Khi Tôi Lỡ Đâm Xe Vào Ông Chủ Bên A - Chương 6: Cháu làm việc thì chú cứ việc đau tim đi

Cập nhật lúc: 2026-04-14 21:07:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chim nhỏ ăn rau mùi: [A a a a!] 

Chim nhỏ ăn rau mùi: [Tớ mất mặt quá mất!] 

Chim nhỏ ăn rau mùi: [Tại cả đấy!] 

Chim nhỏ ăn rau mùi: [Giờ tớ sẽ lao đến g.i.ế.c c.h.ế.t ngay lập tức!]

Chúc Khúc Kỳ chẳng còn chỗ nào để trút giận nên đành gửi hàng loạt tin nhắn "oanh tạc" cho kẻ đầu têu là Cam Đường.

Nếu do Cam Đường xúi giục thì đời nào cô nông nỗi !

Cam Đường chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì nên cảm thấy vô cùng oan ức: [Sao thế cục cưng của tớ, giận dữ thế , tớ chọc giận chỗ nào ? O.o]

Chúc Khúc Kỳ bật chế độ "hóa điên", guồng chân nhấn giữ nút ghi âm, b.ắ.n chữ liên thanh như s.ú.n.g máy: "Cậu hại c.h.ế.t tớ hả? Thế mà còn mặt mũi nũng nữa. Tớ chụp lén chính chủ phát hiện thì đành, đằng giả vờ điện thoại còn cầm ngược máy nữa chứ! Chuyện chẳng khác nào giáo viên đột ngột lớp kiểm tra, tớ cầm ngược sách mà vẫn còn vẻ diễn cảm . Cả đời tớ bao giờ mất mặt như thế !"

Cam Đường xong đoạn ghi âm dài mấy chục giây thì đến mức phun cả cơm trong miệng .

Đợi cơn dịu một chút, Cam Đường mới bất chấp lửa giận của bạn mà rón rén hỏi: [Nói chụp ảnh hả?]

Chúc Khúc Kỳ suýt chút nữa thì tắt thở, cô bạn đúng là mặc kệ cô sống c.h.ế.t mà.

Cam Đường: [Chụp cũng chụp , đừng lãng phí, gửi qua cho tớ thẩm định chút nào.]

Chúc Khúc Kỳ chỉ bắt xe qua đ.ấ.m cho cô một phát.

Cam Đường lằng nhằng mãi, đợi đến khi Chúc Khúc Kỳ nguôi giận thì cuối cùng cũng chiêm ngưỡng dung nhan thật sự của chủ xe Rolls-Royce. Dù đó chỉ là một tấm ảnh chụp nghiêng.

Cam Đường: [Cậu đừng lừa tớ, đây là ảnh do  AI ? Ngoài đời trai đến mức á?]

Chúc Khúc Kỳ vẫn còn chút bực bội nên gửi tin nhắn thoại mắng: "Tớ thấy não giống đồ AI tạo thì ."

, khuôn mặt của Tạ Văn quả thực , chỉ riêng khoảnh khắc ở hành lang đợi thang máy , khung xương lông mày sắc nét, ánh đèn từ đỉnh đầu chiếu xuống khiến hốc mắt ẩn trong bóng râm trông cực kỳ thâm trầm và quyến rũ.

thì cô từng thấy ai cốt cách hơn . Tất nhiên nếu xét về vẻ bề ngoài thì cũng chẳng mấy ai sánh kịp.

Chúc Khúc Kỳ tấm ảnh trong album, cảm thấy tấm lột tả dù chỉ một phần mười vẻ trai của .

Hoàng Sâm cùng mấy vị phó tổng bước khỏi phòng bao, thấy Chúc Khúc Kỳ liền hỏi: "Tiễn Tạ Tổng ?"

