Hôn Nhân Sắp Đặt: Gặp Anh Ở Cuối Trời Tây Bắc - Chương 378
Cập nhật lúc: 2026-04-03 15:25:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cũng chính từ lúc đó, cô phát hiện Trần Thiên Hữu bắt đầu điên cuồng rèn luyện, luyện tập quân thể quyền và các loại kỹ thuật chiến đấu.
Sáng sớm buổi tối trong khu tập thể, sân vận động của trường đều thể thấy bóng dáng Trần Thiên Hữu chạy bộ rèn luyện.”
Chưa đầy hai năm , Trần Thiên Hữu bắt đầu trổ mã, vóc dáng cao lớn dần, kỹ thuật chiến đấu ngày càng lợi hại, đ-ánh cho tên Đặng Cương T.ử từng bắt nạt chị Hứa Đào còn sức đ-ánh trả, lúc đó cô mới hiểu tại Trần Thiên Hữu đổi tính nết.
Anh dốc sức rèn luyện, tập chiến đấu, ngoài việc bản trở nên mạnh mẽ để khác bắt nạt, còn dùng nắm đ-ấm của để bảo vệ mà bảo vệ.
Lúc đó Hứa Đào vì báo đáp ơn cứu mạng của nên đến nhà giúp việc nhà, khiến khu tập thể lời tiếng ầm ĩ.
Cô những lời đồn thổi đó, trong lòng cảm giác gì đặc biệt.
Cô cũng giống , chẳng chút thiên phú nấu nướng việc nhà nào.
Việc trong nhà cơ bản đều là bố cô , đôi khi cô cũng thương bố, giúp việc nhà nhưng kết quả hỏng bét, bố cô đành bảo cô đừng nữa, đừng vướng chân ông.
Cô hề từ bỏ, việc nhà thì cô học nấu ăn.
Cô học theo các bước nấu ăn của Dương Thu Cẩn mà cô từng thấy khi sang nhà họ Dương chơi, tự học món cà tím kho tàu.
Món ăn cháy đen thui, em trai nhạo cô, cô thiên phú nấu ăn còn bày đặt thể hiện, miếng cà tím kho thành than đen thế thì ai mà dám ăn.
Bố thấy món cô , ngoài mặt gì, còn động viên bảo cũng , nhưng cả hai đều dám động đũa.
Đang lúc cô nản lòng thoái chí, Trần Thiên Hữu đột nhiên xuất hiện, ăn sạch đĩa cà tím kho cháy đen của cô, còn bảo cô cho ăn.
Trong lòng cô hiểu rõ Trần Thiên Hữu đang dỗ dành , nhưng cô vẫn thấy vui sướng thôi.
Sau cô thật sự thêm vài nữa, vẫn cứ những món kỳ kỳ quái quái, nhưng Trần Thiên Hữu đều đón nhận hết.
Rất nhanh cô liền chuyện Trần Thiên Hữu vì ăn cơm cô nấu mà tiêu chảy.
Cô áy náy đến thăm , hỏi tại cô nấu ăn dở tệ mà vẫn còn ăn.
Anh trả lời rằng:
“Cậu việc nhà, thể nấu món ăn là đáng quý , sẽ phụ lòng của .
Cậu cũng đừng nản chí, nấu cơm, việc nhà cũng , vì mà.
Sau nấu cơm cho ăn, việc nhà bao hết, cứ việc của là ."
Lòng cô thấy là lạ, :
“Làm thể việc nhà cho cả đời, nấu cơm cho cả đời , một thì cũng tự lấy thôi."
Anh chỉ cô , gì thêm.
Khi cô dần trưởng thành, khi lên cấp hai, cô bắt đầu những nhận thức mơ hồ về chuyện nam nữ.
Khi Trần Thiên Hữu ngày càng khôi ngô, vóc dáng ngày càng cao, thành tích cũng xuất sắc như cô, nữ sinh vây quanh ngày càng nhiều, cô nhớ lời Trần Thiên Hữu , dần dần thức tỉnh, lòng thấy còn dễ chịu như nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/hon-nhan-sap-dat-gap-anh-o-cuoi-troi-tay-bac/chuong-378.html.]
Cái hương vị đó, chút chua xót, sự mê mang, còn chút ngọt ngào thầm kín và rung động phức tạp khi nhận Trần Thiên Hữu đối xử với rõ ràng khác hẳn các nữ sinh khác.
