Khi Tôi Lỡ Đâm Xe Vào Ông Chủ Bên A - Chương 15: Chú gà con của Tạ Văn cao quý
Cập nhật lúc: 2026-04-14 21:11:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Văn mỉm , lắc đầu : "Không gì."
Chúc Khúc Kỳ đầu về phía theo bản năng phồng má. Rõ ràng cô thấy chuyện mà, chẳng lẽ với cô ?
Khâu Dữ bên cạnh Tạ Văn, ngoại trừ lúc với Chúc Khúc Kỳ hai câu thì thời gian còn đều giữ im lặng, thỉnh thoảng liếc Tạ Văn. Cậu phát hiện kể từ khi gặp thư ký Tiểu Chúc, ông chủ nhà từ xuống đều toát vẻ vui vẻ nhàn nhạt, nụ mặt còn nhiều hơn mấy tháng qua cộng . Quả là kỳ quan hiếm thấy.
Lên xe, Chúc Khúc Kỳ báo địa chỉ khách sạn cho tài xế và dặn dò chạy chậm một chút.
Chiếc xe thương mại chạy êm ái đường, Tạ Văn tháo kính râm, dựa gối cổ ghế nhắm mắt dưỡng thần.
Chúc Khúc Kỳ ngủ nên do dự mãi mới nghiêng , giọng nhẹ nhàng hỏi: "Tạ Tổng, say xe ?"
Tạ Văn mở mắt, hai chữ " say" quanh quẩn nơi đầu môi vài giây nuốt ngược trở , bằng từ ngữ khác: "Hơi ."
"Vậy dùng miếng dán say xe ?" Chúc Khúc Kỳ ân cần hỏi thăm.
Tạ Văn trầm thấp "ừ" một tiếng liền thấy Chúc Khúc Kỳ mở chiếc túi nhỏ như túi thần kỳ của cô , tìm một miếng dán say xe đưa cho .
Chúc Khúc Kỳ thầm nghĩ trong bụng, xem Tạ Văn say xe do kỹ thuật lái xe của cô tệ.
Rất , cảm giác tội giảm một phần, công đức cộng thêm một. Cô thể gõ ít vài cái mõ gỗ điện t.ử .
Tạ Văn nhận mà đưa tay kéo ống tay áo vest lên, để lộ cổ tay áo sơ mi màu xám tro. Giữa dây đồng hồ kim loại và cổ tay áo lộ một mảng da trắng lạnh, lớp da thịt mỏng manh thể thấy rõ những đường gân xanh tím.
Chúc Khúc Kỳ sững sờ, đầu ngón tay cầm miếng dán nhỏ xíu chần chừ động tác tiếp theo. Cô sợ hiểu sai ý sẽ mạo phạm đến Tạ Văn.
"Giúp ." Tạ Văn mở miệng, giọng vẫn bình thản như thường: "Cảm ơn."
Tim Chúc Khúc Kỳ lúc nhanh lúc chậm, lúc đập nhanh. Cô giả vờ bình tĩnh nhưng thực suy nghĩ sớm rối loạn theo nhịp tim: "Vâng, ạ."
Cô xé lớp giấy phía miếng dán hình bầu d.ụ.c dán lên mặt trong cổ tay , che làn da trong trẻo .
Ngồi ở ghế phụ, Khâu Dữ liếc qua gương chiếu hậu, cảnh tượng lọt mắt cho kinh ngạc, tự nhiên ảo giác là bóng đèn phát sáng.
Có lẽ nên ở trong xe mà nên gầm xe mới đúng.
Tài xế cũng nghĩ y như .
Đưa đến khách sạn an và cùng thủ tục nhận phòng xong xuôi, Chúc Khúc Kỳ mới thở phào nhẹ nhõm.
"Tạ Tổng, đường vất vả , ngài nghỉ ngơi cho khỏe nhé." Chúc Khúc Kỳ đại diện công ty phát biểu, giọng điệu vô cùng máy móc: "Có gì cần cứ liên hệ bất cứ lúc nào, trợ lý của ngài phương thức liên lạc của đấy ạ."
Tạ Văn mở miệng, ngập ngừng một chút âm cuối cao lên: "Gọi là đến ngay ?"
