Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 172: Bí Mật Của Phủ Hồ Quốc Công

Cập nhật lúc: 2026-04-12 12:50:26
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quỷ Nhị xong, liếc Hoa Mộ Thanh một cái: “Ý của chủ t.ử là, xin tiểu thư hãy nhanh ch.óng diệt trừ Hoa gia khi cung.”

 

Trái tim mới dịu phần nào của Hoa Mộ Thanh chợt lạnh buốt như băng.

 

Nàng lãnh đạm xấp thư , hồi lâu dời mắt , nhạt giọng : “Thứ , mang trả cho điện hạ .”

 

Quỷ Nhị thoáng kinh ngạc: “Tiểu thư…”

 

Chỉ Hoa Mộ Thanh đáp: “Điện hạ là hiểu rõ hơn cách sử dụng nó.”

 

hiểu vì Hoa Mộ Thanh từ chối những bức thư đó, Quỷ Nhị cũng hỏi thêm, chỉ gật đầu, thu thư.

 

Sau đó Hoa Mộ Thanh tiếp: “Đi với điện hạ, hôm nay là ngày hẹn gặp mặt với Đỗ Thiếu Lăng.”

 

Quỷ Nhị giọng nàng lạnh buốt, dường như mang theo cơn giận, liếc nàng một cái đáp lời, lui .

 

Hoa Mộ Thanh cúi đầu xuống, vành mắt liền đỏ lên, nước mắt chậm rãi dâng đầy.

 

Nàng cố ép những giọt nước mắt trở , trong lòng ngừng tự nhủ: Phụ , mẫu , tổ phụ, tổ mẫu, ca ca, đại tẩu… và các tướng sĩ vô tội của quân Tống, nhất định sẽ báo thù cho !!!

 

Một canh giờ .

 

 

 

Hoa Mộ Thanh rời khỏi Ty Lễ Giám từ một cửa phụ trong con hẻm vắng, đó chui một chiếc kiệu nhỏ phủ vải xanh hết sức bình thường.

 

Thẳng đường đến Kim Hỷ Lâu.

 

Sau cơn mưa lớn đêm qua, hôm nay trời nắng gay gắt đến oi ả, đến cả Kim Hỷ Lâu cũng ít khách lui tới hơn thường ngày.

 

Hoa Mộ Thanh đội mũ trùm kín mặt, nên ai nhận nàng là ai.

 

Nàng trực tiếp lên lầu hai, chọn một nhã gian cửa sổ phố, lặng lẽ đó chờ đợi.

 

Lẽ cuộc hẹn với Đỗ Thiếu Lăng định từ ba ngày buổi gặp gỡ ở Mộng Tiên Lâu.

 

hôm , nàng đến.

 

Đỗ Thiếu Lăng hẳn thể ngờ nàng thất hẹn. Với tính cách của , chắc chắn cho chờ sẵn ở Kim Hỷ Lâu, chỉ cần nàng xuất hiện, sẽ lập tức đuổi theo, để chất vấn, mà là dò xét, thăm dò từng chút một.

 

Muốn xem nàng đang “lạt mềm buộc c.h.ặ.t”, cố tình vờ hờ hững để dẫn dụ .

 

nàng cần diễn nhiều, chỉ cần lặng lẽ đợi xuất hiện là .

 

Để tránh ngoài nhận , Phúc T.ử đường vòng từ một hướng khác đến.

 

Vừa bước nhã gian, nàng hạ giọng với Hoa Mộ Thanh: “Tiểu thư, bên ngoài đồn ầm cả lên , , phủ Hồ Quốc Công ngờ …”

 

Hoa Mộ Thanh sang vẻ mặt kinh ngạc của Phúc Tử.

 

Phúc T.ử nuốt nước bọt, vẫn thể tin nổi mà tiếp lời: “Phủ Hồ Quốc Công nuôi hơn một trăm ở biệt trang ngoài thành…”

 

“Nô tư?” - Hoa Mộ Thanh hỏi.

 

Phúc T.ử há hốc miệng: “Tiểu thư ?”

