Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 169: Ép Buộc
Cập nhật lúc: 2026-04-12 12:50:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Phụt!”
“Xuân Hà!”
Xuân Hà phun một ngụm má-u, cuối cùng cũng ngã gục xuống đất.
Hoa Mộ Thanh lập tức phân tâm, đối phương túm lấy vai. Nàng vung khuỷu tay định phản kích, nhưng mắt đột nhiên rắc xuống một lớp bột trắng mịn.
Tim nàng thắt một nhịp và ngay khoảnh khắc đó, mất hết ý thức.
Tố Cẩm vội vàng lao đến, nhưng muộn. Nàng chỉ kịp trơ mắt Hoa Mộ Thanh hắc y nhân vác lên, nhảy qua cửa sổ, mấy cú tung biến mất thấy bóng dáng.
Sắc mặt nàng trắng bệch vì kinh hãi, lập tức cúi xuống xem tình trạng của Xuân Hà. Chỉ thấy nàng đang cố chống chọi, nhưng vẫn gắng nắm lấy cổ tay Tố Cẩm, cố gắng : “Đi… tìm Cửu Thiên Tuế… mau…”
Chưa dứt lời ngã xuống bất tỉnh.
“Xuân Hà!”
Tố Cẩm gọi lớn một tiếng, nghiến răng, lau nhanh dòng nước mắt đang trào vì hoảng hốt, định dậy.
Ngay lúc , trong tầm mắt nàng hiện lên một đôi giày ống từ gấm đen quý giá, thêu hoa sen đỏ nơi thắt lưng.
“Hoa Mộ Thanh ?”
Ngay đó, giọng lạnh lẽo như cú đêm rít trong bóng tối vang lên đỉnh đầu nàng.
Nàng ngẩng đầu — là Mộ Dung Trần!
Giọng run run, nàng chỉ tay về phía cửa sổ: “Bị hai kẻ áo đen bắt !”
Vừa dứt lời, ba bóng đen lưng Mộ Dung Trần lao vụt như cơn gió đen.
Quỷ Tam “bịch” một tiếng quỳ rạp xuống đất.
“Thuộc hạ đáng ch-ết!” - Sắc mặt xám ngoét như tro tàn.
Mộ Dung Trần đó, hai tay khoanh lưng, một lời.
Chỉ mấy chục thở, Quỷ Nhị, Quỷ Ngũ và Quỷ Lục trở về qua đường cửa sổ.
Sắc mặt cả ba đều vô cùng khó coi.
Quỷ Nhị bước lên , thấp giọng báo: “Hai kẻ đó võ công kém gì chúng thuộc hạ, giờ mất dấu.”
Toàn Quỷ Tam cứng đờ, như rơi hầm băng.
Hắn một nữa dập đầu mạnh xuống đất, khàn giọng : “Thuộc hạ đáng ch-ết! Không nên tự ý rời khỏi vị trí! Xin Chủ t.ử giáng tội!”
Khuôn mặt b.úp bê của Quỷ Ngũ thường ngày vốn mang vẻ tươi , giờ cũng cứng ngắc.
Hắn Quỷ Tam một cái, cũng “phịch” một tiếng quỳ xuống, dõng dạc : “Là thuộc hạ kéo Quỷ Tam về Ty Lễ Giám để dự kiểm tra. Xin Chủ t.ử trách phạt cả hai!”
Quỷ Lục cũng quỳ xuống theo, một lời.
Mộ Dung Trần những mặt, trầm mặc một lát khẽ hừ lạnh một tiếng.
Tuy tiếng hừ nhỏ, nhưng cả căn phòng lập tức như khí lạnh từ địa ngục bao phủ, từng tơ hàn khí như lưới nhện ma quỷ siết c.h.ặ.t khiến ai nấy nghẹt thở, tưởng chừng sắp bóp ch-ết!
Quỷ Nhị liếc sắc mặt của Mộ Dung Trần, bỗng nhiên giơ chân đá mạnh Quỷ Tam, mắng lớn: “Giờ còn quỳ nhận tội thì ích gì?! Không mau tìm tiểu thư?! Tiểu thư mà bình an thì còn đường sống! Nếu tiểu thư xảy chuyện, cứ tự về Ty Lễ Giám chờ xử t.ử !”
