Hối Hận Muộn Màng - Phần 4

Cập nhật lúc: 2026-02-01 12:38:14
Lượt xem: 70

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

10.

Hơn nửa năm trôi qua trong chớp mắt. Đi chơi hai tháng, cuối cùng chọn định cư tại một thành phố phía Nam.

Ở Nam Thành, tìm công việc mới, bắt đầu cuộc sống mới. Dần dần quên những con và chuyện cũ ở Bắc Thành.

Không ngờ gặp Thẩm Tẫn trong một buổi tiệc xã giao hết sức bình thường.

đại diện bên A.

Anh đại diện bên B.

Chỉ nửa năm gặp, Thẩm Tẫn đổi ít. Chàng trai ngông cuồng, khó quản năm xưa, giờ mặc vest chỉnh tề bàn tiệc. Dù thao thao bất tuyệt như những bên cạnh, nhưng ít nhất cũng trầm hơn nhiều.

Vừa bước phòng, ánh mắt lệch tránh chạm . Anh thản nhiên liếc một cái, ánh như đang xa lạ.

Cũng .

Giờ còn là vị hôn thê của nữa, quả thực chẳng khác gì dưng.

theo cấp , chọn một chỗ tận góc. Qua cuộc trò chuyện, đại khái đoán lý do Thẩm Tẫn đột nhiên xuất hiện ở Nam Thành.

Nhà họ Thẩm bồi dưỡng , nên để tới công ty con rèn luyện. Ngồi trong phòng bao ngột ngạt, lấy cớ vệ sinh.

Vừa khỏi nhà vệ sinh, thấy Thẩm Tẫn ngay cửa. Khóe mắt đỏ hoe, oán giận tủi .

Được , thừa nhận nãy lầm. Vẫn là Thẩm Tẫn của , vui buồn đều hiện rõ mặt.

giả vờ thấy , thẳng lướt qua.

Cổ tay đột nhiên kéo , Thẩm Tẫn nghiến răng hỏi: “Tống Thanh Lê, cô với ?”

đầu , giọng lạnh lùng: “ nhớ giữa chúng gì để .”

Thẩm Tẫn tức đến bật : “, quả thật gì để .”

11.

Bữa tiệc kéo dài đến tận mười giờ tối. cùng đường với cấp , đành bên đường chờ xe.

Một chiếc xe đen dừng mặt . Cửa kính hạ xuống, lộ gương mặt lạnh lùng kiêu ngạo của Thẩm Tẫn.

“Lên xe.”

“Không cần, sẽ tới đón .”

“Anh ?” Thẩm Tẫn sững vài giây, nhanh hiểu “ là ai.

Hốc mắt đột nhiên đỏ lên:

“Vậy cô tới Nam Thành là vì Tạ Ngôn Chi?”

“Uổng công còn tưởng là nhà họ Tống đuổi cô ngoài.”

“Tống Thanh Lê, cô giỏi thật, hóa bên ngoài đúng là ch.ó khác.”

“Không thì ?” thản nhiên: “Ngay từ đầu hủy hôn với vốn là vì .”

“Tống Thanh Lê, cô…” Thẩm Tẫn xem như chọc tức đến bỏ hẳn.

Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333

lừa . Việc định cư ở Nam Thành, quả thật một phần nguyên nhân là vì Tạ Ngôn Chi. Bởi danh nghĩa, quan hệ huyết thống với .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/hoi-han-muon-mang-eagl/phan-4.html.]

Sau khi Tống Hòa thế cho , thăm cha ruột ốm liệt giường nhiều năm. Cũng tại đó, gặp Tạ Ngôn Chi.

Anh là con trai của kế .

Còn việc cố ý lừa Thẩm Tẫn rằng Tạ Ngôn Chi là bạn trai , chỉ là để khiến sự rời năm đó của trông   quá t.h.ả.m hại.

12.

Cấp giao bộ việc hợp tác với công ty con của tập đoàn Thẩm thị cho phụ trách. Thẩm Tẫn dẫn đội ngũ ở công ty chúng một thời gian.

tránh khỏi tiếp xúc với . Cứ tưởng chỉ tới cho , ngờ thật sự năng lực.

Thẩm Tẫn đột nhiên chịu nghiêm túc việc. đại khái là… liên quan gì tới .

Giờ nghỉ trưa, Thẩm Tẫn bưng khay cơm đối diện , lạnh mặt hỏi: “Tống Thanh Lê, cô với sống chung ? Một tuần mấy ? Hắn cô sướng bằng ?”

ngẩng đầu trừng : “Thẩm Tẫn, bệnh thì uống t.h.u.ố.c .”

, bệnh.” Thẩm Tẫn thẳng , hốc mắt càng lúc càng đỏ.

Bị cho khó hiểu, cầm khay cơm định dậy rời .

Cổ tay kéo c.h.ặ.t, giọng khàn đục của vang lên phía :

“Tống Thanh Lê, câu ‘đối tượng liên hôn đổi ai cũng ’ mà cô là ý đó.”

“Lúc đó chuyện nhà họ Tống bảo cô đổi hôn.”

đính hôn với Tống Hòa.”

hiểu vì Thẩm Tẫn đột nhiên giải thích chuyện với .

Có lẽ là vì áy náy.

Có thể trong mắt , hành động đó của đối với đúng là đổ thêm dầu lửa.

bình thản rút tay :

“Không , đều qua .”

“Dù cũng luôn hủy hôn với .”

“Rốt cuộc cũng chỉ da trắng hơn chút, mắt to hơn chút, gu của .”

“Ngày ngày quản đông quản tây, sớm chịu đủ .”

“Anh còn lẳng lơ, tính đợi yêu đến c.h.ế.t đá .”

“Không , …” Thẩm Tẫn theo bản năng định phản bác, nhưng bỗng khựng .

Anh sững vài giây, sắc mặt đột ngột đổi, trong mắt hiện rõ vẻ hoảng loạn: “Tống Thanh Lê, …”

, tự giễu: “Trước giờ hề ghét đến .”

cứ tưởng ngầm cho phép quản là vì thích .”

“Là nghĩ sai , đúng là khó nhẫn nhịn bao năm.”

“Không !” Thẩm Tẫn vội vàng nắm lấy cổ tay , ánh mắt d.a.o động: “Tống Thanh Lê, thích cô quản.”

“Thẩm Tẫn, đừng tự lừa nữa.” gỡ từng ngón tay đang siết c.h.ặ.t cổ tay , lạnh nhạt : “Chỉ là quen với việc rời thôi.”

“Sau đừng đến phiền nữa.”

Loading...