Kho Lương Thập Niên 70: Cửa Vàng Nối Hai Thế Giới - Chương 152
Cập nhật lúc: 2026-04-17 14:31:30
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm nay Diệp Ninh tới đây cũng việc gì khác.
Tiền công tháng của , Cố Kiêu phát từ mấy hôm .
Một thời gian tới, xưởng sản xuất đầu tiên sắp xong phần mái.
Theo tốc độ hiện tại, Diệp Ninh cảm thấy trong tháng thể từ từ chuyển máy may và máy cắt vải cùng các thiết khác tới đây , đợi đến lúc đội thi công xây dựng xưởng thứ hai thì bên khi thể bắt đầu việc .
Sau khi đưa hai hộp cơm cho Cố Kiêu, cô trực tiếp bảo lái xe đưa lên núi.
Trong lòng Cố Kiêu cũng thấy lạ, chiều , Diệp Ninh còn lên núi gì lúc .
Diệp Ninh giải thích:
“Cháu lên núi dạo quanh để quy hoạch một chút, sẽ trồng một ít , nuôi thêm gà và lợn, chú về ạ."
“Vậy tối nay cháu ngủ trong làng ?"
Đồ đạc trong căn nhà nhỏ núi còn mua xong, dù mua xong thì Cố Kiêu cũng yên tâm để một cô gái trẻ giàu như Diệp Ninh một sống ở nơi hẻo lánh xa dân cư như thế .
Diệp Ninh cũng thể với Cố Kiêu rằng lát nữa sẽ qua cánh cửa gỗ để về, chỉ xua tay :
“Cũng nhất định ạ, thể lát nữa cháu sẽ trấn hoặc lên thành phố luôn, cần đợi cháu .
Tóm ngày mười tám cháu chắc chắn sẽ ."
“Nơi khá , bình thường cũng mấy ai tới đây, mấy căn phòng trống cháu sẽ dùng để chứa hàng."
Từ sườn núi trở lên khu vực Diệp Ninh đều bao thầu , lưới bảo vệ cũng lắp xong, lối lên núi cũng lắp cổng sắt lớn ở giữa, chìa khóa chỉ Diệp Ninh và Cố Kiêu , bình thường sẽ lui tới đây.
Lý do giải thích tại mỗi Diệp Ninh đều để hàng núi, mới bảo Cố Kiêu lái xe lên núi bốc hàng.
Cố Kiêu suy nghĩ theo lời Diệp Ninh, càng nghĩ càng thấy việc để hàng đúng là , ít nhất dân ở mấy đại đội xung quanh, nếu ý đồ thì sẽ ai vãng lai tới đây cả.
Biết Diệp Ninh sắp xếp của riêng , Cố Kiêu cũng ép buộc, chỉ lên tiếng :
“Vậy cháu cứ xem nhé, bữa tối chú sẽ để phần cho cháu, cháu qua lúc nào cũng ."
Diệp Ninh cần , nhưng cũng tiện quá khẳng định, chỉ mập mờ gật đầu.
Sau khi Cố Kiêu lái xe tải rời , Diệp Ninh sợ bất ngờ nên còn nán trong nhà một lúc, xác định mới đóng cửa viện trở về hiện đại.
Khi Diệp Ninh chui từ hầm chứa, Diệp Vệ Minh đang sofa xem tivi, thấy cô về , ông lập tức cầm ấm bàn rót cho cô một ly.
Diệp Ninh nhận lấy ly , nhớ chuyện du lịch đó, chỉ đành xoa xoa thái dương :
“Việc du lịch chắc lùi một thời gian ạ, Vưu Lợi Dân sinh nhật ngày mười tám, mời con qua đó ăn cơm."
Diệp Vệ Minh gật đầu đồng tình :
“Đã là mời thì con chắc chắn nên .
Con ở bên đó quen nhiều, thiết một chút thì ăn cũng dễ dàng hơn, chuyện du lịch gấp, lúc nào cũng ."
Diệp Ninh từ sớm bố sẽ hiểu cho nên thấy bất ngờ, chỉ lạ lùng hỏi:
“Mẹ con ạ?"
Nhắc đến chuyện , Diệp Vệ Minh thấy bất lực:
“Đi lên trấn tìm cửa hàng .
Mẹ con cái tính nóng nảy đó, nhắm cửa hàng , ngay cả hợp đồng cũng ký xong ."
Thực khi Mã Ngọc Thư gọi điện về tìm cửa hàng, Diệp Vệ Minh bảo bà về đón cùng xem một chút, nhưng Mã Ngọc Thư trực tiếp thản nhiên :
“ nghề buôn bán quần áo bao nhiêu năm , còn thuê nổi một cái sạp nhỏ ?"
“ quan sát kỹ , khu vực cạnh phố bộ mới mở, lượng qua .
