Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 88: Cứu Tỉnh

Cập nhật lúc: 2026-03-14 11:26:38
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoa Phong vốn dĩ gả Hoa Nguyệt Vân cho Đỗ Thiếu Quân để thắt c.h.ặ.t quan hệ với hoàng sủng thần nhất của Hoàng đế, thể bỏ lỡ cơ hội danh chính ngôn thuận để kết như ? Lông mày ông lập tức nhíu .

 

Hoa Mộ Thanh thấy , thầm nghĩ trong lòng: Dù Trữ Thu Liên thường hồ đồ, nhưng suy cho cùng tâm cơ vẫn lợi hại. Vài ba câu khiến Hoa Phong nàng nắm gọn trong lòng bàn tay. Thảo nào lão phu nhân chán ghét bà đến thế, chỉ thế chẳng trong sạch, mà còn kiểm soát c.h.ặ.t chẽ cả nhi t.ử như .

 

Nàng mỉm , để Hoa Phong kịp mở lời, liền bước lên , : “Phụ , nếu tin tưởng con, thể cho phép con bắt mạch cho tổ mẫu ?”

 

Sắc mặt Trữ Thu Liên lập tức đổi.

 

Ngay cả Hoa Phong cũng phần sửng sốt: “Con bắt mạch ?”

 

Hoa Mộ Thanh mỉm , cúi đầu e thẹn như chút ngại ngùng: “Con chỉ sơ sơ thôi ạ. Khi còn nhỏ bên cạnh mẫu , sức khỏe , mà trong nhà chẳng tiền mời đại phu. May mà còn vài cuốn y thư phụ để , con cũng học chút ít da lông.”

 

Quả thật, ngày Hoa Phong học thích đủ loại sách. Giờ Hoa Mộ Thanh điều với vẻ ngưỡng mộ, ông như đưa về những tháng ngày xưa cũ ở quê, khi vẫn còn tràn đầy chí hướng, thành công nhưng đầy nhiệt huyết.

 

Khoảng sân nhỏ yên bình, thê t.ử dịu dàng, nữ nhi bi bô tập thứ khi đều là bình yên và hạnh phúc.

 

Cả những ngày cơ cực mà ông từng cố quên, cả gánh nặng lương tâm khi bỏ rơi thê t.ử và hài nhi, trong khoảnh khắc dường như đều tan biến theo gió.

 

Ông chăm chú đứa nữ nhi dịu dàng ngoan ngoãn mặt, như thể thấy chính năm xưa.

 

Trong lòng xúc động sâu sắc, giọng điệu cũng trở nên dịu dàng: “Ừ, con vẫn luôn là đứa , từ nhỏ . Được, con xem mạch cho tổ mẫu .”

 

Lời dứt, Trữ Thu Liên lập tức lên tiếng ngăn cản: “Lão gia! Sao thể để một đứa nữ nhi bắt mạch ? Hơn nữa nàng , nhỡ tổ mẫu chuyện gì thì ?”

 

Hoa Phong cau mày, còn kịp đáp Hoa Mộ Thanh mỉm , sang liếc Trữ Thu Liên một cái, : “Mẫu xin đừng lo lắng. Như , con chỉ sơ sơ mà thôi. Cũng chỉ là xem qua một chút, sẽ ảnh hưởng gì ạ.”

 

Sắc mặt Trữ Thu Liên lập tức tái mét, lời rõ ràng đang châm chọc nàng đang rủa lão phu nhân sẽ chuyện.

 

Quả nhiên, sắc mặt Hoa Phong cũng trở nên khó coi hơn vài phần, nghiêm giọng quát khẽ: “Còn mau im miệng !”

 

Trữ Thu Liên há miệng định gì đó, nhưng đột nhiên trong lòng lóe lên một ý nghĩ, nếu Hoa Mộ Thanh bắt mạch , chẳng sẽ tạo cơ hội để tay ?

 

cũng thể để lão phu nhân tỉnh , để bà vạch trần chuyện mẫu t.ử bọn họ hôm đó mạo phạm! Sớm muộn gì cũng tay hạ độc thủ, giờ Hoa Mộ Thanh tự dâng đến tận cửa kẻ thế mạng!

 

Chỉ cần ban ngày hôm nay bà tỉnh , thì đến đêm nay… sẽ còn cơ hội mở mắt nữa!

 

Lúc , chỉ cần là do Hoa Mộ Thanh bắt mạch gây vấn đề, ép nàng đền mạng cho lão phu nhân!

 

Tốt, quá !

 

Trữ Thu Liên tính toán trong lòng đấy, sắc mặt cũng dần dần dịu xuống.

 

Đang âm thầm chuẩn tay...Thì đột nhiên từ trong phòng trong vang lên tiếng kêu kinh hãi của ma ma cận bên cạnh lão phu nhân: “Lão phu nhân!”

 

Bên ngoài, Hoa Phong ngẩn một chút, lập tức sải bước .

 

Trữ Thu Liên còn đang ngạc nhiên, thì thấy tiếng Hoa Phong cũng cất lên: “Mẫu !”

 

Giọng ông đầy xúc động.

 

Trữ Thu Liên thoáng chốc còn tưởng rằng, chẳng lẽ Hoa Mộ Thanh thật sự khiến bà già tắt thở ?

 

Ai ngờ, một tiểu nha từ trong phòng chạy vội , mặt đầy vẻ vui mừng che giấu : “Lão phu nhân tỉnh ! Mau, Nhị tiểu thư bảo chuẩn nóng, nhanh lên!”

