Anh do dự một chút, lên tiếng:
“Giang Đồ và Vương Ngọc, em thích ai hơn?"
“Vương Ngọc……"
Khi thấy câu trả lời , trái tim đang đ-ập loạn xạ của Giang Đồ lập tức rơi xuống đáy vực.
đợi kịp nghĩ ngợi gì thêm, trong đầu Minh Châu lúc thì là gương mặt trai ruột “Vương Ngọc", lúc thì là gương mặt của Vương Ngọc mà cô gặp mấy ngày nay.
Bất luận là cái nào cô cũng thích.
Anh trai ruột đặt một cái biệt danh trì hoãn tiến trình “ăn thịt" của cô, còn đáng ghét nữa.
Cái Vương Ngọc thời đại thì g-ầy khô, cô càng thích.
Cô nhíu mày, lắc đầu:
“Em thích, thực em thực sự chẳng thích Vương Ngọc chút nào cả, em thích hơn, Giang Đồ, em thích nhất."
R-ượu lời .
Tất cả sự hụt hẫng của Giang Đồ tối nay đều xoa dịu bởi một câu “Em thích nhất".
Anh giơ tay ôm lấy tấm lưng đang lắc qua lắc của cô, ấn cô xuống, thuận thế hôn lên môi cô, trong lúc trao đổi thở, môi trượt đến vành tai cô, thở nóng bỏng lan tỏa bên tai cô, giọng điệu lộ vẻ ái chí mạng:
“Châu Châu, cũng thích em, thích."
Minh Châu thở của cho ngứa ngáy đến mức rụt cổ , trực tiếp hôn nhẹ một cái lên dái tai .
Toàn Giang Đồ tê dại, nhiệt huyết dâng trào, lật ngược đè Minh Châu lên giường, chủ động tấn công, nụ hôn nóng bỏng từ bên tai đến cổ, thẳng xuống ——
Minh Châu nhiệt tình ôm lấy đầu , tiếng thở dốc nhẹ nhàng kẹp lẫn giọng mềm mại nũng nịu thiêu đốt Giang Đồ .
Củi khô bốc lửa, trong đêm khuya nhuốm mùi hương r-ượu , càng cháy càng rực rỡ.
Bầu khí mập mờ trong căn phòng cứ thế lan tỏa cho đến khi ánh rạng đông ló dạng, cuối cùng mây tan mưa tạnh, dần dần trở yên tĩnh.
Tiếng kèn quân hiệu sáng sớm thể thức tỉnh Minh Châu đang ngủ say, Giang Đồ dậy, cẩn thận che tai Minh Châu , đợi đến khi tiếng kèn kết thúc, mới ngoài đến nhà ăn lấy bữa sáng mang về, còn để lời nhắn cho Minh Châu, bảo cô dậy thì hâm nóng thức ăn mới ăn.
Minh Châu giấc ngủ sâu, lúc mở mắt , đầu óc vẫn còn mụ mị.
Cô tia nắng mặt trời xuyên qua rèm cửa thể che hết đang len lỏi , giơ cổ tay xem thời gian.
Hô, thế mà mười một giờ rưỡi trưa .
Chuyện gì thế , chẳng cô đang…… chuốc r-ượu Giang Đồ để dò hỏi lời ?
Sao ngủ giường thế , còn mở mắt đến giờ .
Cô dậy, nhưng bộ xương cốt cứ như ai tháo rời , eo đau nhức, hai chân càng…… ngay cả bước xuống giường cũng khó khăn.
Hai với Giang Đồ đây cũng khoa trương như , tối qua cô và Giang Đồ gì thế?
Cô cố gắng hồi tưởng , nhưng ký ức cuối cùng chỉ dừng ở việc cô kính r-ượu Giang Đồ, mong thể luôn yêu thương .
Cô thậm chí ngay cả việc Giang Đồ lúc đó gì cũng còn ấn tượng gì nữa.
Cô đang suy nghĩ thì cửa phòng bếp bên ngoài mở , nhanh đó, Giang Đồ đẩy cửa bước phòng ngủ.