 

Hoa Mộ Thanh trả lời.

 

Phúc T.ử đành tiếp tục kể: “Lý thì, bọn nô tài phận tuy thấp kém, nhưng một khi nhà ai việc, quan phủ đều hồ sơ ghi chép. Thế mà phủ Hồ Quốc Công nuôi tới hơn một trăm nô tư ở biệt trang đường đến Lưu Sơn, là các cô nương mười mấy tuổi. Nghe …”

 

 

 

Phúc T.ử vốn là chẳng e dè chuyện gì, cũng vẻ khó nên lời. Thấy Hoa Mộ Thanh lặng im lắng , sắc mặt đổi, nàng mới kể tiếp: “Nghe , mấy cô nương đó đều là… để cho Hồ Quốc Công và hai nhi t.ử của ông ngày thường… đem giở trò đồi bại!”

 

Hoa Mộ Thanh cụp mắt xuống, nhớ đến Thúy Nhi, hầu tắm rửa, y phục cho nàng tối qua.

 

Những vết bầm tím xanh tím chằng chịt cổ tay nàng … Ban đầu cứ nghĩ chỉ là do sai việc mà phạt, giờ nghĩ , e là...

 

Giọng Phúc T.ử vẫn vang lên bên tai: “Tiểu thư, , bên ngoài thiên hạ đang c.h.ử.i ầm cả lên! Ai cũng Hồ Quốc Công là một lòng với phu nhân, thật thà chất phác! Ai mà ngờ trong bóng tối ghê tởm, bẩn thỉu đến ! Không chỉ nhục các tiểu cô nương, kẻ còn bán kỹ viện hạ cấp! Nhìn cái biệt trang xa hoa , chuyện chắc chắn mới ngày một ngày hai! Thật sự là vô lương tâm đến cùng cực!”

 

Phúc T.ử càng càng căm phẫn, tiếp lời: “Trước , mấy thị trấn quanh kinh thành chẳng cứ lâu lâu tin mất tích trẻ con ? Giờ tin , bao nhiêu kéo đến vùng Lưu Sơn và khu vực quanh kinh thành để xem liệu con bắt tới đó .”

 

“Tiểu thư, xem, Hồ Quốc Công chẳng thiếu tiền, ông mấy chuyện thất đức để gì chứ?”

 

Phúc T.ử đầy vẻ khó hiểu, còn Hoa Mộ Thanh thì bật , một nụ lạnh như băng: “Ông quả thực thiếu tiền, thứ ông thiếu là d-ục vọng thể thỏa mãn.”

 

“Nói lắm.”

 

Một giọng rõ ràng, vang vọng từ bên ngoài truyền đến.

 

Hoa Mộ Thanh khẽ rùng , lập tức vẻ ngạc nhiên đầu . Chỉ thấy Đỗ Thiếu Lăng mặc cẩm y ngọc đai, dáng vẻ tuấn tú tiêu sái, từ ngoài bước .

 

 

 

Khi ánh mắt chạm đến nàng, nụ dịu dàng nở rộ khuôn mặt. Cả toát lên khí chất cao quý, phong nhã tự nhiên, khó lòng diễn tả.

 

Theo vẫn là Phúc Toàn, vị tổng quản đại nội, cao thủ nhất trong cung, tuy ngoại hình bình thường nhưng phận tầm thường.

 

Hoa Mộ Thanh bất giác đỏ mặt, luống cuống siết lấy ngón tay, ngơ ngác một thoáng mới vội vã hành lễ: “Tham kiến công t.ử.”

 

Đỗ Thiếu Lăng khẽ mỉm , bước thẳng đến mặt Hoa Mộ Thanh, cúi mắt thiếu nữ e lệ như đóa sen hạ phủ hồng, dáng vẻ mềm mại yếu đuối, từng nét mày ánh mắt đều toát lên vẻ quyến rũ mê .

 

ẩn trong vẻ gợi cảm , phảng phất một chút thanh lạnh và xa cách. Chính điều đó khiến , khi hồi cung vẫn khỏi nhớ đến nàng, nhớ đến nữ nhân từng bên , kề vai sát cánh.

