Cô chống tay eo bước hiên, Giang Đồ trở về trong màn đêm:
“Chồng ơi, bây giờ mới về, tăng ca ạ?”
Giang Đồ bước nhanh tới đỡ lấy cô, giọng dịu dàng:
“Sáu giờ tan , đạp xe về mất nửa tiếng, em đợi đói ?”
Minh Châu lắc đầu:
“Chưa ạ, chỉ là cơm nấu xong một lúc , em sợ nguội, em sẽ nấu cơm muộn hơn vài phút, mau rửa tay .”
Giang Đồ dắt Minh Châu nhà mới rửa tay, đó tới bàn ăn.
Minh Châu là giấu chuyện mặt Giang Đồ, chủ động kể cho tình hình chiều nay.
“Chồng ơi, tin , trong vòng ba ngày chắc chắn chị dâu nhà họ Lý sẽ nhịn mà tìm tới em cho xem.”
Ánh mắt Giang Đồ nghiêm túc cô:
“Căn nhà nếu sớm mua , em cũng thể yên tĩnh dưỡng thai.”
Đám trẻ con nhà họ Lý bên cạnh quá đông, quả thật ồn ào, lúc thức dậy khỏi cửa lúc hơn sáu giờ sáng, mấy đứa trẻ nô đùa ầm ĩ trong sân chơi trò chơi .
Buổi trưa về, trẻ con hai nhà đ-ánh nh-au, tiếng thể truyền rõ mồn một qua bức tường sang bên .
Một hai ngày thì , nhưng nếu cứ kéo dài như ... thật sự sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của khác.
Minh Châu mỉm đầy bí hiểm:
“Đây vẫn là điều nhất , điều nhất là em thể yên tâm quy hoạch khu viện đấy.”
Nghe cô , Giang Đồ nghĩ tới điều gì đó:
“Lại trồng rau ?”
“Nơi đẽ như thế thể chỉ trồng rau, chúng trồng rau, trồng hoa nuôi cá, để cuộc sống và sự lãng mạn cùng bay cao.”
“Được, lúc đó em chỉ huy, thực hiện.”
Minh Châu giơ ngón tay cái với Giang Đồ, theo thói quen nịnh nọt:
“Biết ngay chồng em là nhất mà, cảm ơn chồng nhé.”
Cô đang chuyện thì ngoài cửa truyền đến tiếng đ-ập cửa của Lý đại tẩu.
Minh Châu Giang Đồ một cái, khẽ:
“Xem em còn đ-ánh giá cao họ , chồng ơi, em lười động đậy quá, mở cửa .”
“Được.”
Giang Đồ dậy cửa, mở cửa thấy hai con dâu nhà họ Lý đều ở đó.
Lý đại tẩu tươi hỏi:
“Tiểu Giang, hai đứa nghỉ ngơi chứ, chị đến tìm hai đứa chút chuyện.”
Giang Đồ gật đầu:
“Vợ đang ở phòng khách, mời .”
Lý nhị tẩu quan sát hình vạm vỡ của Giang Đồ, trong lòng thèm thuồng, đàn ông như thế chắc chắn ‘khỏe’, rơi tay một phụ nữ từ nông thôn đến chứ?
Thật đáng tiếc!
“Anh Giang, ngại quá, muộn thế còn phiền .”
Giọng khiến Giang Đồ khó chịu nhíu mày.
Châu Châu thỉnh thoảng cũng nũng nịu với bằng giọng điệu điệu đà, nhưng kiểu gì cũng thấy , còn phụ nữ mắt chuyện như khiến buồn nôn đến nổi da gà.
Đừng là , ngay cả Lý đại tẩu cũng đầu lườm cô một cái:
“Em dâu, họng em thế?
Bị hóc lông gà ?”
Lý nhị tẩu lườm Lý đại tẩu một cái, đồ thần kinh !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/hoi-uc-ao-blouse-mang-theo-khong-gian-linh-tuyen-lam-giau-giua-thoi-bao-cap/chuong-405.html.]
