Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 174: Nàng Không Bằng Lòng

Cập nhật lúc: 2026-04-12 12:50:28
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoa Mộ Thanh khẽ thở phào một , tỏ vẻ như nhẹ nhõm còn chút hoảng hốt: “Vậy thì thì …”

 

“Tiểu thư và Đại thiếu phu nhân Tần gia quan hệ thiết ?”

 

Lại nữa !

 

Hoa Mộ Thanh do dự, mới dịu giọng đáp: “Tấm thẻ khách quý ở Kim Hỷ Lâu , chính là Đại thiếu phu nhân tặng cho .”

 

Thảo nào...

 

Chẳng trách nàng thể tự do Kim Hỷ Lâu như thế.

 

Trong lòng Đỗ Thiếu Lăng gỡ bỏ thêm một tầng nghi ngờ, ánh mắt nàng càng thêm khoan dung, thậm chí còn ẩn chứa vài phần yêu thích.

 

Chẳng bao lâu , nàng hỏi: “Phải công t.ử, mang bức Quan Âm ngọc huyết về tặng, lão phu nhân ưng ý ?”

 

Nếu nhắc thì thôi, nhắc tới chuyện , Đỗ Thiếu Lăng liền nhớ .

 

Hắn từng sai âm thầm điều tra tại trong cung Thái Hậu túng thiếu đến mức bán đồ vật trong cung!

 

 

 

Không ngờ tra : La Đức Phương bí mật nuôi dưỡng hai gã tiểu bạch kiểm trong cung, ngày thường giả thái giám, luôn kè kè bên nàng để sủng ái, tìm vui!

 

Hai tên đó giỏi nịnh nọt, thường xuyên vòi vĩnh La Đức Phương ban thưởng vàng bạc, trân phẩm.

 

Hoa Tưởng Dung phụ trách quản lý lục cung, xưa nay tiết kiệm nghiêm khắc.

 

La Đức Phương xin tiền, cũng chẳng dám mở miệng cầu xin Đỗ Thiếu Lăng, đành âm thầm bán một vài món mà bà tưởng quan trọng trong cung, để mua vui cho hai gã !

 

Khi Long Vệ bẩm chuyện , Đỗ Thiếu Lăng tức đến suýt lật tung ngự thư phòng!

 

Ngay lập tức lệnh bí mật bắt hai tên tiểu bạch kiểm , dùng thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn xử lý để dấu vết.

 

Hắn cũng tăng cường thêm thị vệ trong cung Thái Hậu, khiến La Đức Phương còn tùy ý hành động như .

 

Vì chuyện , đến giờ La Đức Phương vẫn còn đang ầm với .

 

Nghe Hoa Mộ Thanh hỏi , Đỗ Thiếu Lăng thoáng khựng , đó mỉm gật đầu: “Mẫu thích, đa tạ tiểu thư tiếc tặng.”

 

Hoa Mộ Thanh chớp mắt, ngượng ngùng nhỏ: “Chỉ là món đồ giả thôi mà, khiến công t.ử tốn kém, Mộ Thanh thật sự cảm thấy áy náy…”

 

Còn dứt lời, Đỗ Thiếu Lăng bỗng bật khẽ: “Nếu tiểu thư thật sự thấy áy náy, chi bằng…”

 

Hoa Mộ Thanh ngẩng đầu lên, đôi mắt long lanh như sóng nước .

 

“Chi bằng… nếu tiểu thư thời gian, cùng đến Kim Hỷ Lâu một chút, uống chén ?”

 

Khuôn mặt Hoa Mộ Thanh bỗng chốc đỏ bừng như ráng chiều!

 

Nàng khẽ hé môi, Đỗ Thiếu Lăng ngỡ rằng nàng sẽ gật đầu đáp thuận.

 

Ai ngờ , gương mặt tuyệt sắc như tiên t.ử , ngoài nét e thẹn do câu mập mờ , dâng lên một tia u buồn và thẫn thờ…

 

“Chẳng tiểu thư điều gì khó xử chăng?”

 

Hoa Mộ Thanh cúi mắt xuống, giọng nhẹ nhàng mang theo chút cay đắng: “Chỉ e thể nhận lời mời của công t.ử. Hôm nay tổ mẫu trong nhà bệnh nặng liệt giường, thêm Mộ Thanh sắp đến tuổi cập kê, phụ e rằng đang sớm định hôn sự cho .”