Chủ cũ cũng mở tiệm quần áo, khi tiếp quản thì ngay cả tiền trang trí cũng tiết kiệm , giá treo móc áo trong tiệm đều sẵn, ký xong hợp đồng là đổi biển hiệu, treo quần áo lên là thể khai trương luôn."
Diệp Ninh ngờ tốc độ việc của cao như , chỉ trong nửa ngày giải quyết xong bao nhiêu việc, lập tức chỉ hai hộp cơm bàn :
“Vừa , hôm nay con ăn một nhà hàng món xào kiểu nông thôn ngon ở bên đó, đặc biệt đóng gói hai món mang về.
Lát nữa nấu chút cơm, hâm nóng hai món là ăn ."
Tiệm quần áo là việc của một Mã Ngọc Thư.
Những ngày đó, Diệp Ninh giúp dọn dẹp cửa hàng, là ủi quần áo, cả nhà bận rộn ba bốn ngày cuối cùng cũng dựng cái tiệm quần áo rộng chỉ tầm bảy tám chục mét vuông lên.
Vì lô hàng giá đắt, khi Mã Ngọc Thư chọn lựa một hồi, giá định cũng thực tế.
Rẻ nhất là áo thun ba mươi chín tệ, đắt nhất là váy dài và áo khoác bò cũng chỉ chín mươi chín tệ.
Các cửa hàng truyền thống bây giờ hiếm khi mức giá thấp như , cũng nhờ vật mỹ giá rẻ nên những ngày đầu khai trương tiệm quần áo ăn khá, ngay cả Diệp Vệ Minh cũng bà kéo đến tiệm để giúp đóng gói.
Chỉ tầm bảy tám ngày, những kiểu dáng trong lô hàng tồn bán gần hết.
Mã Ngọc Thư ôm bàn tính nhẩm hóa đơn bán hàng, lập tức vui mừng hẳn lên, mặt đầy phấn khích với Diệp Ninh và Diệp Vệ Minh:
“Làm ăn lắm nhé.
Mới mấy ngày thôi mà tiền thuê nhà, điện nước kiếm hơn một nửa ."
Trong lòng Diệp Ninh cũng vui mừng, nhưng cô cũng quên nhắc nhở:
“Vẫn là các cô bé học sinh cấp hai, cấp ba mua nhiều hơn ạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/kho-luong-thap-nien-70-cua-vang-noi-hai-the-gioi/chuong-152.html.]
Nói cho cùng cũng là vì giá nhập lô hàng của chúng rẻ, đợi lấy hàng bình thường chắc chắn sẽ kiếm như thế ."
“Thế thì con coi thường ."
Mã Ngọc Thư đắc ý vung vẩy ngón tay:
“Hết kho hàng tồn chúng đổi kho khác.
Con ở mấy chợ bán buôn mà lấy hàng bao nhiêu tiệm, bao nhiêu thương hiệu .
Một cái tiệm nhỏ như chúng thể tiêu thụ hết sạch hàng tồn của họ ."
Vừa Mã Ngọc Thư cảm thấy may mắn:
“Nói cũng , cũng nhờ mấy kinh doanh thời trang nữ mạng suốt ngày than thở đồ nữ khó , tỷ lệ trả hàng cao, bản trò treo đầu dê bán thịt ch.ó, nên cuối cùng mới cướp hết sạch khách hàng .
Quần áo của chúng giá rẻ, thể mặc thử, kiểu gì cũng lo khách."
Tiệm quần áo ăn , nhà họ Diệp dù cũng thấy vui mừng.
Nhà máy chế biến hoa quả đầu tư nhiều hơn, ăn bình thường, thời gian lác đác cũng bán một ít hàng nhưng còn cách ngày thu hồi vốn xa.
Nhìn ngắn hạn thì trái cái tiệm quần áo nhỏ xíu kiếm tiền hơn.
Sau khi việc kinh doanh ở tiệm quần áo định , chỉ còn hai ngày nữa là đến sinh nhật Vưu Lợi Dân.
Sáng ngày mười bảy, Diệp Ninh đến trung tâm logistics nhận ba chiếc xe máy mà đặt hàng.
Việc mua xe máy là kế hoạch từ sớm của Diệp Ninh.
Thời gian qua cô cũng tìm hiểu ít tài liệu mạng, khi xem qua nhiều hướng dẫn cô mới đặt mua ba chiếc xe máy mạng.
Một chiếc là Diệp Ninh mua cho , chiếc Sunshine Q150, ngoại hình cổ điển nhỏ gọn nhưng động cơ hề yếu, thể đối phó với con đường rải đ-á cuội núi .
Hai chiếc xe máy còn là mẫu cổ điển dành cho nam giới mà Diệp Ninh chuẩn cho Vưu Lợi Dân.
Tất nhiên là những thứ giá mấy nghìn thậm chí cả vạn tệ Diệp Ninh thể tặng , đều đòi tiền Vưu Lợi Dân hết.
