Giang Chấn cau mày:
“Ông nội, chẳng ông hứa với con, tuần sẽ giúp con tìm một chỗ ở tạm thời, để con rời khỏi khu nhà ở tìm việc ?
Sao ..."
“Anh nó còn ?"
Khang Thành Chi đ-ập bàn một cái:
“Hai các là hiềm nghi lớn nhất, tài liệu nếu lấy, thì chính là đàn bà bên cạnh lấy, nếu thả hai ngoài, hủy hoại cả nhà họ Giang, ai chịu trách nhiệm?
Mấy ngày nay, hai cứ thành thành thật thật ở trong cái nhà cho , ai dám lén lút bước ngoài nửa bước, sẽ khiến hai thần quỷ mạng vong nơi hoang dã."
Nhìn thấy ánh mắt âm hiểm của Khang Thành Chi, Giang Chấn trong lòng chút hoảng sợ, cuối cùng cũng ngoan ngoãn hơn một chút.
Minh Diễm trong lòng phục:
“Cái gì mà thì là , quả thực lấy, nếu nhất định nhốt chúng , thì cứ nhốt , dù chúng cũng cây ngay sợ ch-ết , khi chuyện của chú ba giải quyết xong, đuổi cũng ."
Cô kéo Giang Chấn xoay ngoài phòng:
“Anh Chấn, thôi, chúng về phòng , ở đây chịu cái sự oan ức ."
Giang Chấn cũng dây dưa với đám nữa, cùng Minh Diễm về căn phòng tồi tàn của bọn họ trong sân.
Hai , ông cụ náo loạn đến mức tâm lực tiều tụy, cũng về phòng nghỉ ngơi.
Khang Thành Chi hỏi:
“Sao đàn bà đó nãy kiêu ngạo như , đồ vật chuyển ngoài ?"
Giang Đồ gật đầu:
“Ném từ bức tường phía , Trương Anh mang ."
“Chắc chắn chứ?"
Minh Châu gật đầu:
“Yên tâm , Giang Đồ vẫn luôn trốn ở phía , tận mắt thấy, tiếp theo, chính là sân khấu của những chú hề đó , Thành Chi, mấy ngày nay chịu khó một chút, trông chừng hai cái thứ đó cho kỹ, đặc biệt là Minh Diễm, đừng để cô tiếp xúc với bất kỳ ai bên ngoài, như , đến lúc sự việc vỡ lở, kịch mới ."
Chương 1016 Hung thủ là bà
Bọn họ dự đoán, khi đối phương lấy tài liệu, kiểu gì cũng đợi hai ba ngày mới thể chính thức bắt đầu màn kịch , cho nên vội.
Mấy trò chuyện một lát ai về phòng nấy, Minh Châu và Giang Đồ phòng gian ngay.
Suốt ba ngày liên tục , cô ở trong gian chỉ thể thấy .
Mẹ cả kinh đô, vẫn về.
Minh Châu vốn dĩ còn lo lắng, dòng chảy thời gian trong gian và ở hậu thế là khác , dù lúc , cô ở hậu thế mười mấy ngày, lúc thì qua trọn ba năm.
hiện tại xem , như , bởi vì theo thông tin cô trao đổi với , bên qua ba ngày thì ở hậu thế cũng qua ba ngày.
trong ba ngày, cả về kinh đô lẽ về từ lâu chứ, trì hoãn lâu như ?
Cho nên mỗi ngày việc gì, cô đều sẽ gian ngay để cầu may.
Hôm nay vận may khá , bởi vì cô và Giang Đồ bao lâu thì cả xuất hiện.
Lúc đó Minh Châu và Giang Đồ đang ở trong sân, Giang Đồ đang nhổ cỏ, Minh Châu đang hái rau xà lách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/hoi-uc-ao-blouse-mang-theo-khong-gian-linh-tuyen-lam-giau-giua-thoi-bao-cap/chuong-1180.html.]