 

Sau đó, nàng thất hẹn, khiến tức giận.

 

Thế nên hôm nay, dù triều đình đang chuyện lớn xảy , tin nàng xuất hiện, lập tức đích tới đây.

 

Hắn gần đây Hoa phủ xảy những chuyện gì, nhưng cuối cùng… vẫn là gặp nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-172-bi-mat-cua-phu-ho-quoc-cong.html.]

 

Muốn xem, cô nương , rốt cuộc là vô tình liên lụy, từng bước tính toán để tiếp cận .

 

Trong lòng nghĩ , nhưng lời càng thêm dịu dàng: “Hôm đó nàng đến?”

 

Hoa Mộ Thanh hoảng hốt ngẩng đầu một cái, chạm ánh mắt dịu dàng , như dọa sợ, vội cúi đầu nữa.

 

Nàng siết nhẹ ngón tay, như biện giải điều gì đó, nhưng cuối cùng chỉ khẽ khàng, mềm giọng : “Là của Mộ Thanh, mong công t.ử lượng thứ.”

 

Không biện minh? Cứ thế để mặc hiểu lầm ?

 

Đỗ Thiếu Lăng bất ngờ, ánh mắt lặng lẽ nàng một lúc.

 

Rồi mỉm , khẽ lắc đầu, truy hỏi thêm.

 

Hắn chuyển ánh sang Phúc T.ử bên cạnh, mỉm hỏi: “Vừa hai đang bàn về chuyện lớn xảy ở phủ Hồ Quốc Công hôm nay ?”

 

 

 

Hoa Mộ Thanh , trong lòng lập tức hiểu, Đỗ Thiếu Lăng quả thật để tâm đến nàng.

 

Nàng cố vẻ ngượng ngùng, gật đầu khẽ: “Vâng… chỉ là tiện miệng mấy câu thôi, khiến công t.ử chê .”

 

Đỗ Thiếu Lăng bật , tiếng trong trẻo, giống cái kiểu âm u mờ ảo như Mộ Dung Trần, mà mang theo vẻ vui tai như suối mát đầu nguồn.

 

Chỉ bề ngoài và cách cư xử của , thật khó tưởng tượng trong lòng là một con lạnh lùng, tàn nhẫn và vô tình đến thế.

 

Bằng , năm đó nàng giữa bao nhiêu Hoàng T.ử tranh cầu thần chọn trúng đúng Đỗ Thiếu Lăng?

 

Hoa Mộ Thanh âm thầm tự giễu trong lòng, nhưng ngoài mặt càng thêm thẹn thùng.

 

Đỗ Thiếu Lăng tự nhiên xuống bên bàn, nàng : “Đã gặp , chi bằng tiểu thư mời chén ? Coi như… lễ cảm tạ cho ngày hôm đó?”

 

Lễ cảm t5a cho ngày hôm đó.

 

Hoa Mộ Thanh đương nhiên , đây chẳng qua chỉ là cái cớ mà thôi.

 

Nàng cũng thể hiện đúng dáng vẻ: rõ ràng ngươi cố tình tiếp cận , nhưng vẫn vờ như .

 

Khuôn mặt đỏ bừng, nàng xuống bên bàn, dám Đỗ Thiếu Lăng, chỉ cúi đầu chăm chú chén tinh xảo mặt.

 

Đỗ Thiếu Lăng khẽ , : “Hôm nay chuyện phủ Hồ Quốc Công phố. Tiểu thư chuyện đó bại lộ như thế nào ?”

 

Sao ?

 

Chắc chắn là do Mộ Dung Trần tay.

 

Hắn nghĩ giúp nàng cách che đậy mà cần cố kỵ gì cả, trực tiếp một tay dẹp luôn phủ Hồ Quốc Công.

 

Người đúng là... ngang ngược đến còn giới hạn.

 

Hoa Mộ Thanh mím môi, khẽ lắc đầu: “Mộ Thanh rõ.”