Tuy nhiên theo lời Diệp Vệ Minh , xe máy ở những năm tám mươi hiếm lắm, bình thường tiền cũng mua .
Nghĩ chắc loại hàng khan hiếm như thế , dù bỏ một tiền lớn thì Vưu Lợi Dân cũng sẽ vui vẻ mà chịu đựng thôi.
Dù cũng là ăn, Diệp Ninh đặt một chiếc bánh kem ba tầng tại tiệm bánh ngọt trấn từ sớm.
Sau khi yêu cầu của Diệp Ninh, vẻ mặt chủ tiệm bánh còn kìm mà đờ đẫn một lúc.
Không còn cách nào khác, nghề lâu , khách hàng khó tính đến mấy cũng từng gặp qua, bây giờ mua bánh kem đều , kem động vật.
Ngặt nỗi yêu cầu của Diệp Ninh cực kỳ khác , trực tiếp bảo chủ tiệm theo kiểu bánh kem của hai ba mươi năm .
Trời mới chủ tiệm hai ba mươi năm mới chỉ là một đứa trẻ.
Cuối cùng bà tìm mẫu bánh kem thời đó mạng, cứ thế mà theo, dùng kem màu xanh lá cây, màu hồng và màu đỏ để vẽ ít hoa kem lên bánh.
Giây phút thành phẩm đời, chủ tiệm bánh chỉ cảm thấy đôi mắt chấn động cực mạnh.
Bà nén sự khó chịu, dùng mứt trái cây bốn chữ “Sinh nhật vui vẻ" lên xong, thầm nghi ngờ thọ tinh nhận cái bánh kem ch.ói mắt thế liệu thực sự vui nổi ?
Sau khi giao chiếc bánh kem đóng gói cho Diệp Ninh, chủ tiệm nhịn nhịn, cuối cùng vẫn nhịn mà một câu:
“Đây là yêu cầu của cháu đấy nhé, ai hỏi cháu cái bánh mua ở tiệm nào thì cháu tuyệt đối đừng là mua ở chỗ cô."
Cái kiểu bánh kem với độ bão hòa màu cao đến mức chỉ thôi thấy đau mắt thế , nếu thể bà thực sự thừa nhận là do chính tay .
Diệp Ninh sự chê bai trong giọng điệu của bà chủ, dứt khoát gật đầu.
Hôm qua Diệp Ninh đổ đầy xăng cho cả ba chiếc xe máy chạy sang bên , giờ mang bánh kem về nhà xong là thể trực tiếp qua luôn.
Diệp Vệ Minh yên tâm dặn dò:
“Lái xe cẩn thận một chút nhé, xe máy đường đ-á cuội dễ trượt lắm."
“Dạ, con sẽ cẩn thận ạ."
Xe máy của Diệp Ninh là do Diệp Vệ Minh dạy cho từ hai năm lúc nghỉ hè, nhưng tình trạng đường xá ở hiện đại và những năm tám mươi giống .
Đoạn đường núi dài như Diệp Vệ Minh còn chút yên tâm, canh chừng cô đội mũ bảo hiểm và đồ bảo hộ mới chịu xua tay để cô qua.
Quay căn nhà nhỏ núi nơi đang để xe máy, Diệp Ninh cẩn thận đặt chiếc bánh kem lên ghế cố định bằng dây thừng xong mới nhấc chân leo lên xe, lái theo con đường núi khá bằng phẳng với tốc độ rùa bò hướng về phía chân núi.
Cũng may đ-á cuội rải dày, mấy chuyến xe tải của Cố Kiêu lên núi ép c.h.ặ.t đ-á cuội mặt đường ở hai vệt bánh xe, lúc từ núi xuống tình trạng mà Diệp Ninh lo lắng xảy .
Cố kỵ chiếc bánh kem mỏng manh trong hộp nên suốt dọc đường Diệp Ninh dám tăng tốc, cuối cùng một chiếc xe máy xịn xò mà cô lái với tốc độ của xe đạp.
xe máy và xe đạp suy cho cùng vẫn giống , khi Diệp Ninh lái xe máy đường lớn, dân làng đường đều lượt dừng chân quan sát.
Mọi thấy lái xe là một cô gái trẻ thì trong lòng đều ngạc nhiên.
Một Diệp Ninh bèn giải thích với bên cạnh, cô gái ai khác mà chính là cô gái Hoa kiều tay hào phóng đó.
Sau khi giải thích xong, phần lớn dân làng đều vỡ lẽ :
“ mà, con gái bình thường mua nổi xe máy, cái thứ bán đến mấy nghìn tệ cơ đấy.
Nếu là Hoa kiều thì cũng bình thường thôi."
Mãi đến khi đầu trấn điều kiện đường xá hơn Diệp Ninh mới thể tăng tốc lên một chút.
Chiếc xe máy bò rùa suốt cả quãng đường cuối cùng cũng phát tiếng gầm rú tương xứng với hình ảnh của nó.