Chúc Khúc Kỳ khẳng định chắc nịch: "Gọi là đến ngay."
Nửa đêm mười hai giờ mà cuộc gọi đến thì cô cũng sẽ lập tức bò dậy khỏi giường để phục vụ , ngủ nướng thêm một giây cũng coi như cô thất trách.
" ." Khóe miệng Tạ Văn khẽ cong lên.
Chúc Khúc Kỳ về công ty báo cáo với sếp, báo cáo xong xuôi thì việc của .
giờ tan , Chúc Khúc Kỳ đặt mua nguyên liệu nấu ăn mạng. Sau khi thanh toán thành công, theo thói quen cô bấm Alipay để thu hoạch năng lượng Rừng Kiến. Ngón tay kéo xuống danh sách, Chúc Khúc Kỳ phát hiện trong vô bạn bè chỉ Tạ Văn là còn năng lượng, bấm ảnh đại diện của thì thấy mấy quả cầu năng lượng màu xanh đang bồng bềnh lên xuống.
Năng lượng của mỗi quả cầu đều siêu nhiều khiến Chúc Khúc Kỳ thèm nhỏ dãi. Cô kiềm chế tay , sử dụng thẻ nhân đôi năng lượng, thu hoạch tổng cộng hơn một trăm gram.
là một vụ mùa bội thu.
Chúc Khúc Kỳ vui vẻ nhướng mày, mắt mở to thêm một vòng.
Năng lượng cũng lấy , Chúc Khúc Kỳ dứt khoát tới cùng, thuê luôn chú gà con của Tạ Văn đến công sản xuất phân bón cho .
Hứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khi-toi-lo-dam-xe-vao-ong-chu-ben-a/chuong-15-chu-ga-con-cua-ta-van-cao-quy.html.]
Trong hiện thực cô trâu ngựa cho Tạ Văn, nhưng trong trang trại Kiến thì Tạ Văn cao quý... nhầm, gà con của , công cho cô!
Ngày hôm , sáng sớm trời đổ mưa. Chúc Khúc Kỳ mặc áo mưa và giày nhỏ cho Quán Quán ngoài, một nửa thì mưa tạnh, mặt trời xuyên qua tầng mây chiếu xuống từng tia nắng.
Trong khí tràn ngập mùi đất ẩm ướt mưa hòa quyện với hương cỏ cây.
Về đến nhà, Chúc Khúc Kỳ xổm xuống cởi giày cho Quán Quán, cần lau chân mà chỉ vỗ vỗ m.ô.n.g nó: "Tự chơi ."
Vào trong bếp, Chúc Khúc Kỳ mất ba phút để chiên một cái bánh tráng, phết một lớp sốt, kẹp thêm thịt hộp chiên vàng hai mặt và lá xà lách, ăn xem kế hoạch việc hôm nay để điều chỉnh đôi chút.
Vừa đến công ty thì kế hoạch việc đảo lộn vì cô nhận điện thoại của Khâu Dữ.
Khâu Dữ là trợ lý đặc biệt của Tạ Văn, tương đương với giám đốc bộ phận thuộc cấp lãnh đạo công ty nên Chúc Khúc Kỳ tự nhiên dám chậm trễ, một tay che loa điện thoại cẩn thận hỏi: "Trợ lý Khâu, tìm việc gì ?"
" việc gấp cần về Thượng Hải một chuyến, gọi điện thoại cho Tạ Tổng giọng khàn, chắc là bệnh . hỏi cần mời bác sĩ nhưng lẽ rõ, đó điện thoại ngắt kết nối." Khâu Dữ với tốc độ nhanh, kể chi tiết nhưng ý tứ lộ vẻ cấp bách: "Phiền thư ký Chúc đến khách sạn xem thử một chút, nếu Tạ Tổng thực sự khỏe thì nhờ cô để tâm giúp."
"Không phiền, phiền ." Chúc Khúc Kỳ liên tục nhận lời, dậy khỏi ghế thu dọn đồ đạc bàn bỏ túi: " ngay đây."
Trong điện thoại truyền đến tiếng loa thông báo ở sân bay nhắc nhở hành khách lên máy bay. Đó chính là chuyến bay mà Khâu Dữ , tiếng ồn ào, Khâu Dữ trầm giọng dặn dò: "Trăm sự nhờ cô."