Chúc Khúc Kỳ chột c.h.ế.t, tim đập thình thịch, trả lời lấp l.i.ế.m: "Vâng, ạ." Ngập ngừng một chút, cô hạ giọng cực nhỏ thăm dò sếp: "Cuộc trò chuyện thế nào ạ? Sếp thấy dự án hợp tác hy vọng ?"

Hoàng Sâm dám khẳng định quá chắc chắn nên dè dặt đáp: "Cũng tạm."

Cũng tạm… thôi ?

Nhắc đến chuyện , Hoàng Sâm nhớ tình cảnh lúc bước phòng bao liền nhíu mày chằm chằm Chúc Khúc Kỳ: " còn đấy, thấy Tạ Tổng bảo dự án sắp hỏng ."

Chúc Khúc Kỳ gượng hai tiếng, dám nhắc vụ đ.â.m xe mặt sếp nên đành tìm cớ qua loa: "Tại Tạ Tổng trông vẻ dễ gần lắm ạ."

Điểm thì Hoàng Sâm đồng tình, ông gật đầu: " . Đừng là cô, lớn hơn hai mươi mấy tuổi mà chuyện cùng còn thấy áp lực."

Hoàng Sâm hơn bốn mươi tuổi mới khởi nghiệp, tập đoàn Hoa Nghiên do một tay ông sáng lập cũng chỉ mới thành lập vài năm, thể so sánh với hào môn thế gia bề dày lịch sử lâu đời .

Ngay cả gia tộc hiển hách như nhà họ Tạ, mười năm cũng từng trải qua biến động và chèn ép đến mức suýt sụp đổ. Tạ thị rốt cuộc vẫn là Tạ thị, cuối cùng họ vẫn giữ vững địa vị và phát triển rực rỡ cho đến ngày nay.

Đoàn bước thang máy xuống bãi đậu xe.

Tạ Văn bọn họ một bước thế mà vẫn còn ở trong bãi đậu xe. Anh đang cạnh một chiếc xe, tay cầm điện thoại dường như đang chuẩn gọi cho ai đó.

Hoàng Sâm rảo bước tiến gần, chủ động hỏi: "Tạ Tổng vẫn về ?"

"Tài xế việc xin nghỉ đột xuất, trợ lý phái về công ty nên đang định liên hệ khách sạn cử đưa công chuyện."

Ông chủ phía đối tác gặp khó khăn, lúc lấy lòng thì còn đợi đến bao giờ. Hoàng Sâm nhanh trí nghĩ ngay một giải pháp: "Cần gì phiền phức thế, để thư ký của đưa một đoạn là ."

Chúc Khúc Kỳ đang trốn đằng để tránh chạm mặt Tạ Văn, sếp xong thì chớp mắt một cách chậm chạp. Thư ký mà sếp đấy chứ?

"Tiểu Chúc, còn mau qua đây." Hoàng Sâm xoay gọi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khi-toi-lo-dam-xe-vao-ong-chu-ben-a/chuong-6-chau-lam-viec-thi-chu-cu-viec-dau-tim-di.html.]

Hóa thật. Sao nữa chứ? Chúc Khúc Kỳ kiên trì bước từ hậu trường sân khấu, khóe môi giật giật, gương mặt cứng đờ nổi.

Hoàng Sâm trao cho cô ánh mắt khích lệ ôn tồn dặn dò: "Đi đường lanh lợi lên chút nhé." Tiếp đó ông dùng âm lượng chỉ đủ hai thấy nhỏ: "Chú tin tưởng cháu."

Chú ơi, nhất chú đừng tin cháu.

Cháu việc thì chú cứ việc đau tim .

Cháu sợ bao nhiêu nỗ lực bàn tiệc của chú sẽ đổ sông đổ bể hết mất thôi.

Rời xa cháu thì chú tìm một cô thư ký giỏi giúp "gặp họa" thế chứ.

Hay là chú cứ trừ hết lương tháng của cháu , thì cháu chẳng thể yên tâm nổi.