Khi dì Dương thử trêu chọc cô và Trần Thiên Hữu, rằng nếu Trần Thiên Hữu cưới cô về con dâu nhà họ Trần thì là cái phúc của nhà họ, cô lờ mờ nhận một thứ tình cảm khác lạ.
Cô dám đối mặt với những suy đoán và tình cảm trong lòng .
Ngày hôm đó, vì cảm thấy áy náy khi cứ ở mãi trong ngôi nhà trấn của nhà họ Trần mà giúp việc nhà gì, cô chủ động giúp rửa nấm thì d.a.o cứa tay.
Trần Thiên Hữu cuống cuồng kéo cô phòng, cầm m-áu băng bó cho cô, còn những lời sẽ chăm sóc cô cả đời.
Tim cô đ-ập loạn nhịp, như con nai chạy loạn, nhưng nghi ngờ lẽ Trần Thiên Hữu chỉ coi là em gái nên mới bừa như .
Sau đó, bố cô đến tuổi xuất ngũ chuyển ngành, vì xuất ngũ sớm hơn một năm, đúng lúc Trần Thiên Hữu theo bố về thủ đô thăm dì Dương, cô do dự lâu cho Trần Thiên Hữu tin cả gia đình sắp rời , cũng cho nhà với .
Cô giải thích rõ tại thế, lẽ là bỏ dở chuyến để về tiễn , cũng lẽ là cảm thấy hai từ biệt ở đây, vẫn sẽ gặp , cần thiết kinh động đến , thế là cô theo bố trở về Tương Bắc.
Sau khi về Tương Bắc, một thời gian dài cô thích nghi , chỉ là thích nghi với môi trường mới, bạn học mới, mà còn thích nghi với việc rời xa biên cương, rời xa đám bạn nhỏ hàng xóm ồn ào ở khu tập thể quân đội, và rời xa Trần Thiên Hữu...
Trong những giấc mơ lúc nửa đêm, cô luôn mơ thấy cảnh tượng ở khu tập thể biên phòng, mơ thấy từng nhành cây ngọn cỏ trong ngôi nhà ở khu tập thể, mơ thấy tất cả ở biên cương, và cả thiếu niên dáng cao g-ầy xinh đang mỉm với cô trong mơ.
Cô tỉnh , hiểu rõ điều đó đại diện cho cái gì.
Cô dám tin động lòng với bạn lớn lên cùng từ nhỏ như .
Để tê liệt bản , cô tự nhốt trong phòng, nỗ lực sách học tập.
chính lúc , một lá thư của Trần Thiên Hữu xáo trộn tâm trí tĩnh lặng của cô.
Trong thư hề chất vấn tại cô lời từ biệt, cũng đề cập đến bất kỳ vấn đề nam nữ quá trớn nào, chỉ kể cho cô những chuyện mắt thấy tai trong cuộc sống thường ngày.
Cô lá thư nét chữ , thầm nghi ngờ do Trần Thiên Hữu , vì trong ấn tượng của cô, chữ của Trần Thiên Hữu hề .
nghĩ , đó từ tiểu học cố ý khống chế điểm để nào cô cũng nhất, chữ lẽ cũng là cố ý cho cô xem.
Sau sự thật chứng minh, đúng là cố ý chữ , chỉ để khiến cô cảm thấy thông minh bằng cô, để cô thể áp đảo về thành tích học tập.
Vì chuyện mà cô cảm thấy xúc phạm, một thời gian dài hồi âm cho .
Anh sốt ruột, hết lá thư đến lá thư khác để xin , cô vẫn thèm đếm xỉa đến.
Anh đ-ánh điện báo, cô vẫn lờ .
Cuối cùng dày mặt gọi điện đến đơn vị của bố cô, nhờ bố cô chuyển lời giúp, sai , tuyệt đối sẽ cố ý khống chế điểm, cố ý giấu giếm cô bất cứ chuyện gì nữa.
Cô quên vẻ mặt nghiêm túc và chân thành của bố khi truyền đạt lời đó, ông với cô:
“Tùng Nguyệt , thằng bé Thiên Hữu đó là bố nó lớn lên.
Đứa trẻ đó lúc nhỏ nghịch ngợm thật, nhưng giờ thì ưu tú lắm, học giỏi, tính tình cũng , nhân phẩm cũng tồi.
Nếu con thích nó thì thể thư từ chối, đừng lạnh nhạt treo lửng lơ nó như , chuyện cho thành viên cả hai gia đình ."