Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 179: Dâng Hương
Cập nhật lúc: 2026-04-12 12:50:33
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoa Mộ Thanh trả lời, chỉ khẽ nhíu c.h.ặ.t mày, thì bức tranh chính là cảnh nàng gặp Đỗ Thiếu Lăng tại Kim Hỷ Lâu hôm đó.
Bàng Thái rốt cuộc ý gì?
Là đang thử dò xét nàng? Nếu , tại lấy nàng?
Nàng khẽ c.ắ.n môi, ngón tay mảnh khảnh lướt nhẹ chiếc gối mềm, đầu ngón tay miết qua sợi chỉ bung , tạo nên tiếng sột soạt khẽ khàng mà gai .
Xuân Hà hiếm khi thấy Hoa Mộ Thanh lộ vẻ mặt lạnh lùng và băng giá như thế, khí thế toát khiến rúng động.
Nàng run sợ bên cạnh, quan sát dám lên tiếng.
Chợt Hoa Mộ Thanh hỏi khẽ: “Dạo gần đây Cửu Thiên Tuế đang ở ? Có rảnh rỗi đến gặp một chuyến ?”
Xuân Hà sững , đáp ngay: “Tiểu thư vẫn ? Chủ t.ử Giang Nam ạ.”
“Gì cơ?” - Hoa Mộ Thanh quả thật .
Xuân Hà thấy rõ vẻ mặt ngạc nhiên của nàng, vội vàng : “Tối qua khi chủ t.ử giúp tiểu thư khai thông kinh mạch xong, liền lên đường ngay trong đêm. Nô tỳ còn tưởng chủ t.ử báo với tiểu thư, ngờ tiểu thư vẫn tin.”
Hoa Mộ Thanh nhíu mày: “Vậy khi nào ngài sẽ ?”
Xuân Hà suy nghĩ một lúc : “Có lẽ ba đến năm ngày. Lần chỉ là một chuyến xử lý công việc ngắn hạn tại Giang Nam, nhưng đến cuối năm thì thể sẽ lâu hơn, vài tháng mới về.”
Hoa Mộ Thanh gật đầu, nét mặt đầy trầm tư, thêm gì nữa.
Không Mộ Dung Trần ở bên, những suy tính của Bàng Thái nàng thực sự khó mà nắm bắt.
Rốt cuộc thì trong Kinh thành hoa lệ , vẻ yên bình và thịnh thế , từng một đều đang âm thầm tính toán, chờ đợi cơ hội hành động.
Tâm cơ sâu sắc, âm mưu quỷ quyệt, đáng sợ hơn cả những gì nàng từng tưởng tượng.
Không Mộ Dung Trần hậu thuẫn, nàng quả thực cảm thấy từng bước đều khó khăn.
Tâm trạng trầm lắng dần, nàng mặt ngoài cửa xe, con đường trong Kinh thành giữa ban ngày nhộn nhịp xe ngựa, tiếng vó ngựa rền vang.
Thái bình thịnh thế, bách tính an cư lạc nghiệp. Thế … chẳng ?
__
Ngày hôm .
Hoa Mộ Thanh bất ngờ nhận một tấm mời.
Không ngờ là từ phủ Hồ Quốc Công.
Hoa Phong cho gọi Hoa Mộ Thanh thư phòng, đích đưa tấm trắng cho nàng, thở dài bất đắc dĩ : “Phủ Hồ Quốc Công tuy giờ kết tội, nhưng Hoàng Thượng nhân đức, truy cứu đến cửu tộc, còn đặc cách cho nhà họ tổ chức tang lễ.”
“… phủ Hồ Quốc Công chẳng hôm qua xử trảm cả nhà ?”
Hoa Mộ Thanh nghi hoặc hỏi, nếu thì còn ai thể tổ chức tang lễ, thậm chí còn thể gửi mời đến các quan trong triều?
Hoa Phong thở dài: “Là trưởng t.ử của họ, đây là Khâm sai thị lang quyền Hoàng Thượng, Tần Thiệu Lâm, vì tội quá nghiêm trọng nên Hoàng Thượng chỉ lệnh lưu đày đến vùng khổ hàn. Đồng thời còn đặc biệt ban ân điển, cho phép lo liệu tang sự mới áp giải .”
Hoa Mộ Thanh trong lòng lập tức lạnh, Đỗ Thiếu Lăng quả là kẻ giỏi dùng mánh khóe để thu phục lòng , giả vờ tỏ đức hạnh và khoan hậu.
Chẳng ai ngờ rằng, con đó phía tấm mặt nạ là một trái tim thối rữa, bẩn thỉu, tàn nhẫn và vô tình đến mức kinh !
Nàng nhận lấy thiệp mời tang lễ, sang Hoa Phong: “Ý của phụ là…”
Hoa Phong gật đầu: “Dù gì nhà họ giờ cũng là tội nhân, phụ tự thì phần bất tiện. Dù con cũng từng qua với Hồ Quốc Công phu nhân, chi bằng lấy cớ đó, đến dâng một nén nhang cho khuất.”
Đáy mắt Hoa Mộ Thanh thoáng lướt qua một tia châm biếm mỉa mai.
Cây đổ khỉ tan, tường đổ đẩy.
Phủ Hồ Quốc Công trong một đêm tan cửa nát nhà, những kẻ đây tranh kết giao thiết nay tránh như tránh ôn dịch! Càng xa càng !
ngoài mặt nàng vẫn ngoan ngoãn đáp lời: “Vâng, ngày mai con sẽ đến dâng một nén hương cho Hồ Quốc Công phu nhân … À , cho Tần phu nhân.”