"Tiểu Chúc, gì mà hốt hoảng thế?" Triệu Nhiễm Nhiễm gọi với theo bóng lưng vội vã rời của Chúc Khúc Kỳ.
Chúc Khúc Kỳ đầu , giọng vọng về phía : "Việc gấp mười vạn , đợi em về ..."
Chữ "" cánh cửa văn phòng ngăn cách ở bên ngoài, trong tầm mắt Triệu Nhiễm Nhiễm còn bóng dáng Chúc Khúc Kỳ nữa.
Chúc Khúc Kỳ xin nghỉ phép khẩn cấp với lý do vô cùng chính đáng: Sếp đối tác bệnh, cô chăm sóc.
Chuyện truyền đến tai Hoàng Sâm, ông phất tay một cái, mời một bác sĩ cùng cô, đồng thời tuyên bố đây tính là nghỉ phép mà tính là nội dung công việc bình thường.
Đến khách sạn, Chúc Khúc Kỳ gặp khó khăn vì Tạ Văn ở phòng Tổng thống. Cô gõ cửa bên ngoài lâu nhưng bên trong ai trả lời, gọi điện thoại cho cũng trong trạng thái ai bắt máy.
Cô lo lắng ngất xỉu trong phòng nên gọi nhân viên khách sạn đến, đề nghị dùng thẻ phòng dự phòng để mở cửa.
Nhân viên lộ vẻ khó xử: "Thưa cô, xin , nếu khách hàng cho phép thì chúng thể tự ý mở cửa."
Chúc Khúc Kỳ yêu cầu của hợp quy định nhưng tình hình mắt là trường hợp đặc biệt: "Trước khi đến đây nhận điện thoại từ trợ lý của ngài Tạ, đối phương ngài Tạ khỏe, hiện tại liên lạc với ngài nên nghi ngờ rơi trạng thái hôn mê. Nếu khách hàng xảy chuyện trong khách sạn của các bạn thì nghĩ các bạn cũng khó mà giải trình. khó bạn, bạn thể phản ánh tình hình hiện tại với cấp ."
Nhân viên lưng gọi một cuộc điện thoại, lâu mang thẻ phòng dự phòng đến quẹt mở cửa phòng căn hộ của Tạ Văn.
Chúc Khúc Kỳ đẩy hai cánh cửa màu vàng sẫm , băng qua phòng khách rộng rãi thẳng phòng bên trong.
Trong căn hộ vài phòng, Chúc Khúc Kỳ giày cao gót tìm từng phòng một nhưng tất cả đều , bên trong phòng cũng dấu vết sử dụng, chứng tỏ phòng cuối cùng mới là phòng ngủ của Tạ Văn.
Cô dừng ngoài cửa, hít sâu một gõ cửa hỏi thăm theo phép lịch sự.
Cũng giống như ban nãy, ai trả lời nên Chúc Khúc Kỳ trực tiếp .
Rèm cửa trong phòng kéo kín mít như thể bước chân màn đêm đen kịt, ngột ngạt và bí bách. Chúc Khúc Kỳ mò mẫm công tắc tường bật hết lên.
Trước mắt bỗng chốc sáng trưng như ban ngày.
Tạ Văn quả nhiên đang chiếc giường lớn màu trắng, bất động như một con rối gỗ.
Hơi thở Chúc Khúc Kỳ thắt , cô bước gần hơn chỉ thấy khuôn mặt còn chút m.á.u, trắng bệch như tờ giấy. Ấn đường nhíu c.h.ặ.t tạo thành những nếp nhăn, lấm tấm mồ hôi dày đặc như vớt từ nước lên.
Có lẽ là quá khó chịu nên chiếc chăn phồng lên theo hình dáng cơ thể đang co quắp của .
Gương mặt Chúc Khúc Kỳ sợ đến trắng bệch thêm một phần, vội vàng lùi một chút đầu gọi : "Bác sĩ Triệu, mau qua đây xem thử, cần đưa đến bệnh viện cấp cứu ?"
Cô lục tìm điện thoại trong túi, ngón tay bấm sẵn ba 120.