Khế Ước Quỷ Tiền Kiếp - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-03-19 22:09:11
Lượt xem: 717
Khi ngoài nhập ngũ, chị gái lấy chồng.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Đợi đến lúc xuất ngũ về, thì chị nhà chồng nhốt trong một chiếc l.ồ.ng sắt, quần áo che nổi thể, xung quanh còn đầy những thanh niên trai tráng lưng hùm vai gấu.
hỏi rốt cuộc xảy chuyện gì.
Cả làng đều chị sơn quỷ nhập xác nên phát điên , mỗi ngày cần mười đàn ông thuần dương, chí cương chí dương giúp chị trừ tà.
01
đuổi hết tất cả , đập vỡ l.ồ.ng sắt, cởi áo khoác của choàng lên chị, bảo chị ngoài nhưng ánh mắt chị đờ đẫn, lắc đầu.
Không còn cách nào khác, đành chui trong l.ồ.ng sắt.
cố nén nỗi đau lòng và cơn phẫn nộ, hỏi chị rốt cuộc xảy chuyện gì.
Rất lâu , ánh mắt chị bỗng sáng lên.
Chị nắm c.h.ặ.t t.a.y , vội vàng : “Tuấn Khanh, em thể giúp chị tìm Tuấn Khanh ?”
hỏi Tuấn Khanh là ai.
Chị Tuấn Khanh chính là Tuấn Khanh… lẽ c.h.ế.t .
Chị cứ lẩm bẩm gọi tên Tuấn Khanh, trông như kẻ ngây dại.
Cho đến khi thuận miệng một câu: “Tuấn Khanh vẫn còn sống.”
Chị mới hồn, chậm rãi kể cho , rốt cuộc hai năm nay xảy những chuyện gì.
02
Cha mất sớm, chị gái tần tảo nuôi khôn lớn.
Người trong làng đối xử với chúng .
Trước ngày tròn mười tám tuổi nhập ngũ, chị gả cho Bằng, lớn lên từ nhỏ với chị.
cũng yên tâm rời làng nhưng ngờ rằng, đàn ông trông thật thà chất phác như Bằng, dính c.ờ b.ạ.c.
Anh ngoài đ.á.n.h bạc, thua mất ba trăm nghìn, còn vay nặng lãi.
Anh Bằng bỏ trốn, hai năm nay tin tức gì.
Còn bọn chủ nợ thì cướp sạch thứ thể bán trong nhà.
Trước khi , chúng còn : “Con nợ thì cha trả, chồng nợ thì vợ gánh. Mỗi tháng bọn tao sẽ tới thu nợ một , cho đến khi trả hết.”
03
Chồng chị mất tích, chồng tức đến mức liệt giường.
Nhà hết gạo còn thể vay, nhưng t.h.u.ố.c men cho chồng thì thể thiếu, nên chị khắp nơi tìm cách kiếm tiền.
Chị thấy đầu làng dán quảng cáo thu mua nấm xanh. Nấm tươi giá năm sáu tệ một cân, phơi khô bốn mươi tệ, loại còn bán tới bảy mươi tệ.
Chị bèn nghĩ tới việc lên núi Lão Oa phía làng để hái nấm.
Sáng hôm đó, trời tờ mờ sáng, chị dặn bố chồng rằng nếu con trai là bé Lượng Lượng tỉnh giấc thì cho ăn chút cháo loãng, còn chị thì hái nấm xanh.
chị là hái ở , sợ họ cho . Bởi vì trong làng ai cũng , núi Lão Oa thứ sạch sẽ, nhiều bao giờ trở .
Chị cầm một cái cuốc nhỏ, đeo giỏ tre lưng, rời nhà thẳng tới núi Lão Oa.
Nhiệt độ núi thấp hơn bên ngoài mấy độ, lạnh đến mức chị run cầm cập.
Chị nghĩ là do trong núi lạnh, cũng để ý nhiều, tiếp tục lên tìm nấm.
