểu hầu gia dã tâm bất chính, mua chuộc một nha nhị đẳng bên cạnh tiểu thư, định bắt nàng đưa tới nơi để chuyện đồi bại!"
Mà đây chính là âm mưu mà Hoa Lương Tài và Trữ Thu Liên sắp đặt từ !
Hoa Lương Tài , lập tức la toáng lên: "Hay lắm! Ngươi dám ! Rõ ràng tiểu hầu gia giở trò với Hoa Mộ Thanh, trong phòng bây giờ là ? Hoa Mộ Thanh, ngươi thật độc ác, dám để Vân Nhi thế , chịu nhục ngươi!"
Xuân Hà cũng dễ đối phó, liền lớn tiếng đáp trả: "Đại thiếu gia là ý gì?”
Bị nàng vạch trần suy nghĩ trong lòng, lập tức nghẹn lời: “Ta… nào …”
lúc , Hoa Mộ Thanh từ đầu đến giờ vẫn im lặng, yếu ớt nhẹ nhàng lên tiếng.
Giọng nàng vốn mềm mại dịu dàng, mang theo vài phần kiều mị, khiến khỏi chăm chú lắng .
“Tam ca, thực sự rõ xảy chuyện gì. Khi nãy nhờ nha giúp sức, đ-ánh ngất tiểu Hầu gia mới thoát . Theo lý thì Tứ thể nào mặt ở đó mới đúng. Vậy… bây giờ Tứ đang ở ? Có thể để đây một lời xem rốt cuộc đưa tới nơi đó ?”
Câu , hàm ý sâu xa hơn nhiều.
Tư Không Lưu ý đồ , Hoa Mộ Thanh trốn thoát, nhưng Hoa Nguyệt Vân xuất hiện trong phòng.
Chẳng lẽ… Hoa Nguyệt Vân vẫn luôn lén theo dõi, chờ thời cơ tay? Hoặc giả, chính nàng thông đồng với Tư Không Lưu, cùng bày màn kịch ?
Người mặt tại đó đều là những đại thần trong triều, mấy ai hiểu thâm ý trong tâm địa nữ nhân.
nếu nghĩ theo hướng đó, thì chuyện Hoa Nguyệt Vân và Tư Không Lưu cấu kết, e rằng phía còn liên quan đến Trữ Thu Liên, thậm chí là Hoa Lương Tài?
Dạo gần đây rộ lên tin đồn Hoa Phong đưa Hoa Mộ Thanh cung tuyển tú.
Vậy chăng phủ Thượng Đô Hộ ngăn cản nàng nhập cung, nên mới bày màn kịch nhục nhã ?
Vài vị đại thần lập tức sa sầm mặt mày, chẳng họ biến thành con cờ, xem một màn kịch bẩn thỉu dơ dáy ? Thật là nực !
Những điều họ nghĩ tới, thì đương nhiên Trữ Hậu Lục cũng nghĩ tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-165-gian-doi.html.]
Ánh mắt ông sâu sắc Hoa Mộ Thanh một cái, chỉ vài lời nhẹ nhàng mà thể xoay chuyển lòng như thế.
Nha đầu … tâm tư còn sâu xa hơn tưởng tượng.
Ông bèn bước lên, lên tiếng: “Chuyện rốt cuộc là thế nào, các ngươi đoán cũng , mà cũng chẳng thể chỉ lời một Mộ Thanh mà kết luận. Tứ cô nương vì quá sợ hãi, giờ ngất . Chi bằng đợi nàng tỉnh hỏi rõ thì hơn.”
Lời dứt, sắc mặt Hoa Phong càng thêm khó coi.
Vừa rõ ràng tận mắt thấy Hoa Nguyệt Vân mặc áo quần xộc xệch, từ trong phòng hoảng loạn chạy , ngất lịm đất.
Cảnh tượng đó… khiến một già cả như ông thật chẳng còn mặt mũi nào!