Trong đầu Chúc Khúc Kỳ hiện lên hàng loạt dòng bình luận chạy qua chạy nhưng mặt biểu lộ chút nào, cô chắp hai tay đưa đến mặt Tạ Văn hiệu xin chìa khóa xe.

Trước khi giao chìa khóa cho cô, Tạ Văn hỏi một câu: "Cô lái ?"

Không cũng . Chúc Khúc Kỳ trả lời đầy quả quyết: " thành vấn đề."

Nếu khả năng thấy tương lai, Chúc Khúc Kỳ tuyệt đối sẽ thốt năm chữ .

Nhận chìa khóa từ tay Tạ Văn, Chúc Khúc Kỳ liếc chiếc xe đậu bên cạnh, chiếc Rolls-Royce hôm qua. Cũng , Rolls-Royce chắc là đưa sửa . Dù cô đ.â.m thành cái dạng đó, lái đường cũng tổn hại đến thể diện của tổng giám đốc.

Rõ ràng Tạ Văn vẫn quên chuyện hôm qua, khi xe đầy ẩn ý: "Lái chậm thôi, vội lắm."

Khi hổ thì trong một giây thể tám trăm động tác giả. Câu quả sai. Chúc Khúc Kỳ hết gãi tai, gãi má chỉnh tóc, cuối cùng gượng giải thích: "Hôm qua là t.a.i n.ạ.n thôi ạ."

"Ừ. nghi ngờ cô cố ý."

"…"

Trán Chúc Khúc Kỳ lấm tấm mồ hôi, cô mô tả chi tiết hơn: "Là do một con mèo hoang lao từ vành đai xanh, quá đột ngột nên vì tránh nó mới lỡ đ.â.m xe ."

" ." Tạ Văn thấy, đó cô còn bắt con mèo nữa.

Không thêm gì nữa, Chúc Khúc Kỳ bắt đầu nghiên cứu chiếc xe, cô từng lái dòng xe bao giờ. Tài xế riêng của Tạ Văn cao lớn hơn cô nên cách ghế lái phù hợp, cần điều chỉnh một chút.

Không bấm nhầm mà lưng ghế từ từ ngả .

Chúc Khúc Kỳ kịp đề phòng liền ngã theo , thẳng đơ ghế, bốn mắt với Tạ Văn đang ở hàng ghế .

Tạ Văn: "…"

Chúc Khúc Kỳ: "…"

Sợ nhất là khí bỗng nhiên im lặng.

Từ góc độ đảo ngược , Tạ Văn vẫn trai ở mức độ bình thường. Đường viền hàm sắc nét, mày mày, mắt mắt, đúng là đến mức phản nhân loại. Chúc Khúc Kỳ suy nghĩ phần đúng lúc.

mặt đỏ đến mức nào, trông hệt như quả cà chua chín nẫu sắp nát bét.

Khó khăn lắm mới chỉnh ghế , điều chỉnh cho khớp với chiều cao của xong thì Chúc Khúc Kỳ gặp vấn đề mới: "Xin , cho hỏi nút khởi động ở ?"

Tạ Văn: "…"

Chính cô thành vấn đề, thế mà là thành vấn đề ?

Tạ Văn bất lực nhoài về phía , cánh tay dài vươn qua vai cô để ấn nút khởi động giúp cô, đó lùi vị trí cũ. Thực sự yên tâm, nắm c.h.ặ.t lấy tay cầm phía đầu, nghĩ nghĩ vẫn lên tiếng gọi ngừng: "Chờ một chút."

"Sao… thế ạ?"

Chúc Khúc Kỳ nuốt nước bọt đầu với khuôn mặt đỏ bừng, biểu cảm bối rối căng thẳng.

Tạ Văn nhắm mắt một cái, giọng thể xem là ôn hòa, bình tĩnh: "Đưa bằng lái xe của cô cho xem một chút."

Chắc là mua bằng giả ?

Chúc Khúc Kỳ: "…"

 

Loading...