“Có lẽ cũng kể về gia đình ...” Cậu dừng một chút, vẫn chọn tiếp: “Hùng phụ là Bạch Hạc của nhà họ Bạch, thư phụ là Tống Đình của nhà họ Tống, cũng một trong những quý tộc mới nổi.
Hôn nhân của họ cũng là do liên hôn của hai gia tộc, họ yêu . Hùng phụ cả đống thị tùng, còn thư phụ thì tính tình mềm yếu... mà cũng thể là mềm yếu.”
Bạch Tố lộ vẻ mặt hồi tưởng, chợt nghĩ đến điều gì đó, khóe miệng kéo một nụ khổ: “Ông chỉ là vẫn luôn nhẫn nhịn mà thôi.
Nhẫn nhịn đoạn hôn nhân , nhẫn nhịn sự sỉ nhục ngược đãi của con trùng đực , nhẫn nhịn sinh ... Ông nhẫn mãi nhẫn mãi, cuối cùng đến khi năm tuổi, ông nhẫn nổi nữa.”
Bạch Tố đắm trong ký ức, ánh mắt bất giác lộ chút bi ai. Từ góc độ của Phong Dương thể thấy lông mi khẽ run rẩy.
“...Thư phụ phản kháng, trong một hùng phụ say rượu đ.á.n.h đập ông... Ông dùng lưỡi d.a.o chế độ chiến đấu, đem con trùng đực mà ông hận thấu xương băm vằm ngàn nhát, sống sờ sờ t.r.a t.ấ.n đến c.h.ế.t... Sau đó ông trùng nhà họ Bạch chạy tới b.ắ.n c.h.ế.t tại chỗ... Lúc trốn ngay bên cạnh... bọn họ b.ắ.n c.h.ế.t thư phụ , nhục nhã t.h.i t.h.ể ông... chỉ thể … cái gì cũng ...”
“Sau đó bác sĩ đến chẩn đoán, thư phụ mắc chứng cuồng bạo, tính công kích cực mạnh, hơn nữa còn di truyền... Từ khoảnh khắc đó trở , ánh mắt họ đổi, như thể sẽ trở thành kẻ g.i.ế.c trùng tiếp theo, một quả b.o.m hẹn giờ thể nổ bất cứ lúc nào... Nếu ông ngoại thương , đón về bên cạnh ông ngoại, lẽ cũng sống đến bây giờ.”
Toàn Bạch Tố bao trùm khí tức u ám, lặp bằng giọng trầm thấp: “ trông đợi hôn nhân. ở xã hội , một trùng cái thể tự quyết định hôn sự của . Tuy giờ là xã hội dân chủ, nhưng đây là kết quả khi chà đạp bao nhiêu tôn nghiêm của trùng cái mới ? Xã hội , chỉ trùng đực mới đỉnh cao nhất...”
“Vậy phản kháng?” Phong Dương đột nhiên lên tiếng cắt ngang , đuôi giọng trầm xuống, chút vị đạo mê hoặc: “Thay vì tự oán trách , chi bằng lên phản kháng?”
Về xu hướng tính d.ụ.c của , Phong Dương đáp án rõ ràng, nhưng từng thầm thích một cô gái. Mặc dù cuối cùng cũng thổ lộ, thậm chí còn trơ mắt đối phương zombie ăn mất...
Cô gái mà từng thích là một nụ ấm áp. Có lẽ xuất chúng, nhưng mỗi cử chỉ đều tràn đầy sức hút. Ở bên cạnh cô , sẽ vô thức thả lỏng.
Phong Dương hưởng thụ cảm giác , cũng từng nghĩ nếu gì ngoài ý , sẽ tìm một cô gái tương tự để kết hôn, sống với cả đời. những thứ ngoài ý kết thúc tất cả, trở thành vua zombie, đối địch với nhân loại, cả đời chỉ thể sống cùng zombie đến tận cùng thế giới.
Cũng vì ngoài ý , đến tương lai , kết hôn với Bạch Tố.
Bạch Tố và cô gái giống . Bạch Tố mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn, cũng phức tạp hơn nhiều.
Cô gái là hoa hướng dương trong nhà kính, còn Bạch Tố là đóa cúc tím mọc lên từ vùng biển mặn.
Hoàn khác biệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/hung-chu-trung-toc-hom-nay-van-rat-cau-kinh/chuong-25-benh-ao-tuong.html.]
“Bạch Tố.”
Giọng khàn khàn vang lên trong căn phòng yên tĩnh chút đột ngột.
Bạch Tố mở to mắt, chỉ cảm thấy trùng đực mặt bây giờ giống như ác ma trong truyền thuyết, dụ dỗ bước một vực sâu mà từng dám nghĩ tới.
Phong Dương lặng lẽ , từ lông mi run rẩy đến cánh mũi khẽ động, đến đôi môi mím c.h.ặ.t đến mức mất huyết sắc. Hắn Bạch Tố, đáy mắt hiện lên chút ý . Giống như vụn trời rơi nơi đáy mắt hoặc như hàng vạn tinh tú cùng ở trong đôi mắt .
Trong khoảnh khắc, Bạch Tố thậm chí quên cả thở, trong đầu chỉ còn nụ thoáng qua như hoa nở .
Follow Chị Cá Đực trên website [MonkeyD] để đọc truyện nhe các tềnh êu ❤❤❤
Đẹp quá... Bạch Tố mắt Phong Dương, thần sắc lộ chút mê say.
Phong Dương đưa tay , nhẹ nhàng vuốt ve gò má Bạch Tố, đối diện với đôi mắt , trong lòng nhịn sinh ác niệm. Một trùng như , trùng như mà... bất luận c.h.ủ.n.g t.ộ.c nào, cũng thoát khỏi sự cám dỗ .
Bất mãn với hiện thực, phản kháng thế tục, theo đuổi tự do... đều chôn sâu trong lòng mỗi cá thể. Phong Dương thích moi móc những cảm xúc lên, chúng lên men, tạo thành hương vị cay nồng đắng chát.
“Lựa chọn của là gì?” Giọng nhẹ mà chậm rãi, nhưng chứa một loại áp lực thể từ chối.
“...”
Bạch Tố đột nhiên tỉnh táo từ trong trạng thái mơ màng, Phong Dương, ánh mắt chút xa lạ: “Anh... rốt cuộc là ai?”
Tay Phong Dương vẫn đặt gò má , cảm giác mịn màng truyền đến từ đầu ngón tay khiến tâm tình vui vẻ, thậm chí sẵn lòng kể với một chút về quá khứ của : “ là Phong Dương, nhưng cũng là Phong Dương. Phong Dương của thời đại c.h.ế.t .”
Bạch Tố sớm nghi ngờ sự đổi của Phong Dương, nhưng ngờ là tình huống huyền huyễn đến .
Là do nhân cách phân liệt gây sự đổi tính cách? Hay là bệnh ảo tưởng?
Bạch Tố vô thức tự tìm lý do cho tình huống , nhưng trực giác gào thét rằng sự thật , bởi khí tức mà trùng đực tỏa cực kỳ nguy hiểm.
Bạch Tố chằm chằm khuôn mặt Phong Dương, bỏ sót chút biểu cảm nào. Cậu cảm thấy hoang đường, nhưng thể phản bác.