Đặc biệt là cái mùi từ trong phòng truyền … thật sự là…
Ông bên cạnh cửa, cố ý để cửa phòng khép hờ. còn kịp mở miệng ngăn khác gần, thì từ ngoài sân, Trữ Thu Liên bỗng tin liền chạy xồng xộc .
Vừa bước , bà thấy Hoa Mộ Thanh vẫn nguyên vẹn chút tổn hại, còn Ngân Linh thì quỳ đất rưng rức. Nghĩ đến những gì ma ma chạy báo , Trữ Thu Liên lập tức thấy trời đất tối sầm.
Bà thét lên một tiếng: “Con ơi là con!”
Rồi lao tới, hất mạnh cánh cửa phòng .
Một mùi ngọt ngào nồng nặc đến mức khiến buồn nôn lập tức ập !
Đám nam nhân trong sân ai nấy đều giật bắ-n vì xông thẳng mặt.
Có mấy nhận đó là mùi gì, lập tức âm thầm nghĩ bụng: Tiểu Hầu gia cũng thật chơi.
Trữ Thu Liên sững , mùi xuân d.ư.ợ.c nồng đến ? Chẳng lẽ là Tư Không Lưu đó còn cho thêm?
nhanh, bà liền lấy khăn tay che mũi miệng, định phòng, tài nào bước nổi thêm bước nào, đành ngay cửa, òa .
Ngoái đầu , chỉ Hoa Mộ Thanh, mắng mỏ: “Ngươi đúng là độc ác! Ngay cả ruột mà cũng buông tha! Nó rốt cuộc ngáng đường gì của ngươi, chướng mắt ngươi chỗ nào, mà ngươi giở trò độc địa thế hả! Nữ nhi đáng thương của !”
So với Hoa Lương Tài, bà quả nhiên khôn ngoan hơn. Giả vờ yếu đuối, đồng thời kích động mâu thuẫn tỷ , đẩy hết tội lên đầu Hoa Mộ Thanh, như thể tất cả chỉ là ganh ghét tị hiềm trẻ con mà thành hại .
Chỉ vài câu thôi khiến Hoa Mộ Thanh mang hình tượng một kẻ độc ác, tâm tư hiểm độc, giở thủ đoạn hèn hạ với .
Trong lòng Hoa Mộ Thanh lạnh, giam mấy ngày mà cũng học khôn đấy. Chỉ tiếc, hôm nay nàng định để mẫu t.ử nhà đó sống sót mà ngoài.
Nàng lập tức đỏ hoe mắt, liên tục lắc đầu, nghẹn ngào : “Phu nhân, khi nào từng nghĩ hại đến Tứ ? Chuyện hôm nay, gì. Nếu nhờ nha tới kịp lúc… cũng …”
Vừa , nước mắt lăn dài.
Dáng vẻ , thật sự là quá đỗi oan ức, khiến nỡ trách móc.
đúng lúc , Hoa Lương Tài bỗng hét lên: “Ngươi đừng giả vờ! Nếu ngươi thật ở trong phòng, thứ xuân d.ư.ợ.c đậm đặc đó, ngươi hề ảnh hưởng? Rõ ràng là ngươi giăng bẫy, hại và Tiểu Hầu gia!”
Giờ còn định kéo Tư Không Lưu xuống nước để gỡ tội?
Muộn .
Hoa Mộ Thanh tròn mắt kinh ngạc: “Tam ca gì cơ… xuân… d.ư.ợ.c?”
Hai từ như cực khó , đến mức khuôn mặt nàng cũng đỏ bừng.
Hoa Lương Tài nhạt: “Chính là cái thứ mà kỹ viện dùng! Gọi là Hợp Hoan Hương!”
Hoa Mộ Thanh trừng mắt lớn hơn nữa: “Sao Tam ca ?”
“Dĩ nhiên là , thứ đó là chính tay …”
Nói đến đây, lập tức cứng họng, câu cuối cùng nghẹn , thể thốt nữa.