Quỷ Tam đá ngã xuống đất, bò dậy, thấy Mộ Dung Trần gì thêm, đôi mắt lập tức cay xè.
Gật đầu thật mạnh, dồn hết sức lực: “Thuộc hạ xin tuân mệnh!”
Nói xong liền xoay lao ngoài!
Quỷ Ngũ lập tức đuổi theo.
Quỷ Lục dậy, liếc Mộ Dung Trần và Quỷ Nhị, đó mới cúi xuống kiểm tra Xuân Hà đang đất, khẽ chạm mũi nàng: “Vẫn còn thở.”
Mộ Dung Trần xoay , tay áo rộng dài tung bay, bóng dáng yêu dị như quỷ mị thoắt cái biến mất.
Quỷ Nhị thở dài, dặn dò: “Đưa về Ty Lễ Giám, bảo Diêm La Địch trị thương cho nàng.”
Rồi cũng lập tức rời cùng Mộ Dung Trần.
Quỷ Lục cõng Xuân Hà lên lưng, đầu thì thấy Tố Cẩm đang theo sát bên cạnh, liền nhíu mày: “Đừng theo, tránh rước thêm phiền.”
Tố Cẩm bướng bỉnh buông tay Xuân Hà: “Không . Nếu Xuân Hà tỷ mệnh hệ gì, tiểu thư nhất định sẽ đau lòng. Ta đích chăm sóc tỷ !”
Quỷ Lục cau mày sâu hơn, nhưng một thoáng do dự, vẫn để nàng cùng.
Lúc , Phúc T.ử đang ở cổng sân, chờ mãi thấy ai đến, trong lòng mơ hồ đoán , cố ý phong tỏa tin tức bên phía Hoa Mộ Thanh.
Hoa Phong hiện giờ mặt trong phủ, thì còn ai đây? Đương nhiên là chỉ vị cữu cữu lão gia vẫn còn ở trong phủ — Trữ Hậu Lục.
Lòng nàng càng lúc càng hoảng loạn. Quay đầu liền thấy một nam nhân cao lớn mặc áo tím, nơi khóe mắt một vết sẹo, đang bước từ trong sân.
Người đó với một mặt b.úp bê theo phía : “Sợ rằng là của Trữ Hậu Lục. Chúng chia hành động, theo dõi , ngươi điều tra những còn kịp rời khỏi phủ.”
Quỷ Ngũ gật đầu, chớp mắt biến mất.
Hành động khiến Phúc T.ử giật nảy .
Ngay đó, vết sẹo nơi khóe mắt sang nàng, lạnh giọng : “Đừng để lộ ngoài, tạm thời cho ai tiểu thư nhà ngươi mất tích.”
Phúc T.ử một cái khẽ gật đầu.
__
Quay sang bên , Tần Thiệu Nguyên khó khăn lắm mới xong y phục sạch sẽ trong một gian sảnh nhỏ của Hoa phủ, thu dọn xong xuôi, đang chuẩn tìm Hoa Mộ Thanh.
Không ngờ tiểu tư cùng báo tin: “Tư Không Lưu khi uống rư-ợu nhục Tứ Hoa tiểu thư gia, kết quả nàng phản kháng và… thiến !”
Tần Thiệu Nguyên sững sờ, mặt tái : “Tứ tiểu thư?!”
Tiểu tư nhận chỗ quan tâm đúng, vẫn nghiêm túc trả lời.
Trong lòng Tần Thiệu Nguyên tràn đầy nghi hoặc, chẳng lẽ xảy chuyện gì bất ngờ? Rõ ràng trong thư của Quý phi nương nương rõ, tiểu hầu gia sẽ tay với Hoa Mộ Thanh, nhờ tranh thủ cơ hội mà bảo vệ nàng .
Chẳng lẽ kế hoạch biến?
Dù nghĩ thông, nhưng cũng rõ, Hoa phủ thể ở nữa.
Vội vàng tìm một gia nhân trong Hoa phủ dẫn đường ngoài, Tần Thiệu Nguyên nhanh ch.óng lên chiếc xe ngựa của .
bước trong xe, lập tức giật kinh hãi — trong xe ?!
