Kho Lương Thập Niên 70: Cửa Vàng Nối Hai Thế Giới - Chương 119
Cập nhật lúc: 2026-04-17 14:18:41
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đất phía đông trấn đắt, năm ngàn một mẫu, sáu mẫu đất cũng mới ba vạn tệ, nếu Cố Kiêu thì Diệp Ninh vẫn thể tự giữ lấy.”
Vưu Lợi Dân đúng là định hôm nay sẽ mua đất luôn, cho cùng hiện tại khắp trấn Nhạc Dương , ngoại trừ Diệp Ninh chắc ai thực lực hơn ông , đất trấn chỉ bấy nhiêu, chậm chân thì mất, mua đất càng sớm thì ông mới càng thể yên tâm sớm.
Chẳng qua chỉ là giúp mua mấy mẫu đất thôi, đối với Vưu Lợi Dân mà là việc thuận tay, khi Diệp Ninh và chủ nhiệm Vương trò chuyện xong, ông lập tức ghé sát cạnh chủ nhiệm Vương, xoa xoa tay nhỏ giọng :
“Chủ nhiệm Vương, mảnh đất phía đông trấn lấy, ông xem nếu bây giờ đưa tiền thì hôm nay chúng thể ký hợp đồng ạ?”
Chủ nhiệm Vương và Diệp Ninh sơ bộ chốt xong mảnh đất trị giá hơn hai mươi vạn, chính lúc tâm trạng đang , cũng nghĩ nhiều, trực tiếp cầm b.út bàn lên :
“Được chứ, ông mảnh nào, bây giờ khoanh cho ông luôn.”
Vưu Lợi Dân chút ngại ngùng gãi đầu, tiến lên dùng ngón tay khoanh một vòng bản đồ:
“Chính là mảnh , đó xem qua , ước chừng hai mươi mẫu nhỉ?”
Lần chủ nhiệm Vương thực sự chút yên, ông đầu Vưu Lợi Dân, yên tâm mà xác nhận nữa:
“Ông cả mảnh đất ông đều lấy hết?
Ông là kiều bào , đất ông mua là năm ngàn tệ một mẫu thật đấy, mảnh là hai mươi ba mẫu năm phân, ông chắc chắn mua chứ?”
Nếu nể mặt Diệp Ninh còn ở đây, chủ nhiệm Vương thực sự trực tiếp với Vưu Lợi Dân rằng việc bán đất trấn là chuyện chính sự, tuyệt đối nợ nần.
Vưu Lợi Dân chút do dự gật đầu:
“Chính là mảnh .”
Không đợi chủ nhiệm Vương thêm, Vưu Lợi Dân liền móc máy tính bỏ túi từ trong túi , cái kinh ngạc của đối phương, thoăn thoắt tính toán xong tiền hàng:
“Năm ngàn một mẫu, tổng cộng là mười một vạn bảy ngàn năm trăm tệ đúng ạ?”
Chủ nhiệm Vương ngây gật đầu.
Chủ nhiệm Vương gật đầu một cái, phía Vưu Lợi Dân liền vội :
“Ông đợi đấy, bây giờ về lấy tiền ngay.”
Trước khi Vưu Lợi Dân nhớ đến chuyện mua đất cho Cố Kiêu, bổ sung thêm:
“ , còn mảnh đất bên cạnh nữa, cũng phiền chủ nhiệm Vương khoanh cho sáu mẫu , mua giúp bạn, lát nữa đưa tiền cho ông luôn một thể.”
Chủ nhiệm Vương hiểu nổi Vưu Lợi Dân đào nhiều tiền như , tuy nhiên đối phương rời lâu xách theo một chiếc va ly lớn hớt hơ hớt hải trở .
Ông mang bộ tiền mười một vạn bảy ngàn năm trăm tệ mua đất của và ba vạn tệ ứng cho Cố Kiêu tới đây.
Chủ nhiệm Vương chỉ thu tiền mua đất của bản Vưu Lợi Dân, còn phần mua giúp khác, ông tên đối phương, địa chỉ đối phương, phía ông cũng cách nào giúp hợp đồng.
“Sáu mẫu đất tiên vội, để dành cho ông, ông bảo bạn ông tự đến thủ tục, đất bên đắt, mua nổi mấy ai , để dành cho ông ba năm ngày chắc chắn là .”
Chủ nhiệm Vương đếm tiền trong va ly với Vưu Lợi Dân:
“Hợp đồng bảo cho ông , ông ký tên , giấy chứng nhận quyền sử dụng đất đợi thị trưởng về mới , đến lúc đó ông trực tiếp qua lấy là .”
Vưu Lợi Dân gật đầu lia lịa, ký tên hợp đồng, ấn dấu vân tay, xác định việc xong xuôi thỏa thì ông mới xách va ly còn ba vạn tệ cùng Diệp Ninh rời khỏi văn phòng của chủ nhiệm Vương.
Từ văn phòng , Vưu Lợi Dân chủ mời Diệp Ninh ăn trưa ở quán cơm quốc doanh, khi ăn no nê, ông còn bảo nhân viên phục vụ gói hai con vịt cho cô mang về.