Chưa kịp gì, Minh Châu trong phòng khách nhịn mà thành tiếng.
Đây hóc lông gà, đây là đang phát tiết đấy chứ, mùi vị lẳng lơ bay tận trong phòng .
Giang Đồ dẫn nhà, thấy nhà Minh Châu đang ăn cơm, bàn bày một món mặn một món chay, còn một bát canh trứng nhỏ.
Hai con dâu nhà họ Lý thầm cảm thán:
Hai ăn ba món, cuộc sống trôi qua quả thật là quá xa xỉ !
Minh Châu dậy khỏi bàn ăn:
“Hai chị ăn ?
Nếu ăn thì cùng ăn một chút.”
Lý đại tẩu quả thật ăn, nhưng nếu là đổi lấy món ăn mang về nhà ăn thì còn , chứ tự dưng ăn cơm ở nhà như thế chắc chắn là hợp lý.
“Chúng ăn mới tới.”
“Vậy , em cũng ăn no , chồng ơi, dọn dẹp một chút .”
“Được.”
Giang Đồ xong liền bưng thức ăn định bếp.
Thấy Giang Đồ, một đàn ông to lớn như mà lời phụ nữ đến thế, Lý đại tẩu chút kinh ngạc.
Còn Lý nhị tẩu thì nhanh tay nhanh mắt tiến lên định giúp đỡ:
“Ôi chao, đàn ông cả ngày vất vả , chuyện thể để đàn ông , Giang để em giúp một tay!”
Giang Đồ bưng thức ăn nghiêng tránh khỏi tay Lý nhị tẩu, ánh mắt vẫn lạnh lùng nhàn nhạt:
“Không cần.”
Tay Lý nhị tẩu vồ hụt, chút ngượng ngùng.
Minh Châu che miệng khẽ, từng thấy hổ, nhưng từng thấy ai trực tiếp bạo dạn như ngay mặt vợ , đây là mong bao để Giang Đồ thấy điểm của cô , chú ý đến cô đây mà.
“Lý nhị tẩu, đàn ông nhà em là đàn ông nhất thế gian, thương vợ, bao giờ nỡ để em chịu khổ, cho nên chị cần bận rộn .”
Ý tứ trong lời rõ ràng ?
Người đàn ông của , chị đừng mà động tâm tư, cướp !
mắt Lý nhị tẩu như thể mọc Giang Đồ , cứ chằm chằm theo bóng dáng Giang Đồ bưng thức ăn cửa rẽ bếp mới thu hồi tầm mắt, Minh Châu một cái xuống.
Minh Châu thèm để ý đến cô , Lý đại tẩu:
“Chị cả, hai chị giờ đến tìm em là chuyện gì ?”
Lý đại tẩu thẳng vấn đề:
“Là thế , chập tối nay vợ nhà họ Ngưu , em tìm ba khu viện xung quanh đây cho ở?”
Minh Châu gật đầu:
“Vâng ạ, em mua viện của nhà họ Ngưu , còn phiền Ngưu lúc rảnh rỗi tìm giúp em thêm chỗ khác nữa, ạ, chị cả nguồn nhà phù hợp giới thiệu cho em ?”
Lý đại tẩu hỏi:
“Em xem nhà thế nào.”
Nghe thấy , Minh Châu chút khó xử:
“Nhà của chị...”
Thấy ánh mắt của Minh Châu, Lý nhị tẩu nhíu mày:
“Sao, cô thể coi trọng gian nhà phụ phía Đông, mà coi trọng gian nhà phụ phía Tây của chúng ?
Đây là cả một khu viện lớn, nếu chúng bằng lòng nhượng cho cô thì cô cũng là lợi.”
“ em mua cho ở, ai mà bằng lòng ở chung một khu viện với chứ, vốn dĩ mời họ đến là ý , nhưng ở chung một mái hiên, thành thù hận thì cũng chẳng thiếu gì, điểm chắc hai chị cũng hiểu rõ đúng .”
Cả hai đều im lặng một lúc, đầy bất mãn.