Hôn Nhân Sắp Đặt: Gặp Anh Ở Cuối Trời Tây Bắc - Chương 33
Cập nhật lúc: 2026-04-03 14:27:09
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ai mà tin chứ!”
Tưởng Đại Mai sợ khác chuyện trong nhà , lớn giọng gào thét:
“Đêm tân hôn thấy m-áu, cô cô trong sạch, cô lừa đứa trẻ ba tuổi !
Cái đồ con đĩ cha sinh dưỡng, hạng giày rách như cô, nhà họ Kha chúng đ-ánh ch-ết cô cũng là đáng đời!”
“Chát——” một cái tát vang dội giáng thẳng khuôn mặt trắng b-éo của Tưởng Đại Mai, ngay lập tức hiện lên năm dấu ngón tay.
“Họ Tưởng , cái tát là đ-ánh cho cha !”
Dương Thu Cẩn vẩy vẩy bàn tay , trong ánh mắt thể tin nổi của Tưởng Đại Mai khi bà đang ôm lấy mặt, cô giơ cánh tay lên, hung hăng tát thêm một cái nữa nửa bên mặt còn của bà , “Cái tát là đ-ánh cho em gái !”
“Dương Thu Cẩn, mày nó dám đ-ánh tao?”
Một đàn ông trông vẻ thành thật chất phác, mặc bộ đồ công nhân màu xanh thẫm, cả bẩn thỉu đầy dầu mỡ nhận tin từ lúc nào, chạy xồng xộc tới, bảo vệ bà b-éo ú đang gào t.h.ả.m thiết của .
“ cứ đ-ánh đấy thì !”
Dương Thu Cẩn đặt hết các bọc hành lý trong tay xuống đất, xắn hết tay áo lên, bộ dạng như sẵn sàng xông đ-ánh nh-au, “Kha Kiến, em gái là một cô gái trong trắng gả nhà họ Kha các , chỉ vì đêm tân hôn m-áu mà các ăn hàm hồ vu khống nó.
hỏi , nhiều phụ nữ đầu tiên sẽ m-áu ?
Thể chất của mỗi phụ nữ đều khác , m-áu là chuyện bình thường!
Cái màng đó chỉ là để bảo vệ c-ơ th-ể phụ nữ, dùng để các giám định xem đầu !
Bà ít học, bụng đầy mỡ của hiểu thì cũng thôi , là một học hết sơ trung, còn hiểu ?!
Cho dù hiểu, cũng nên hỏi bác sĩ ở bệnh viện, hỏi xem chuyện đó .
Anh thật đấy, hiểu cũng chẳng thèm hỏi, cứ nghi ngờ cái , nghi ngờ cái , cả nhà hợp sức bắt nạt em gái , các thật sự coi nhà họ Dương ch-ết hết !”
Chuyện riêng tư phơi bày mặt đám đông, Dương Thu Nguyệt hổ thẹn thụp xuống đất, hai tay ôm mặt, che mặt nức nở.
“Dì nhỏ đừng , cháu và sẽ bảo vệ dì.”
Trần Thiên Hữu giống như một lớn thu nhỏ, đưa bàn tay bé xíu nhẹ nhàng xoa đầu Dương Thu Nguyệt, đó lao đến mặt Kha Kiến, vung nắm đ-ấm nhỏ đ-ánh Kha Kiến:
“Đ-ánh chú , chú là , chú bắt nạt dì nhỏ của cháu, cháu đ-ánh ch-ết chú!”
“Thiên Hữu, đây.”
Sắc mặt Kha Kiến xám xịt, thở dồn dập, mắt thấy sắp phát hỏa, Trần Thắng Thanh liền kéo Trần Thiên Hữu , lạnh lùng Kha Kiến:
“Phụ nữ lấy về là để yêu thương, lấy về để nghi thần nghi quỷ động tay động chân.
Nếu luôn nghi ngờ cô , tại ly hôn với cô để cưới vợ mới.”
Tại ly hôn?
Tự nhiên là vì luyến tiếc hình xinh của Dương Thu Nguyệt, và cả khoản tiền sính lễ mà Dương Thu Nguyệt chịu trả .
Kha Kiến chằm chằm Trần Thắng Thanh, “Liên quan gì đến ?”
“Cô là em vợ , em gái của vợ , xem liên quan đến .”
Trần Thắng Thanh chút biểu cảm, “Chúng đến chính là ly hôn với Thu Nguyệt.”
“Nếu nhất quyết ly hôn thì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/hon-nhan-sap-dat-gap-anh-o-cuoi-troi-tay-bac/chuong-33.html.]
Kha Kiến nhạo, “Anh nổ s-úng b-ắn ch-ết ?”
“ sẽ nổ s-úng b-ắn ch-ết , nhưng sẽ khiến sống còn khó chịu hơn ch-ết.”