“Vị t là món tủ của sư phụ đấy, thấy cô khá thích ăn, mang hai con về mà ăn dần, thời tiết treo ở chỗ thoáng gió thì để một hai ngày vẫn vấn đề gì .”
Vị t hương vị đúng là ngon, Diệp Ninh cũng từ chối, mỉm nhận lấy.
Vì ngày hôm còn theo nhân viên đo đạc lên núi đo đất nên Diệp Ninh cũng vội về hiện đại, mà định cầm hộ chiếu ở nhà khách.
Ban đầu Vưu Lợi Dân mời cô về nhà ở cùng với Vưu Nhã, nhưng Diệp Ninh cảm thấy như quá phiền phức.
Môi trường của nhà khách trấn Nhạc Dương bình thường, may mà giá cũng rẻ, căn phòng lớn nhất ở đó giá một đêm cũng chỉ một tệ.
Sáng sớm ngày hôm Diệp Ninh đến văn phòng chủ nhiệm Vương chờ , đối phương việc nhanh ch.óng, sắp xếp bốn nhân viên đo đạc theo cô lên núi đo đất.
Diệp Ninh mục tiêu rõ ràng, trực tiếp dẫn đến gần cánh cửa gỗ, chỉ về phía hướng Cố Kiêu về nhà đó :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/kho-luong-thap-nien-70-cua-vang-noi-hai-the-gioi/chuong-119.html.]
“Cứ bắt đầu đo từ phía bên ạ, kéo dài cho đến chân núi, xem bao nhiêu mẫu đất.”
Một dải đất rừng lớn như , đo đạc rõ ràng cũng chuyện một ngày là xong , may mà Diệp Ninh cũng vội, đợi hai đo xa cô liền biến mất về hiện đại.
Đêm qua Diệp Ninh về, tuy cô sang bên đó mua đất lẽ sẽ chậm trễ nhưng trong lòng Mã Ngọc Thư và Diệp Vệ Minh vẫn lo lắng, hôm nay hai ngay cả xưởng bên cũng , cứ ở nhà chờ đợi.
Thấy con gái trở về, cả hai đều thở phào nhẹ nhõm.
Diệp Ninh chuyến về thực là để lấy tiền và mua máy móc, khi mua xong máy móc, xếp tiền xong, cô cũng quên dặn dò:
“Việc mua đất của con chắc cần vài ngày, dù cũng lộ diện ở chỗ các lãnh đạo trấn , tiện đột nhiên biến mất mấy ngày mấy đêm, con về bố cũng đừng lo lắng nhé, gậy điện và bình xịt cay con đều mang theo cả , còn Vưu Lợi Dân chăm sóc nữa, sẽ chuyện gì .”
“Còn nữa con đặt mua hai chiếc máy mạng, địa chỉ nhận hàng ghi là xưởng trái cây, lát nữa bố nhớ ký nhận giúp con nhé.”
Mảnh đất của Diệp Ninh còn mua tới tay nên việc xây xưởng tự nhiên là vội, nhưng chiếc máy dệt ren Thôi Duy Thành cô thấy mạng bán đồ cũ, nên mua giúp đối phương .
Vưu Lợi Dân gọi điện cho Thôi Duy Thành , đối phương ngờ Diệp Ninh thực sự thể kiếm máy móc, máy móc dùng thì chỉ tưởng là máy móc đào thải từ xưởng dệt lớn nào đó ở nước ngoài, cũng hề bận tâm, vội đắt bao nhiêu cũng sẵn lòng mua.
Máy móc cũ đào thải từ xưởng dệt, Diệp Ninh mua giá tám vạn tệ, bán cho Thôi Duy Thành mười mấy hai mươi vạn tệ chắc là quá đáng chứ?
Chương 101 “Sao thế, ý , Vưu...
Các nhân viên đo đạc bận rộn trong rừng núi suốt ba ngày, cuối cùng cũng xác định tổng diện tích dải đất rừng mà Diệp Ninh nhắm tới – tròn năm ngàn ba trăm hai mươi mẫu.
Diệp Ninh là hiểu chút nhân tình thế thái nào, dù cũng bận rộn leo đèo lội suối núi suốt ba ngày trời, cô cũng sớm mua sẵn thu-ốc l-á, lúc mỗi phát hai bao:
“Làm phiền quá.”
Diệp Ninh tem thu-ốc l-á r-ượu và phiếu ngoại hối, nên cô mua loại thu-ốc l-á nhãn hiệu Đại Sản Xuất đắt nhất ở cửa hàng cung ứng, bốn hào sáu một bao, mấy nhận đều vui mừng.
Ba ngày Diệp Ninh đều ở cửa hàng cung ứng, đợi Vưu Lợi Dân và Diệp Ninh tìm, bản Cố Kiêu cũng để tâm đến chuyện mua đất, sáng sớm hôm qua đến chợ đen .
Sau khi ba gặp mặt trao đổi thông tin về việc mua đất, Cố Kiêu cũng về nhà lấy tiền, định mua sáu mẫu đất ở phía đông trấn, đó mua thêm năm mẫu đất cạnh vườn quả của Diệp Ninh để trồng trái cây.
