Ánh mắt cô chẳng còn lấy một tia ấm như đây: “Lời hết , em tự lo cho . Đừng thêm bất kỳ hành động thừa thãi nào nữa, và cũng đừng xuất hiện mặt Nam Thu thêm nào nữa.”
“Hãy dành tâm trí cho chính bản , việc cho , sống cho . Đừng lôi trai em nữa, bất kỳ lý do nào khác, và càng đừng thử thách giới hạn cuối cùng của .”
“Tống Nam Thu chính là giới hạn cuối cùng của .”
Giang Diễn Chi xong những gì cần xoay định về.
“Diễn Chi đấy !”
Bất thình lình gọi .
Giang Diễn Chi theo tiếng gọi sang thì thấy của Lăng An, tức sư mẫu Trịnh Cầm của đang bước khỏi cửa tòa nhà.
Trịnh Cầm bước tới, lờ tịt dáng vẻ thất thần của con gái , bà Giang Diễn Chi và mỉm hỏi: “Đã đến đây lên nhà chơi một lát? Có ở ăn cơm mới con?”
Trịnh Cầm mới qua tuổi năm mươi nhưng tóc bạc trắng nửa đầu.
Giang Diễn Chi thu vẻ lạnh lùng cứng nhắc lúc nãy, khom : “Sư mẫu ạ.” Anh ngẩng đầu lên, “Trong cục vẫn còn việc cần xử lý nên con ở ăn cơm ạ, hôm khác rảnh con qua thăm sư mẫu ạ.”
Trịnh Cầm gật đầu, cố giữ : “Công việc bận mấy cũng chú ý giữ gìn sức khỏe nhé con.”
“Sư mẫu cũng chú ý sức khỏe ạ.” Giang Diễn Chi đáp lời, “Vậy con xin phép ạ.”
“Được , lái xe chậm thôi nhé.”
Giang Diễn Chi nấn ná thêm, cũng chẳng thèm liếc Lăng An thêm lấy một cái, mở cửa xe trong.
Cho đến khi bóng chiếc xe biến mất Trịnh Cầm mới khẽ thở dài một tiếng, bà sang Lăng An đưa tay vỗ nhẹ lên cánh tay cô : “Đi thôi, ngoài trời nóng lắm, nhà con.”
Lăng An cứ như mất hồn, dắt theo bà lên lầu.
Về đến nhà, luồng khí mát từ điều hòa bao trùm lấy nhưng chẳng thể xua tan nỗi buồn trong lòng Lăng An.
Cô gục mặt xuống sofa, vùi mặt chiếc gối ôm kìm nén mà nức nở.
Trịnh Cầm bếp bưng bát canh đỗ đen nấu sẵn từ sớm đặt lên bàn sofa.
Bà xuống sofa, giọng điệu bình thản: “Khóc xong thì uống bát canh đỗ đen cho mát , cũng để cho lòng thanh thản .”
Lăng An ngẩng đầu lên khỏi chiếc gối, đôi mắt đỏ hoe, mái tóc rối bời dính bết khuôn mặt đẫm nước.
Cô và đầy vẻ tủi : “Mẹ ơi, con thích Diễn Chi.”
Chương 53: Phong cách thanh niên nghiêm túc
Trịnh Cầm gật đầu: “Mẹ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ket-hon-truoc-yeu-sau-anh-chong-canh-sat-hinh-su-hoang-dai-het-cho-noi/65.html.]
“ mà...... nãy bảo thích con..... bảo thấy phiền phức vì con.....”
Nước mắt Lăng An trào , “Anh vì cái phụ nữ đó mà ghét bỏ con!”
Trịnh Cầm khẽ lắc đầu: “An An , lập gia đình . Con cũng nên học cách buông bỏ thôi.”