Thần sắc Trần Thắng Thanh lạnh lùng, chỉ tay về phía Ủy ban Cách mạng, “Chúng cứ chờ mà xem.”
Dứt lời, hiệu cho Dương Thu Cẩn kéo Dương Thu Nguyệt , cả nhóm nhanh ch.óng rời khỏi.
Mí mắt Kha Kiến giật liên hồi, trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành.
“Không thể để bọn chúng !”
Tưởng Đại Mai Dương Thu Cẩn tát cho nổ đom đóm mắt, mãi mới hồn , cảm thấy mặt nóng rát như lửa đốt, tức giận đ-ánh ch-ết con tiện nhân cho bõ ghét, kết quả đầu thẳng, điều khiến bà nuốt trôi cục tức , lê hình b-éo múp định đuổi theo.
“Mẹ, đừng quậy nữa.”
Mí mắt Kha Kiến giật mạnh, luôn cảm thấy sắp chuyện lớn xảy , “Anh rể của Dương Thu Nguyệt là sĩ quan quân đội, bộ dạng đó hạng , mau về nhà thu dọn , xử lý hết những thứ nên , con báo với cha một tiếng.”
Tưởng Đại Mai thấy sắc mặt nặng nề, cũng nhận điều bất thường, thầm lẩm bẩm:
“ tin, chỉ là một sĩ quan địa phương, bản lĩnh gì mà giày vò nhà chúng .”
Trần Thắng Thanh dẫn đám Dương Thu Cẩn thẳng đến cục công an huyện, hiệu cho hai chị em đợi bên ngoài, Dương Thu Nguyệt bất an hỏi:
“Anh rể, đến cục công an gì ạ?”
“Chỉ là gặp quen cũ thôi.”
Trần Thắng Thanh một cách thản nhiên.
Dương Thu Cẩn hiểu ý, đưa Dương Thu Nguyệt và Thiên Hữu sang tiệm cơm quốc doanh đối diện ăn cơm, nghỉ ngơi chờ Trần Thắng Thanh.
Khi Trần Thắng Thanh còn ở nhà, vì thành tích học tập , tính tình hiền lành nên kết giao ít bạn bè, khi quân ngũ chắc hẳn cũng quen nhiều đồng đội chí hướng giống .
Theo chế độ thăng tiến của quân đội nước , nhiều sĩ quan đến một độ tuổi nhất định, nếu thăng cấp sẽ xuất ngũ chuyển ngành.
Sĩ quan xuất ngũ chuyển ngành những năm sáu mươi thường thể việc trong hệ thống công an hoặc chính phủ, chức vụ hề thấp.
Nếu Trần Thắng Thanh thật sự quen việc ở cục công an huyện hoặc cơ quan chính phủ, thì cả nhà họ Kha sắp gặp họa lớn .
Dù với tính cách bên ngoài trầm tĩnh nhưng bên trong là một kẻ liều mạng như Trần Thắng Thanh, nhà họ Kha ch-ết cũng lột một tầng da.
Dương Thu Cẩn đoán sai, trong hơn một trăm lính nhập ngũ cùng Trần Thắng Thanh ở huyện Thanh Thủy năm đó, quen một nửa, trong đó vài là đồng đội và cấp cũ của , hiện xuất ngũ chuyển ngành, phân bố ở khắp các cơ quan đơn vị trong huyện Thanh Thủy.
Trần Thắng Thanh chỉ cần chào hỏi họ một tiếng, một lá thư tố cáo về hành vi hối lộ, tham ô của nhà họ Kha, đồng đội cũ của tự nhiên sẽ cách tuồn thông tin đến Ủy ban Cách mạng, để đám thanh niên nhiệt huyết Hồng vệ binh họ điều tra xử lý.
Cả nhà họ Kha đều việc ở xưởng thịt, cha Kha từ một công nhân bình thường leo lên vị trí phó xưởng trưởng, vợ ông là Tưởng Đại Mai một chữ bẻ đôi mà cũng chủ nhiệm phân xưởng, còn ăn đến b-éo múp míp, khuất tất thì đúng là chuyện lạ.
Sau khi nhận thư tố cáo, một nhóm Hồng vệ binh hùng hổ điều tra nhà họ Kha, đúng lúc đó Trần Thắng Thanh xuất hiện cửa tiệm cơm quốc doanh.
“Chuyện xong chứ?”
Dương Thu Cẩn hỏi.
“Nếu gì ngoài ý , chậm nhất là ngày mai sẽ kết quả.”
Trần Thắng Thanh xuống ghế một cách hiên ngang, cầm đũa lên bắt đầu ăn phần cơm Dương Thu Cẩn để cho .
“Anh rể, cảm ơn .”
Dương Thu Nguyệt rưng rưng nước mắt bưng một ly lên, “Anh và chị cả cứu em khỏi hố lửa, ơn đức lớn lao lời nào tả xiết, em dùng r-ượu, kính một ly.”