 

Chân Trữ Thu Liên lảo đảo một cái, suýt nữa thì ngã quỵ tại chỗ!

 

Sao thể như thế ?!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-88-cuu-tinh.html.]

Mới một chút thời gian thế thôi, ngay cả Tôn Thái y còn cách gì, thế mà Hoa Mộ Thanh khiến lão phu nhân tỉnh ?!

 

Không lẽ đây là vở kịch do hai họ bày ?

 

dù Trữ Thu Liên tin đến , cũng lập tức vòng qua bình phong bước phòng trong.

 

Quả nhiên thấy lão phu nhân đang Hoa Mộ Thanh đỡ lấy, thở hổn hển từng , mà nàng thì nhẹ nhàng vỗ lưng giúp bà điều hòa thở.

 

Thấy nàng bước , ánh mắt Hoa Mộ Thanh dường như lóe lên một tia sắc bén, nhưng nhanh ch.óng cúi đầu, dịu giọng bên tai lão phu nhân: “Tổ mẫu nếu thấy buồn nôn thì đừng cố nhịn, nếu cổ họng má-u và đờm, nôn thì sẽ thấy dễ chịu hơn nhiều.”

 

Vừa , nàng nhẹ nhàng vỗ một vị trí lưng lão phu nhân.

 

“Ọe!”

 

Quả nhiên, lão phu nhân lập tức há miệng, phun một b.úng má-u lẫn đờm.

 

Hoa Phong giật kêu to: “Mẫu ! Sao như thế ?!”

 

Hoa Mộ Thanh vẫn mỉm dậy, đỡ lão phu nhân tựa đầu giường, nhẹ nhàng trấn an:

“Phụ đừng lo. Tổ mẫu là do má-u và đờm bít tắt ở ngự-c, giờ thông khí , còn gì đáng ngại nữa.”

 

Hoa Phong kỹ, quả nhiên sắc mặt của lão phu nhân lên nhiều so với vẻ tái xám lúc . Trong lòng ông cuối cùng cũng yên tâm, nhưng vẫn khó tin mà về phía Hoa Mộ Thanh: “Vừa Tôn Thái y khám qua, rõ ràng đều cách gì. Vậy mà con …”

 

Hoa Mộ Thanh cúi đầu, mỉm cung kính và dịu dàng đáp: “Trước khi còn ở trang viên, từng một lão nhân gặp tình trạng tương tự. Mộ Thanh vô tình thấy vị lang trung ở đó chữa trị theo cách , nên mới nghĩ thử xem . Cũng chỉ là may mắn mà thôi. Thái y dùng là những phương pháp quý giá và cao minh, còn cách dân dã của Mộ Thanh nơi thôn dã, thể so bì cho .”

 

Câu hạ đến mức thấp nhất.

 

Rõ ràng chính nàng mới cứu sống quan trọng nhất trong phủ, nhưng hề nhận công.

 

Hoa Phong trong lòng vui mừng vô hạn, liên tục gật đầu: “May mà con còn nhớ phương pháp , , lắm!”

 

Lúc , bên ngoài cũng mang nóng .

 

Hoa Mộ Thanh liền chủ động đưa tay, đích bón cho lão phu nhân. Thậm chí khi lão phu nhân ho khan khiến bắ-n cả lên tay nàng, bỏng mấy vết đỏ rộp da, nàng cũng như hề cảm nhận chút đau đớn nào.

 

Trong lòng Hoa Phong, đối với đứa nữ nhi từng cố ý lãng quên, coi là vết nhơ trong gia đình, dần dần nảy sinh chút thương tiếc.

 

Huống chi với gương mặt khuynh quốc khuynh thành , càng khiến nỡ tổn thương.

 

Ông mải nghĩ rằng, giờ đây bản thể buông bỏ gánh nặng trong quá khứ, nhận .

 

Khi Hoa Mộ Thanh cầm chén , lặng lẽ rắc một ít bột t.h.u.ố.c trong.

 

Lão phu nhân khi uống cạn chén , sắc mặt những hồi phục, mà còn trở nên hồng hào hơn .

 

Thậm chí còn tràn đầy sinh khí, như trẻ .

 

Hoa Mộ Thanh đặt chén xuống, khẽ : “Tổ mẫu đúng là gặp dữ hóa lành. Nhìn sắc mặt bây giờ, thật chẳng khác gì một thiếu nữ đôi mươi.”

 

Câu rõ ràng phần phóng đại, nhưng chẳng ai thích tâng bốc.

 

Huống chi cứu bà một mạng còn là đứa cháu gái xinh thế .

 

Lão phu nhân xưa nay vốn nghiêm khắc lạnh lùng, lúc cũng bật , đưa tay điểm nhẹ trán nàng: “Nói gì mà hồ đồ thế.”

 

Ma ma bên cạnh thấy sắc mặt lão phu nhân cũng đầy vui mừng, vội phụ họa theo: “Nhị tiểu thư chỉ khéo tay khéo lòng, mà miệng còn ngọt như thoa mật . Lão phu nhân, đúng là khí sắc đến nỗi nô tỳ cũng ngạc nhiên đấy ạ!”

 

Lão phu nhân tất nhiên cũng cảm nhận sự đổi trong thể — tinh thần tỉnh táo, ngay cả tay chân vốn lạnh lẽo từ đến nay, cũng bắt đầu ấm lên.

Loading...