Hoa Phong hài lòng gật đầu, thấy nàng chuẩn lui xuống thì chợt gọi : “À đúng …”
Hoa Mộ Thanh dừng bước, ông: “Phụ còn điều gì dặn dò?”
Hoa Phong do dự một lát : “Thiếu hầu gia của phủ Khai Quốc Hầu hiện đang giam trong Thiên Lao, vụ việc náo động cả kinh thành. Khi Đại Lý Tự thẩm tra, nhiều khăng khăng chính con hại .”
Trong lòng Hoa Mộ Thanh nhướng mày, nhưng mặt vẻ kinh ngạc.
Hoa Phong thấy , trong lòng cũng yên tâm phần nào, tiếp lời: “ con đừng lo lắng, phụ lo liệu thỏa. Chính tay sát hại Tứ nha đầu, nhân chứng vật chứng đều đầy đủ. Có điều chuyện e rằng sẽ đưa đến mặt Thánh Thượng. Nếu lúc đó con triệu cung tra hỏi, cũng đừng hoảng sợ.”
Hoa Mộ Thanh mở to mắt, vẻ mặt ‘kinh hoảng’.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-179-dang-huong.html.]
Hoa Phong dịu giọng an ủi thêm: “Phụ sẽ cố gắng để con mặt thánh giá. Dù chuyện cũng liên quan đến danh tiếng của nữ nhi, sẽ dốc sức xử lý thỏa.”
Trong lòng Hoa Mộ Thanh khẩy, tưởng tâm tư của ông ?
Trong lòng Hoa Phong nhất định là Hoa Mộ Thanh sớm gặp Đỗ Thiếu Lăng một nữa, để ghi nhớ rõ ràng: đây chính là nữ nhi của Hoa gia!
Ha.
Trong lòng khẽ lắc đầu, nhưng ngoài miệng giả vờ khiêm nhường : “Đa tạ phụ , khiến nhọc lòng vì con.”
Hoa Phong mỉm gật đầu, xua tay cho lui.
Hoa Mộ Thanh rời khỏi thư phòng, bước ngoài bắt gặp Lục di nương – Liễu Như Thủy chờ ở đó từ bao giờ.
Bốn mắt chạm , Liễu Như Thủy dịu dàng, nhẹ nhàng khom hành lễ, vẻ mặt nhu hòa.
Hoa Mộ Thanh khẽ , gọi một tiếng: “Lục di nương.”
Rồi hai mỗi một ngả.
Đi đến cổng viện, nàng đầu , liền thấy Liễu Như Thủy đóng cửa phòng, bên trong vang lên tiếng vui vẻ của Hoa Phong.
Một thê t.ử mới phát điên, mất một đứa nữ nhi, một trưởng t.ử…
Vậy mà nam nhân lấy một buổi tang lễ, chút đau thương, chút giận dữ, cũng chẳng hề tiều tụy.
Thậm chí, còn nhanh ch.óng đón lấy một mối tình mới.
Hoa Mộ Thanh... ngươi một phụ đáng buồn như chứ?
__
Hôm .
Tang lễ tại phủ Hồ Quốc Công.
Hoa Mộ Thanh trong một chiếc kiệu nhỏ đơn sơ lộ phận, tiến đến phủ Hồ Quốc Công.
Trước mắt là cổng phủ từng uy nghi thịnh vượng, giờ đây treo đầy cờ trắng, thê lương tiêu điều.
Trước cổng, chỉ dựng một chiếc linh đình vô cùng giản dị.
Xung quanh, một bóng khách đến dâng hương viếng khuất.
Ngồi trong kiệu, Hoa Mộ Thanh khẽ lạnh. càng , trong lòng càng cảm thấy băng giá.
Nàng khẽ gõ vách kiệu, bên ngoài Tố Cẩm lập tức lên tiếng: “Dừng kiệu.”
Kiệu dừng .
Tố Cẩm vén rèm kiệu lên, Hoa Mộ Thanh vịn tay nàng bước xuống.
Tần Thiệu Lâm, mặt mũi râu ria xồm xoàm, thần sắc tiều tụy, thấy Hoa Mộ Thanh liền sững .
Hắn dĩ nhiên vẫn còn nhớ rõ mạo phạm nàng, còn ôm lòng tìm cơ hội trả thù .
Cả kinh thành rộng lớn , bao từng kết giao thiết với phủ Hồ Quốc Công.
Vậy mà giờ đây, chỉ duy nhất một thiếu nữ, mà quan hệ cũng chẳng sâu sắc dám một đến đây.
Thật nực , cũng thật đáng thương!
Hắn yên nàng chậm rãi bước đến linh đình, dặn dò nha bên cạnh dâng vàng mã, nhẹ giọng như nước chảy.
“Đại công t.ử? Làm ơn đưa cho tiểu nữ một bó hương.”
Không chỉ đến viếng, mà còn chủ động dâng hương nữa?!
Hai ngày nay gửi thiệp tang đến bao phủ nhà quyền quý trong kinh, nhưng những từng vây quanh tâng bốc phủ Hồ Quốc Công khi xưa, giờ ai nấy đều vội vàng cắt đứt quan hệ, tránh né như tránh ôn dịch.
Vậy mà hôm nay, Hoa Mộ Thanh chỉ xuất hiện, mà còn tự chủ động dâng nén nhang cho khuất!
Mắt đỏ lên, tay run rẩy, đưa bó hương cho nàng.
Hoa Mộ Thanh gật đầu với , nhấc chân, bước qua cánh cổng phủ Hồ Quốc Công, cuối cùng.