Bà ánh mắt đầy vẻ mơ hồ và tổn thương của con gái: “Vả , cái gì mà vì phụ nữ đó mà ghét bỏ con chứ? Cô là ai? Cô là vợ của Diễn Chi, là bạn đời của . Cậu che chở cho vợ là chuyện đương nhiên thôi mà. Giống như cha con ngày xưa , lúc nào chẳng đặt lên vị trí ưu tiên hàng đầu?”
Lăng An nghẹn lời: “Sao đến cả cũng về phía thế ạ!”
Trịnh Cầm mỉm : “Mẹ về phía ai cả, chỉ về phía cái lý thôi.”
Bà cầm chiếc quạt nan lên khẽ quạt cho con gái, giọng dịu : “Năm đó khi cha con và trai con xảy chuyện..... trời đất cứ như sụp đổ . Chính Diễn Chi tất bật ngược xuôi giúp lo liệu hậu sự, an ủi hai con , con học xa cũng luôn để mắt chăm nom con, cũng thường xuyên qua thăm . Cái tình nghĩa giúp đỡ lúc hoạn nạn đó nhà ghi nhớ cả đời, ơn con ạ.”
Bà mắt con gái, một cách đầy thâm thúy: “ An An , ơn là một chuyện, tình nghĩa là một chuyện. Không thể vì đối với mà coi đó là lẽ đương nhiên, thậm chí còn đòi hỏi những thứ thể cho và cũng nên cho . Làm chẳng là báo ơn , mà là đang gây phiền nhiễu cho đấy, thế là vong ơn bội nghĩa con ạ.”
Lăng An những lời của cho chấn động đến mức nhất thời lời nào, chỉ nước mắt là rơi dữ dội hơn.
Cô thút thít, lầm bầm đầy vẻ cam tâm: “Nếu trai còn ở đây...... chắc chắn sẽ để Diễn Chi bắt nạt con như thế .....”
Cái tay đang quạt của Trịnh Cầm bỗng khựng .
Bà con gái với ánh mắt đầy vẻ xót xa: “Nếu trai con còn ở đây thì đầu tiên mắng chắc chắn chính là con đấy.”
Lăng An ngẩng đầu lên với vẻ thể tin nổi.
“Anh trai con là trọng tình nghĩa nhất, cũng là hiểu đạo lý nhất. Nếu con vì chút tình nghĩa đổi bằng sự hy sinh của mà đeo bám, gây khó dễ cho ..... sẽ nghĩ thế nào đây? Cậu sẽ thấy hổ thẹn đấy con ạ.”
Lăng An ngẩn ngơ , nhớ nụ sảng khoái chính trực của trai, nhớ hồi vẫn bảo: “Diễn Chi là em sinh t.ử của ”.
Cô chẳng gì nữa mà vùi mặt gối ôm.
Trịnh Cầm cũng nhân cơ hội cho thật rõ ràng với cô : “Vả An An , con hãy nghĩ cho thật kỹ , con thực sự thích con , thích chính bản Giang Diễn Chi, là bởi vì..... cái lúc cha con và trai con mới mất, lúc con suy sụp nhất, bất lực nhất và cần một điểm tựa nhất thì chính xuất hiện? Chính tất bật ngược xuôi gánh vác bao nhiêu chuyện cho cái nhà , chăm sóc cho hai con ?”
Tiếng của Lăng An dần ngừng , cô ngước đôi mắt đỏ hoe đầy vẻ mờ mịt.
Trịnh Cầm nhẹ nhàng xoa mái tóc cô , giọng điệu dịu dàng nhưng cũng đầy sắc bén: “Nếu những việc là do trai Lăng Lỗi của con cho con thì liệu con coi cái sự ỷ và cảm kích đó thành tình cảm yêu đương nam nữ ?”
Lăng An sững .
Phải , nếu trai còn ở đây.....
Thì sẽ như .
Đó sẽ là tình , là sự quan tâm và che chở vô điều kiện của trai.
tại khi Giang Diễn Chi cũng những việc tương tự thì cô cho rằng đó là tình yêu?
Có vì xuất hiện đúng lúc thế giới của cô sụp đổ và trở thành trụ cột của cô ?