 

Đỗ Thiếu Lăng mỉm , nhận lấy chén Phúc Toàn dâng lên, nhấp một ngụm mới : “Là do Cửu Thiên Tuế phát hiện .”

 

“Cửu Thiên Tuế?”

 

Hoa Mộ Thanh nghĩ một chút, : “Trước đây từng thấy vị điện hạ đó ở phủ Khai Quốc Hầu, hôm qua cũng gặp ở Hoa phủ...”

 

Hai chuyện , từ khi Đỗ Thiếu Lăng chú ý đến Hoa Mộ Thanh, sớm cho điều tra rõ ràng.

 

Thấy nàng chủ động nhắc đến, nụ môi càng sâu hơn: “Ừ, nàng thấy thế nào?”

 

“Ai? Cửu Thiên Tuế ?”

 

 

 

Khi trò chuyện cùng , Hoa Mộ Thanh dường như dần bớt vẻ dè dặt, chút ngây ngô hồn nhiên như thiếu nữ. Nàng nghiêm túc suy nghĩ một lúc, : “Hơi đáng sợ, nhưng dường như... cũng đến nỗi kinh khủng như đồn đại.”

 

Đỗ Thiếu Lăng bật , chợt nhớ đến lời đồn gần đây, Hoa Phong ý đưa Hoa Mộ Thanh cung.

 

Tên Mộ Dung Trần , tám phần là đ-ánh tin nên tới “tuyển phi” giúp .

 

Trước là Hoa Tưởng Dung, giờ là Hoa Mộ Thanh, quả thực đều là tuyệt sắc giai nhân.

 

Hắn bật : “Xem nàng gan cũng nhỏ.”

 

Hoa Mộ Thanh tròn mắt ngạc nhiên, như thể hiểu rõ ý .

 

nàng liền tiếp: “Nhị công t.ử phủ Hồ Quốc Công, Khinh Xa Đô Úy Tần Thiệu Nguyên, hôm qua đắc tội với Cửu Thiên Tuế ở . Mà Cửu Thiên Tuế là thù dai, liền phái Quỷ Vệ bám theo, định nhân cơ hội nhục giữa đường. Nào ngờ, một đường theo dấu, biệt trang của phủ Hồ Quốc Công tại khu Lưu Sơn, phát hiện những chuyện dơ bẩn thể công khai bên trong. Thế là liền lớn chuyện, khiến cả thành xôn xao.”

 

Tuy Đỗ Thiếu Lăng cố tình tỏ nhẹ nhàng, nhưng giọng điệu khi chuyện vẫn vô thức mang theo uy nghiêm của bậc đế vương.

 

Hoa Mộ Thanh ngoài mặt thì tỏ kinh ngạc, sững sờ, nhưng trong lòng nghĩ, bảo danh tiếng của Mộ Dung Trần bên ngoài khó đến .

 

Thấy Hoa Mộ Thanh mở to đôi mắt đen láy ngơ ngác , trong lòng Đỗ Thiếu Lăng bỗng dâng lên một cảm giác che chở đầy nam tính.

 

 

 

Càng , càng thêm đắc ý, như thể chuyện của phủ Hồ Quốc Công vốn trọn trong tay từ lâu.

 

Hắn tiếp tục thao thao bất tuyệt: “Hồ Quốc Công và hai nhi t.ử, dù gần đây vì việc của vị trưởng t.ử mà mất mặt, nhưng mấy năm qua, thậm chí cả đương kim Hoàng Thượng cũng đều cả phủ họ lừ-a xoay như chong ch.óng. Đống vàng bạc châu báu mà Cửu Thiên Tuế thu từ phủ Hồ Quốc Công, gần bằng phân nửa quốc khố!”

 

“A?”

 

Hoa Mộ Thanh lập tức trợn tròn mắt vẻ kinh ngạc.

 

Rõ ràng gương mặt xinh yêu kiều là thế, mà toát lên một vẻ ngây thơ trong sáng đỗi đáng yêu.

 

Loading...