Khi rõ, tim suýt nữa thì nhảy khỏi l.ồ.ng ngự-c!
Hoa Mộ Thanh?!
Sao nàng ở xe của ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-169-ep-buoc.html.]
“Hoa Nhị tiểu thư? Hoa Nhị tiểu thư?” — Tần Thiệu Nguyên khẽ gọi mấy tiếng, nhưng Hoa Mộ Thanh hề phản ứng.
Lúc mới nhận nàng hôn mê .
Hắn lập tức đầu định gọi bên ngoài, nhưng ngay lúc đó, một ý nghĩ tà ác như ma quỷ mê hoặc bất ngờ trỗi dậy trong đầu.
Hắn đầu kỹ Hoa Mộ Thanh đang bất tỉnh trong xe.
Nửa khuôn mặt nàng thanh khiết như tiên giáng trần, vóc dáng mềm mại như yêu nữ, làn da mịn màng như ánh bình minh mùa xuân, đôi môi hồng như hoa đào.
Dù đang nhắm mắt, nàng vẫn toát lên một thứ mê hoặc khiến khó lòng kháng cự.
Hương thơm nhẹ phảng phất trong khí như kéo một cơn mộng mị mê đắm.
Hương thơm ngọt ngào mà nguy hiểm khiến tim đập loạn ngừng.
Chiếc xe ngựa lộc cộc rời khỏi Hoa phủ.
Tần Thiệu Nguyên bỗng vươn tay, lấy áo khoác của phủ lên Hoa Mộ Thanh, lệnh cho xa phu bên ngoài: “Không về phủ, đến biệt trang ngoài thành!”
Vậy, vì Hoa Mộ Thanh xuất hiện trong xe ngựa của Tần Thiệu Nguyên?
Chính là do của Trữ Hậu Lục dùng Ngũ Hương Nhuyễn Cân Tán để bắt nàng . Ban đầu định gi-ết ngay tại chỗ, nhưng ngờ Quỷ Hộ vệ của Mộ Dung Trần lập tức kéo đến!
Trong lúc cấp bách, Trữ Hậu Lục đành nhét nàng chiếc xe ngựa gần nhất.
Ông rõ ràng thấy dấu hiệu của phủ Hồ Quốc Công xe, liền nghĩ: chỉ cần đợi của Mộ Dung Trần rút , ông sẽ gi-ết Hoa Mộ Thanh, đồng thời đổ tội lên đầu Tần Thiệu Nguyên.
Nào ngờ đến nửa khắc, xe của Tần Thiệu Nguyên rời !
Trữ Hậu Lục liền sai canh chừng con đường dẫn về phủ Hồ Quốc Công, nhưng chẳng bao lâu , chiếc xe thỉ bên trong trống !
Hoa Mộ Thanh biến mất!
Cả Tần Thiệu Nguyên cũng thấy !
Là Tần Thiệu Nguyên đưa Hoa Mộ Thanh ?
Hay là Hoa Mộ Thanh bắ-t -c Tần Thiệu Nguyên?!
Trữ Hậu Lục tức đến nổi trận lôi đình, lập tức lệnh huy động bộ nhân lực truy tìm bằng Hoa Mộ Thanh!
Ở trong góc tối, Quỷ Ngũ nấp kín, ngóng xong liền âm thầm rút lui, về Ty Lễ Giám báo tin.
Còn Hoa Mộ Thanh, khi Tần Thiệu Nguyên đưa , hiện đang ở biệt trang phía tây nam ngoại thành của phủ Hồ Quốc Công, nơi suối nước nóng để tĩnh dưỡng.
Loại mê d.ư.ợ.c nàng trúng quá mạnh, nên chẳng bao lâu dần tỉnh .
Mở mắt , điều đầu tiên nàng phát hiện là bản đang ngâm trong một suối nước nóng ấm áp!
Nước suối trắng đục như sữa, nước bốc lên lãng đãng, tựa như chốn bồng lai tiên cảnh...
Nàng nhíu mày, đưa tay day trán đang đau nhức vì mê d.ư.ợ.c, lúc mới phát hiện, chẳng mảnh vải nào!
Đồng t.ử nàng co !
Vội vàng kiểm tra vị trí son trinh (thủ cung sa), lúc mới nhẹ nhàng thở phào, vẫn còn.