Thấy Minh Châu đang giường, tóc tai xõa xượi rối bời, Giang Đồ hỏi:
“Vừa tỉnh ?"
Minh Châu thấy Giang Đồ là tủi bĩu môi.
Giang Đồ tiến lên lo lắng hỏi:
“Sao thế?
Đau đầu ?
Sáng nay nấu canh giải r-ượu cho em nhưng em vẫn uống, đợi chút, hâm nóng cho em."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/hoi-uc-ao-blouse-mang-theo-khong-gian-linh-tuyen-lam-giau-giua-thoi-bao-cap/chuong-203.html.]
Minh Châu giữ lấy bàn tay định rời của Giang Đồ, buồn bã :
“Em uống, Giang Đồ, tối qua gì em thế, em…… nhức mỏi quá."
Giang Đồ:
……
Hai đầu tối qua đúng là , nhưng mấy thực sự là Minh Châu lao …… loạn, ngăn cũng ngăn .
Anh thậm chí còn đang nghi ngờ cô gái nhỏ lấy sức lực dồi dào như ——
Nhìn dáng vẻ ấm ức của Minh Châu, Giang Đồ xuống mép giường, ôn tồn dỗ dành:
“Mỏi chỗ nào, bóp cho em."
“Toàn đều mỏi," Minh Châu hừ hừ vật giường:
“Không xuống giường nổi nữa, đau chân, tối qua rốt cuộc…… loạn bao nhiêu thế hả."
“Sáu ," Giang Đồ nghiêng , bắt đầu bóp chân cho Minh Châu.
Minh Châu vẻ mặt đầy cạn lời, chỉ kém một nữa là bằng “nhất thất thứ lang" trong tiểu thuyết , thì cảm giác tiểu thuyết bước hiện thực là như thế .
là vô lý mà.
“Anh…… cũng quá định lực ."
“Lỗi của , nhất định sẽ sửa."
Minh Châu bĩu môi, điều uất ức nhất là cái loại chiến tích đáng để khoe khoang trong tiểu thuyết , rốt cuộc là mùi vị gì, chỉ gánh chịu sự đau nhức cuối cùng, thật công bằng, uống r-ượu hỏng việc mà.
Chương 178 Căn bản đủ
Nghĩ đến r-ượu, Minh Châu đột nhiên dậy, Giang Đồ ở cự ly gần hỏi:
“Tối qua cũng say đúng , hai chúng ai say ?"
Dựa hiểu của cô về Giang Đồ, nếu uống say thì chắc chắn thể cái chuyện sáu một đêm hề kiềm chế như thế .
Cho nên tối qua chắc chắn cô cũng chuốc say Giang Đồ .
Giang Đồ nhất thời cạn lời, dối lừa cô, nhưng nếu lừa cô, cái tự xưng ngàn ly say như cô chắc hẳn sẽ mất mặt nhỉ.
Thế là Giang Đồ cô mà gì.
Minh Châu thấy phản ứng của , nhịn :
“Anh cũng mất trí nhớ, chẳng nhớ cái gì đấy chứ."
Nói xong cô phản ứng chuyện gì đó:
“Không đúng nha, nếu mất trí nhớ thì chắc chắn sẽ tối qua chúng bao nhiêu , cho nên…… là em say ?"
Thật là cạn lời mà.
Cô chuốc r-ượu Giang Đồ, thế mà tự gục , thậm chí còn nết r-ượu kém đến mức ngay cả chuyện xảy đó cũng ấn tượng gì luôn!
Cô ở đời bao giờ uống say cơ mà, thể uống vài ly nước vàng là say đến mức ?
Cái xác của Minh Châu…… nó cũng dùng việc gì mà.
Giang Đồ giơ tay xoa đầu cô, dỗ dành:
“Tửu lượng của em , chỉ là…… đừng ngoài uống với quen ."
Minh Châu lo lắng :
“Em lời gì kỳ quái, chuyện gì đắn ?
Anh đừng lừa em, thật cho em ."
Giang Đồ nghĩ đến dáng vẻ bám cực kỳ đáng yêu của Minh Châu khi uống say, thực sự để khác thấy.