 

 

 

Đỗ Thiếu Lăng khẽ sững , chợt nhớ .

 

Quả thật Hoa Phong từng ý định đưa cô nương kiều diễm tiến cung.

 

xem ý nàng... dường như cam lòng?

 

Hắn liền mỉm hỏi: “Chẳng tiểu thư hài lòng với hôn sự đó ?”

 

Hốc mắt Hoa Mộ Thanh đỏ hoe, nước mắt như rơi xuống. Nàng c.ắ.n môi, khẽ lắc đầu: “Người phụ lựa chọn, tuy gia thế cao quý, nhưng trong nhà chính thê, thất đầy đủ cả. Mộ Thanh dám bước chân một nơi như thế, chỉ e rằng…”

 

Nói đến đây, nàng nghẹn ngào.

 

Vẻ nghiêng nước nghiêng thành , giờ đây đượm lệ, như sương sớm đọng cánh hoa, khiến chẳng nỡ rời mắt, sinh lòng xót thương vô hạn.

 

Thần sắc Đỗ Thiếu Lăng cũng dịu hẳn , thậm chí còn đưa tay khẽ vỗ lên mu bàn tay Hoa Mộ Thanh như một cách an ủi.

 

Với một thiếu nữ xuất giá mà , hành động là vô cùng mật.

 

Hoa Mộ Thanh quả nhiên rụt tay theo phản xạ, hình khẽ run lên, đôi mắt lo lắng, hoảng hốt Đỗ Thiếu Lăng.

 

Đôi mắt , long lanh ngấn nước, ngước từ lên, quả thực tựa tiên nữ nơi dòng Lạc Thủy, khiến ngẩn ngơ mất hồn.

 

Đến cả Đỗ Thiếu Lăng cũng ngây trong chốc lát.

 

Rồi Hoa Mộ Thanh nghẹn ngào cất tiếng: “Mộ Thanh thực lòng… bước chân nơi như .”

 

Đỗ Thiếu Lăng thấy nàng giống giả vờ, càng lấy lạ, nàng tuyển tú?

 

Với tư sắc như Hoa Mộ Thanh, chỉ cần lọt mắt , trở thành thứ hai Hoa Tưởng Dung còn là chuyện dễ dàng.

 

 

 

Cô nương … lẽ nào đang âm thầm toan tính điều gì?

 

Hắn đành bật bất lực, hỏi: “Vì ? Dù là nhiều thê , thì cũng nam nhân yêu một thật lòng. Với tư sắc như tiểu thư, chỉ sợ chẳng ai nỡ lạnh nhạt.”

 

Không rõ là vì khen những lời phần quá thẳng thắn, gương mặt Hoa Mộ Thanh càng ửng đỏ.

 

Nàng c.ắ.n môi, khẽ lắc đầu: “Nếu đúng như … thì Mộ Thanh càng .”

 

Đỗ Thiếu Lăng ngạc nhiên: “Ồ? Vì thế?”

 

Hoa Mộ Thanh đến tuyệt vọng, giọng thì thào như than thở: “Nếu như đó thê , mà sang si mê , thì những thê của sẽ ? Một như , vốn thể gọi là kẻ chung tình. Hơn nữa, nếu khiến các nàng sinh lòng ghen ghét, Mộ Thanh e rằng… ngay cả mạng sống cũng giữ nổi.”

 

Nha đầu dám kẻ chung tình?

 

Đợi đến khi nàng cung , sẽ cho nàng thế nào là "chung tình"! Sẽ khiến nàng cam tâm tình nguyện, một lòng một với !

 

Trong lòng nảy sinh ý nghĩ, thật sự chút nghiêm túc đưa nàng tiến cung.

 

Thấy nàng nét mặt đầy miễn cư-ỡng, khiến buồn .

 

Hắn bèn : “ lệnh phụ mẫu, nào chuyện thể trái. Tiểu thư chi bằng nghĩ thoáng một chút?”

 

Hoa Mộ Thanh xong rơi lệ, nhưng còn thêm tâm sự gì với một nam nhân xa lạ nữa.