Đi gần hai tiếng, lẽ vì lạnh quá nên chị chẳng hái bao nhiêu, liền chuẩn về.
lúc đó, chị thấy phía một cây tùng già cao lớn, cây to đến mức hai ba ôm mới xuể.
Từ nhỏ chị già kể rằng, núi Lão Oa một cây tùng nghìn năm thành tinh, còn chào hỏi con .
Chẳng lẽ chính cái cây luyện thành tinh, nên nơi mới lạnh như ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khe-uoc-quy-tien-kiep/chuong-1.html.]
Chị vốn tin mấy chuyện tùng tinh quỷ quái, nhưng chị nấm xanh thường mọc gốc tùng.
Thế là chị vội chạy tới gốc cây tùng già, cầm cuốc nhỏ lật lớp lá thông , hy vọng tìm nấm.
Mới lật hai cái, bên tai bỗng vang lên một tiếng: “Hê…”
Âm thanh lớn, nhưng vô cùng rõ ràng.
Chị giật , tê dại, siết c.h.ặ.t cuốc nhỏ đầu , nhưng thấy gì khác thường.
Chị nghĩ chắc nhầm, hoặc là tiếng gió thổi qua lá cây, liền tiếp tục cúi xuống tìm nấm.
Ngay lúc đó, bên tai vang lên một tiếng: “Hê…”
Lần còn rõ ràng hơn lúc nãy.
04
Chị đó là giọng của một đàn ông trưởng thành, còn khàn khàn như giọng vịt.
Chị , thì thấy mặt sừng sững một .
Anh mũi cao, da trắng, đôi môi như cánh hoa đào, đôi mắt phượng đen láy như chấm mực, là một trai vô cùng tuấn tú.
Chị đang thắc mắc là ai, thì đó lên tiếng : “Cô là Xảo Nhi ?”
Giọng nhẹ nhàng, dịu dàng, còn mang chút rụt rè.
Chị sững , nghĩ chắc là trùng tên, bèn hỏi: “Anh tên gì? Là ở ?”
Chàng trai xinh đáp: “ tên là Tuấn Khanh, là…”
Anh nghiêng đầu suy nghĩ một chút: “ là nước Pha Lê.”
Nước Pha Lê?
Thế thì còn nước Gốm Sứ nữa !
Chị cố nhịn , nghĩ chắc là khách du lịch.
Chỗ chúng thuộc khu vực Tam Giang hội tụ, là di sản thiên nhiên thế giới, cũng gặp du khách, nên chị để ý tới nữa, cúi đầu tiếp tục tìm nấm.
Tuấn Khanh hỏi chị là Xảo Nhi .
Chị thuận miệng đáp: “ tên là Xảo Nhi…”
Còn xong, tên Tuấn Khanh lao thẳng tới mặt chị, vẻ mặt kích động:
“Xảo Nhi, cuối cùng cũng tìm em !”
05
Lúc đó chị sợ đến mức giật lùi một bước, nhận nhầm .
Tuấn Khanh mặt mày lo lắng, hỏi chị thể quên .
“ đúng là tên Xảo Nhi, nhưng từng gặp bao giờ, chắc chắn Xảo Nhi mà .”
Chị trả lời dứt khoát.
Một trai như , nếu từng gặp qua thì thể nào chút ấn tượng gì .
Tuấn Khanh lúc mới “” một tiếng, lùi về vài bước, dáng vẻ vô cùng thất vọng.
Chị bỗng thấy xót xa, nghĩ thầm khi đang tìm em gái thất lạc, bèn hỏi:
“Xảo Nhi là ai? Sao tìm ở đây?”
“Xảo Nhi… là vị hôn thê của . Chúng hẹn, chờ ở đây.”
Nói chỉ về phía cây tùng phía .
Chị xong liền an ủi: “Vậy nghỉ ngơi một lát , cô sắp tới .”
Tuấn Khanh lắc đầu: “Không, đợi cô lâu .”