Thử vận khí, phát hiện nội lực biến mất.
Trong lòng thoáng trầm xuống, loại t.h.u.ố.c mà tên hắc y nhân dùng khi nãy, ngửi qua hương là chính là Ngũ Hương Nhuyễn Cân Tán. Với thường, nó khiến vô lực, đầu óc mê man. Với nội lực, nó phong bế bộ chân khí.
Thuốc ít nhất đến rạng sáng mới tan hết.
Hiện giờ...
Đây rốt cuộc là nơi nào? Tình hình bây giờ là ?
Nàng xoay , định bước khỏi hồ nước.
Bên ngoài một tiểu nha b.úi tóc song bước , thấy nàng liền tươi : “Tiểu thư tỉnh ạ? Vừa nô tỳ tiếng nước, còn tưởng nhầm!”
Hoa Mộ Thanh nhíu mày: “Ngươi là ai?”
Tiểu nha vẫn tươi, nâng một chiếc khăn sạch đến: “Nô tỳ là nha hạng nhất ở biệt trang của phủ Hồ Quốc Công, tiểu thư cứ gọi nô tỳ là Thúy Nhi là .”
Rồi hỏi: “Tiểu thư định ngoài ? Nhị thiếu gia đợi tiểu thư lâu ạ.”
Phủ Hồ Quốc Công? Nhị thiếu gia?
Là Tần Thiệu Nguyên cứu nàng? Không Mộ Dung Trần?
nếu là Tần Thiệu Nguyên, nàng đưa đến tắm trong suối nước nóng như thế ?
Nghĩ một lát, nàng bước khỏi nước, để nha giúp mặc quần áo.
Chỉ là, bộ váy đưa tới là lụa mỏng trong suốt, mơ hồ thể thấy rõ da thịt.
Không giống váy áo của nữ t.ử đoan trang, mà giống y phục của kỹ nữ thanh lâu, hoặc những phi tần từng quyến rũ Đỗ Thiếu Lăng trong cung, mặc lén lúc đêm Kim Loan Điện.
Nàng cau mày: “Y phục của ?”
Tiểu nha trả lời, chỉ mỉm đưa thêm một chiếc áo choàng dày: “Y phục đó bẩn , Nhị thiếu gia bảo đem bỏ . Tiểu thư tạm dùng tạm chiếc nhé, nô tỳ sai mang thêm quần áo từ núi lên .”
Dưới núi?
Hoa Mộ Thanh thấy chiếc áo choàng ít nhất còn kín đáo, liền nhận lấy, mặc thật c.h.ặ.t.
Sau đó theo tiểu nha ngoài.
Cảnh sắc bên ngoài tuyệt , phong cảnh hữu tình.
Dọc theo lầu các, đình viện, còn những hoa văn chạm khắc tinh xảo, mạ vàng, trông vô cùng xa hoa, phô bày hết vẻ giàu sang quyền quý.
Hoa Mộ Thanh thấy, trong lòng khỏi dâng lên một tia ngạc nhiên: Phủ Hồ Quốc Công... giàu đến ?
Lão Hồ Quốc Công Tần Bảo Lâm từ lâu giao nộp binh quyền, triều chỉ đảm nhiệm một chức quan nhàn rỗi. Thậm chí vì tiên hoàng từng kiêng dè, nên ngay cả tước vị Quốc Công cũng hề xin chỉ dụ cho hai nhi t.ử kế thừa.
Với thực lực tài chính hiện tại của phủ Hồ Quốc Công, thể sở hữu một biệt trang xa hoa đến ?
Chỉ cách bài trí và quy mô tinh xảo nơi đây, còn chẳng thua kém gì hoàng gia sơn trang tránh nóng mà kiếp Hoa Mộ Thanh từng đến.
Trong lòng nàng bỗng trầm xuống, thì triều Đại Lý mà nàng từng nghĩ nắm rõ đường nước bước, vẫn còn vô điều ngầm ẩn, nàng từng đến.
Lúc trời tối, mây đen vần vũ che kín bầu trời, trăng, , trong khí dường như phảng phất thở oi nồng, ẩm thấp.
Rõ ràng là điềm báo sắp một trận mưa to giữa mùa hạ.