 

Hai thêm chừng nửa canh giờ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-174-nang-khong-bang-long.html.]

Phúc Toàn ngoài một lúc , ghé tai Đỗ Thiếu Lăng mấy câu.

 

Đỗ Thiếu Lăng lúc mới lộ vẻ áy náy, mỉm với Hoa Mộ Thanh: “Tiểu thư, tại hạ trong nhà việc gấp, xin cáo từ . Ba ngày , tại hạ sẽ đến Kim Hỷ Lâu uống , nếu tiểu thư rảnh rỗi, mong thể ghé qua trò chuyện.”

 

Hoa Mộ Thanh đỏ mặt, hàng mi vẫn còn ướt, ánh mắt rụt rè mà như lưu luyến , khẽ gật đầu.

 

Đỗ Thiếu Lăng bước vài bước, trở , từ trong tay áo lấy một vật, cắm nhẹ lên b.úi tóc nàng.

 

Sau đó lùi ngắm một lượt, hài lòng gật đầu, mỉm trong trẻo với nàng, ung dung rời .

 

 

 

Hoa Mộ Thanh đưa tay sờ lên đầu, tháo xuống cây trâm cài tóc bằng ngọc trắng, khảm san hô đỏ, tạo hình song kết như ý.

 

Phúc T.ử tò mò ghé gần, miệng tấm tắc: “Tiểu thư, cây trâm trông quý giá lắm đó! Vị công t.ử cũng tầm thường, chẳng là thiếu gia nhà danh môn vọng tộc nào nhỉ?”

 

Hoa Mộ Thanh biểu cảm gì, chỉ xoay cây trâm trong tay, thứ chỉ đơn giản là quý giá.

 

Đây là một món trong đồ cưới năm xưa của nàng.

 

Trước nàng vốn thích trang sức vàng bạc, nên bộ đều nộp quốc khố.

 

Mong dùng cho việc công, nào ngờ giờ đây… Đỗ Thiếu Lăng mang lấy lòng nữ nhân khác.

 

Nàng bật lạnh, cắm trâm lên đầu, dậy, ánh mắt lạnh lẽo như băng rơi: “Về Hoa phủ thôi. Có vài món nợ… còn tính với mẫu t.ử Trữ Thu Liên.”

 

Nguyện vọng cuối cùng của Hoa Mộ Thanh khi còn sống, chính là tận mắt thấy đôi mẫu t.ử khiến nàng sống bằng ch-ết, chẳng khác gì nô lệ … chịu đủ đày đọa, ch-ết trong bi t.h.ả.m!

__

 

Hoa phủ.

 

Hôm nay vì chuyện của phủ Hồ Quốc công, Hoa Phong đến Đại Lý Tự.

 

Hoa Mộ Thanh thẳng đến Kim Tú Đường, tới viện thấy một mảnh hỗn loạn.

 

Trong phòng chính, vang lên tiếng Trữ Thu Liên phát điên gào thét loạn xạ.

 

Hoa Mộ Thanh bước tới, cánh cửa đóng c.h.ặ.t đột nhiên giật tung , một nữ nhân tóc tai rối bù, trông chẳng khác gì kẻ điên, hét lên lao từ bên trong!

 

nhanh đó, bà đám nha và mụ già trong phòng kéo .

 

“A a a! Thả ! Vân Nhi của ch-ết thật oan uổng! Vân Nhi của ơi!”

 

Chính là Trữ Thu Liên.

 

Hoa Mộ Thanh thấy bà vẫn mặc nguyên bộ y phục của ngày hôm qua, chỉ là lúc chiếc váy còn chút vẻ đoan trang quý phái như , ngược trông chẳng khác gì một mảnh vải vụn, nhàu nhĩ quấn một kẻ điên loạn.

 

 

 

“Phu nhân.” - Hoa Mộ Thanh cất tiếng.

 

Trữ Thu Liên khựng một chút, lập tức trông thấy nàng, trong khoảnh khắc như dã thú kích động, điên cuồng lao về phía Hoa Mộ Thanh.

 

Vừa lao tới gào thét: “Là ngươi! Là ả tiện nhân ngươi! Chính ngươi hại ch-ết Vân Nhi của ! Là ngươi!!! Ta gi-ết ngươi!!”