Diệp Ninh chỉ nhẩm tính sơ qua một chút là Cố Kiêu đem bộ tiền trong tay .
Cô đúng là cũng từng khuyên giữ một ít tiền trong tay để dự phòng lúc khẩn cấp, nhưng Cố Kiêu nghĩ đến vàng bạc cất giấu của , trong lòng vẫn tự tin.
Cố Kiêu thông minh, nếu bàn về bản lĩnh thì kém xa Diệp Ninh và Vưu Lợi Dân, nhưng bản tính toán cũng , chỉ cần Diệp Ninh và Vưu Lợi Dân đều mua đất thì cứ theo họ mua đất là .
Còn về việc mua đất lỗ tiền thì Cố Kiêu cân nhắc tới.
Dù khi quen Diệp Ninh sống những ngày tháng khổ cực suốt hai mươi năm , ngày tháng tệ hơn nữa thì chắc cũng tệ hơn đây , cùng lắm thì trong tay vẫn còn một đống trang sức vàng bạc thể đổi thành tiền mặt mà.
Diệp Ninh thực sự chút chấn kinh khí phách của Cố Kiêu, nhưng việc mua đất dù cũng chuyện , đối phương hạ quyết tâm thì cô cũng khuyên thêm nữa.
Bản Diệp Ninh cũng ngốc đến mức xách nguyên hai mươi ba vạn tiền mặt rêu rao khắp trấn, lên trấn cô đem tiền gửi quỹ tiết kiệm của trấn.
Ngân hàng của nhà nước, tiền gửi đó là vững vàng nhất , lúc dùng thì rút thôi, cũng cần cô trả phí bảo quản.
Trời mới quỹ tiết kiệm trấn Nhạc Dương mở bao nhiêu năm nay, ngay cả trong tài khoản công của ba cái xưởng của nhà nước trấn cũng hiếm khi nhiều tiền như .
Trong phút chốc, phần lớn dân ở trấn Nhạc Dương đều trấn bọn họ một kiều bào đến, đó giàu nứt đố đổ vách, mang tiền đến gửi quỹ tiết kiệm là mang nguyên cả va ly lớn.
Chủ nhiệm Vương vốn dĩ trong lòng khá lo lắng, sợ Diệp Ninh chỉ bề ngoài thôi, lúc năng như hoa như ngọc nhưng đến lúc thực sự đưa tiền thì cô lấy , khi đối phương gửi hai mươi ba vạn tiền mặt quỹ tiết kiệm, trái tim ông cuối cùng cũng buông xuống chỗ thực .
Mấy ngày nay ít lãnh đạo trấn thông qua Vưu Lợi Dân để quen với Diệp Ninh, nhưng đối phương tính cách của cô nên đều từ chối hết.
Trong đó một vị chủ nhiệm của Ủy ban Cách mạng thái độ hống hách nhất, điều cũng bình thường, thời đại hỗn loạn những là những hưởng lợi, quen với việc ngoài kính sợ nịnh hót, hiếm khi gặp một nể mặt ông chút nào, trong lòng đang nghẹn một cục tức đấy.
Vốn dĩ Vưu Lợi Dân còn khuyên Diệp Ninh thái độ đừng cứng rắn quá, đối phương là “địa xà" ở trấn Nhạc Dương, ngay cả thị trưởng nhỏ mới nhậm chức cũng nhường nhịn nửa phần, cô còn mở vườn quả, xây xưởng ở đây, nhân vật như vẫn nên thuận theo thì hơn.
Tuy nhiên thế sự vô thường, khi đối phương nghĩ cách để gây khó dễ cho Diệp Ninh thì thị trưởng trấn Nhạc Dương Lâu Ái Dân họp thành phố trở về .
Lâu Ái Dân chuyến họp xong còn mang về một tin tức đủ để khiến cả trấn Nhạc Dương chấn động ba cái.
Vưu Lợi Dân từ sáng sớm đến nhà khách tìm Diệp Ninh, hai mới gặp mặt ông lập tức kích động gào lên:
“Tiểu Diệp, cô thần thật đấy, cô mới chủ nhiệm Ngưu của Ủy ban Cách mạng oai phong mấy ngày nữa, thì thành phố quyết định bãi bỏ Ủy ban Cách mạng các cấp, khôi phục thành lập chính quyền địa phương các cấp , lão Ngưu đó hôm qua trướng tố cáo nên cách chức .”
Trước đây Vưu Lợi Dân luôn vì thái độ của Diệp Ninh đối với chủ nhiệm Ngưu mà lo lắng hãi hùng, hai ngày nay ngay cả lúc ngủ cũng đang trăn trở xem nên dàn xếp thế nào, ngờ sự việc phát triển ngoài dự đoán như , lão Ngưu trực tiếp bãi chức đến tận cùng luôn , ông đừng đến việc gây khó dễ cho Diệp Ninh, thể những từng ông đắc tội đây dìm cho ch-ết tươi là lắm .