Hồi Ức Áo Blouse: Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Làm Giàu Giữa Thời Bao Cấp - Chương 1295

Cập nhật lúc: 2026-04-03 23:38:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bà thất vọng Tần Hướng Vinh, “Ly hôn , cách nào sống chung với một đàn ông phản bội .”

 

“Nam Bình, thực sự sai , em cho thêm một cơ hội nữa , chỉ một thôi...”

 

“Không bao giờ, Tần Hướng Vinh, mang tiếng , cho dù vì Chiêu Chiêu, cũng sẽ cần nữa.”

 

Chương 1114 Bà tự sát qua đời

 

thể ly hôn !”

 

Tần Hướng Vinh trực tiếp trở mặt:

 

“Tưởng Nam Bình, công việc của mới định, ly hôn ảnh hưởng lớn thế nào đối với , cô hiểu ?”

 

“Vậy từng nghĩ cho và Chiêu Chiêu ?

 

Nếu sẽ ảnh hưởng, tại còn loại chuyện phản bội chúng như ?

 

Tại để và Chiêu Chiêu khó xử vì ?”

 

Tần Hướng Vinh cau mày, bướng bỉnh:

 

“Dù cũng sẽ ly hôn , cô đừng hòng, chỉ là lời đàm tiếu thôi, mặc kệ gì thì , Chiêu Chiêu là con gái của , định mệnh định gánh chịu kiếp nạn .”

 

Lòng Tưởng Nam Bình chùng xuống:

 

“Anh điên ?

 

Sao thể ích kỷ như ?

 

cho , sẽ sống với nữa , bẩn thỉu quá, cần nữa!

 

Nếu ly hôn với thì sẽ tìm lãnh đạo của các ...”

 

xong, xoay ngoài.

 

Tần Hướng Vinh thấy , chộp lấy cánh tay bà, lôi tuột bà trong nhà.

 

Tưởng Nam Bình vùng vẫy, nhưng một đàn ông đang nổi giận, sức lực của phụ nữ chẳng bõ bèn gì.

 

“Tần Hướng Vinh, gì?”

 

Tần Hướng Vinh với đôi mắt đỏ ngầu, điên cuồng đẩy thẳng Tưởng Nam Bình ngã xuống giường, nghiêng đè nén:

 

“Chẳng cô chê bẩn thỉu ?

 

Vậy thì bây giờ sẽ dùng cái c-ơ th-ể bẩn thỉu chiếm hữu cô, như Tưởng Nam Bình cô cũng sẽ bẩn thỉu giống như thôi, cả đời cô đừng hòng ly hôn với , đừng hòng hủy hoại sự nghiệp và tương lai của .”

 

Anh xong, cúi đầu xuống hôn lên môi Tưởng Nam Bình.

 

Tưởng Nam Bình nghiêng mặt né tránh, miệng quát tháo:

 

“Tần Hướng Vinh, cái đồ súc vật , buông !”

 

Tần Hướng Vinh như thấy gì, một tay bóp c.h.ặ.t cằm Tưởng Nam Bình, cúi đầu hôn tới tấp, hình đè c.h.ặ.t lấy bà, tay trực tiếp thò trong vạt váy của bà.

 

Tưởng Nam Bình cảm thấy sỉ nhục vô cùng, bà thấy ghê tởm, cố gắng vùng vẫy nhưng vô dụng.

 

Tần Hướng Vinh điên đỏ mắt căn bản cho bà bất kỳ cơ hội phản kháng nào, mỗi khi Tưởng Nam Bình chạy trốn, đều giáng những cái tát nặng nề mặt bà.

 

cho dù như , Tưởng Nam Bình cũng nhất quyết thỏa hiệp.

 

Tần Hướng Vinh dứt khoát tìm dây thừng đến, trói c.h.ặ.t hai tay bà giường, tha hồ vẫy vùng chiếm đoạt bà, phát tiết suốt cả một buổi chiều cho đến khi chính cũng sức cùng lực kiệt.

 

Nhìn Tưởng Nam Bình với vẻ ngoài chà đạp đến mức môi sưng đỏ, gần như lấy mấy miếng da lành lặn, Tần Hướng Vinh khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt.

 

“Biết tại leo lên giường của Phó Anh ?

 

Chính là vì bộ dạng của cô hiện tại đấy, cô giường cô giống như một con cá ch-ết, đàn ông tụt hứng đến mức nào ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/hoi-uc-ao-blouse-mang-theo-khong-gian-linh-tuyen-lam-giau-giua-thoi-bao-cap/chuong-1295.html.]

, Phó Anh linh hoạt bao nhiêu, chỉ cần một cái miệng của cô thôi cũng đủ để khiến sướng phát điên ...”