Nghe thấy tiếng cả trong nhà, Minh Châu cầm xà lách chạy :
“Anh cả, về ạ."
Nhìn thấy cô một ăn mặc đầy bùn đất, Minh Giác nhíu mày:
“Sao em mặc thế ?"
“Em đang dọn dẹp vườn rau trong sân mà."
“Trong sân vườn rau ?"
Anh ngoài:
“Đâu ?
Chẳng giống hệt sân nhà ?"
“Anh thấy thôi, nơi chúng thể trùng lặp chỉ phòng khách thôi," những thông tin , mấy ngày nay cô thông qua trao đổi với đối chiếu xong hết .
Phạm vi lớn nhất mà hai bên thể thấy chỉ phòng khách thôi.
Ngoài những nơi , nơi thấy vẫn là dáng vẻ ở hậu thế, còn nơi Minh Châu thấy đều là dáng vẻ trong gian.
Cô lãng phí thời gian, thẳng chủ đề:
“Anh cả, chính sự , tối đa chỉ hai ba phút thôi."
Minh Giác gật đầu:
“Anh kinh đô tìm bà lão đó , bà lão bà nhiều về chuyện của nhà họ Chung, chỉ nhớ mang máng là năm 82, chú Chung qua đời, khi chú Chung ch-ết, dì Chung ở khu nhà tập thể điên rồ một thời gian, bắt nạt t.h.ả.m.
Sau đó, con trai út của bà đón dì Chung đang điên ngày càng nặng về quê, từ đó về , cả khu tập thể còn tin tức gì của họ nữa, bà lão lúc đó bà tâm lực tiều tụy, cũng hỏi thăm nhiều."
Minh Châu lông mày trầm xuống một chút, tin tức đối với cô mà ý nghĩa gì lớn.
Cô đang chút thất vọng thì Minh Giác tiếp:
“Anh thấy em nôn nóng tin tức của , lo lắng thông tin đối phương cung cấp quá ít sẽ giúp ích gì cho em, nên hỏi bà lão về một manh mối của nhà họ Chung.
Anh dựa thông tin bà cung cấp, tra một hồ sơ cũ, cũng tìm thấy quê quán của đối phương, mất một ngày thời gian đến nơi con trai bà đang sinh sống hiện tại, tra cứu tình hình của họ."
Mắt Minh Châu sáng lên:
“Thế nào ạ?"
“Bà lão nhà họ Chung đó khi con trai đón , đầy hai năm , tình trạng tinh thần dần dần hồi phục, đó con trai bà kết hôn sinh một đứa cháu trai, vẫn là bà và con dâu cùng chăm sóc khôn lớn, hiện tại bà cũng hơn chín mươi tuổi , cháu trai bà ăn cũng khá , cả gia đình đang sống ở thành phố Tây An tỉnh Thiểm Tây."
Minh Châu liếc Giang Đồ, hai trong lòng thực câu trả lời.
Theo trạng thái hiện tại mà Lan Xuân Cúc thể hiện, căn bệnh tâm thần nghiêm trọng như của bà , ngay cả khi kéo dài đến thời hậu thế với điều kiện y tế cũng khó chữa khỏi, huống chi là năm tám mươi, tự khỏi mà cần dùng thu-ốc?
Đây đơn giản là chuyện hoang đường!
Cho nên, bệnh của bà khỏi chỉ một khả năng, đó là bà đang giả vờ điên!
Bà chính là hung thủ núp lưng Giang Đồ g-iết ch-ết !
Đáy mắt Minh Châu bùng lên tia hận thù, đáng ghét, quá đáng ghét, chỉ cần cô bỏ lỡ bất kỳ một mắt xích nào, e rằng đều khó tóm con sâu mọt ẩn nấp bấy lâu .
Chỉ tiếc là, Minh Châu của những dòng thời gian đó một mụ già điên khùng như lừa gạt, mà vô đ-ánh mất Giang Đồ của bọn họ.
Nghĩ kỹ , thể thương tiếc cho ?