 

Mấy nha và ma ma phía gần như thể giữ nổi bà . Ai mà chẳng , giờ đây Hoa Mộ Thanh mới là chủ nhân thực sự của Hoa phủ. Một khi trở , chẳng ai còn dám xem thường nàng nữa.

 

Đối mặt với ánh mắt độc ác sắc như d-ao của Trữ Thu Liên, Hoa Mộ Thanh sợ hãi, thậm chí nàng còn bước thẳng tới gần bà .

 

Phúc T.ử lo lắng vội vàng bước lên che chở cho nàng.

 

nàng bình thản : “Các lui , vài lời với phu nhân.”

 

Mọi đều kinh ngạc.

 

Phúc T.ử càng lo lắng mặt, vội ngăn : “Tiểu thư, ! Phu nhân bây giờ…”

 

“Không .”

 

Giọng Hoa Mộ Thanh chút cảm xúc: “Tất cả lui xuống .”

 

Đám nha và ma ma giữ lấy Trữ Thu Liên đành buông tay.

 

Trữ Thu Liên lập tức định lao Hoa Mộ Thanh như thú dữ, nhưng bắt gặp ánh mắt lạnh băng như sương tuyết đang thẳng .

 

Ánh mắt … khiến bà bất giác nhớ đến một .

 

sững tại chỗ, phần ngẩn ngơ.

 

Đám nha cũng kinh ngạc thôi, nhưng chẳng ai dám lên tiếng, đồng loạt lui xuống.

 

Phúc T.ử do dự một lúc, cuối cùng cũng chỉ lùi về ở cửa sân, mắt rời Hoa Mộ Thanh, để đề phòng nếu Trữ Thu Liên phát điên, sẽ tay hại nàng.

 

Mà Hoa Mộ Thanh, chỉ lạnh lùng Trữ Thu Liên, khóe môi từ từ hiện lên một nụ nhạt đầy hờ hững.

 

 

 

Trữ Thu Liên thấy nàng mà còn dám , liền giận tím mặt, trong lòng trào dâng ác độc, giơ tay lên tát thẳng về phía nàng: “Tiện nhân! Ngươi còn dám ! Sao ngươi ch-ết cho !”

 

Phúc T.ử ở cửa sân lập tức định lao .

 

Không ngờ thấy Hoa Mộ Thanh vung tay, nắm c.h.ặ.t cổ tay Trữ Thu Liên!

 

Mà Trữ Thu Liên, thể giãy thoát.

 

Phúc T.ử trừng to mắt, lập tức phắt , cảnh giác ngoài sân đề phòng đến gần.

 

Trữ Thu Liên ngờ, Hoa Mộ Thanh trông thì yếu ớt mong manh là thế, dễ dàng khống chế như .

 

lập tức càng thêm điên loạn, gào lên: “Thả ! Ả tiện nhân ! Năm xưa nên để ngươi sống! Là ngươi hại ch-ết Vân Nhi của ! Tiện nhân! Hôm nay liều mạng với ngươi!”

 

Hoa Mộ Thanh bật khẽ, thần sắc vô cùng bình thản Trữ Thu Liên: “Ta từng với các ? Vì ngươi một lòng đẩy chỗ ch-ết?”

 

Trữ Thu Liên gào thét: “Vì ngươi đáng ch-ết!”

 

“Ồ?”

 

Hoa Mộ Thanh nhếch môi: “Nói thì... Hoa Nguyệt Vân và ngươi, chẳng càng đáng ch-ết hơn ?”

 

Trữ Thu Liên vùng vẫy dữ dội: “Tiện nhân như ngươi mà cũng dám ăn hồ đồ! Với phận hèn hạ, ti tiện như ngươi, vốn dĩ xứng đáng tồn tại cõi đời !”

 

 

 

“Ha ha.”

 

Hoa Mộ Thanh rốt cuộc nhịn bật thành tiếng, nàng khẽ lắc đầu, ngẩng lên, đôi mắt sâu như sóng ngầm dâng trào chằm chằm Trữ Thu Liên, lạnh lùng : “Ta xứng? Thế ngươi nghĩ ngươi là ai, mà dám với như thế?”

 

Loading...