 

Vốn dĩ nghĩ rằng sự sỉ nhục như đủ để khiến Tưởng Nam Bình sụp đổ, nhưng bà vẫn luôn mang vẻ mặt còn thiết sống nữa, năng, phản ứng, thậm chí thèm Tần Hướng Vinh lấy một cái.

 

Tần Hướng Vinh nghiến răng, bóp c.h.ặ.t lấy cằm bà:

 

“Sao cô mắng nữa ?

 

Tưởng Nam Bình?

 

Cô mắng chứ.”

 

Tưởng Nam Bình nhắm mắt , trong lòng một mảnh hoang vu, bà cũng thêm nửa lời với cái đồ súc vật Tần Hướng Vinh nữa.

 

Trong phòng bỗng chốc trở nên yên tĩnh, cảm xúc điên cuồng của Tần Hướng Vinh cũng cuối cùng từ từ bình tĩnh .

 

Anh , sỉ nhục Tưởng Nam Bình như thế cũng chẳng ý nghĩa gì, khiến Tưởng Nam Bình từ bỏ ý định ly hôn mới .

 

Anh liền đổi chiến thuật.

 

Anh cúi xuống ôm lấy Tưởng Nam Bình:

 

“Nam Bình, thực sự , nóng nảy một chút, nhưng ... thể ly hôn mà, em thể nể mặt Chiêu Chiêu mà đừng bỏ rơi ?

 

Nam Bình, bao giờ dám những lời khó nữa , bao giờ dám đ-ánh em nữa, tha cho ?”

 

Nghe thấy tên của Chiêu Chiêu, lông mày Tưởng Nam Bình khẽ động đậy, bà mở mắt , giọng mệt mỏi:

 

“Đến giờ đón Chiêu Chiêu ở lớp mẫu giáo .”

 

“Anh , ngay đây, Nam Bình, em ở nhà đợi nhé, đón Chiêu Chiêu về sẽ xin em ?

 

Tối nay chính tay sẽ xuống bếp tạ với em, em đợi nhé.”

 

Tưởng Nam Bình nhắm mắt , gì.

 

Tần Hướng Vinh nghĩ bụng, định Tưởng Nam Bình , để bà đến đơn vị quậy phá, chỉ cần đón Chiêu Chiêu về, Tưởng Nam Bình thấy Chiêu Chiêu đáng yêu như chắc chắn cũng sẽ tha thứ cho thôi.

 

Anh cúi xuống hôn nhẹ lên trán Tưởng Nam Bình một cái, ngoan ngoãn quần áo, rửa mặt đón con.

 

Anh vội vội vàng vàng đón Tần Chiêu Chiêu, suốt quãng đường ngừng dặn dò Tần Chiêu Chiêu, bảo con bé lát nữa gặp giúp ba lời , để tiếp tục yêu ba, như ba mới thể tiếp tục cùng yêu con bé.

 

Tần Chiêu Chiêu ngoan ngoãn lập lời ba dạy suốt cả quãng đường.

 

khi Tần Hướng Vinh ôm Tần Chiêu Chiêu về đến nhà, đẩy cánh cửa phòng đó , cả đều sợ đến mức bủn rủn chân tay.

 

Tưởng Nam Bình từ lúc nào thoát khỏi dây thừng, c.ắ.t c.ổ tay tự sát .

 

M-áu tươi chảy tràn mặt đất, khiến một thoáng ngẩn ngơ như bước lò mổ.

 

Tần Hướng Vinh đặt Tần Chiêu Chiêu xuống, chạy về phía Tưởng Nam Bình, giọng sợ hãi đến biến đổi cả :

 

“Nam Bình...

 

Nam Bình em đừng dọa mà, Nam Bình...”

 

Tưởng Nam Bình vẫn còn thở, bà mơ màng mở mắt , thèm Tần Hướng Vinh lấy một cái mà luyến tiếc về phía Tần Chiêu Chiêu.

 

Tần Chiêu Chiêu cảnh tượng mắt cho khiếp sợ, ngây ở cửa.

 

Tưởng Nam Bình chỉ khó khăn thốt lời:

 

“Chiêu Chiêu, xin con, thể con lớn lên , đây, con nhất định lớn lên thật nhé.”

 

“Chiêu Chiêu, lớn lên gả chồng nhất định chọn cho kỹ, tìm một , đừng học theo ...”

 

Tưởng Nam Bình dường như dùng hết sức bình sinh để xong câu cuối cùng, v-ĩnh vi-ễn nhắm mắt , bao giờ mở nữa.

 

Tần Hướng Vinh sợ đến ngây dại, ôm xác Tưởng Nam Bình suốt năm phút đồng hồ mới phản ứng .

 

 

Loading...