Kho Lương Thập Niên 70: Cửa Vàng Nối Hai Thế Giới - Chương 293

Cập nhật lúc: 2026-04-17 14:51:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cảnh tượng tương tự Mã Ngọc Thư trải qua vài , cũng ngăn cản bàn tán xôn xao, ngược còn xách một giỏ kẹo, Diệp Ninh mỉm chào hỏi:

 

“Chào các ông chủ, hôm nay cửa hàng mới của chúng khai trương, hoan nghênh xem, ba ngày đầu khai trương, tất cả quần áo đều giảm giá 5%!"

 

Mã Ngọc Thư dứt lời, vui mừng, cũng thấy bà keo kiệt, cửa hàng lớn như mà ba ngày đầu khai trương chỉ giảm giá 5%.

 

bất kể nghĩ thế nào, kiểu dáng quần áo trong cửa hàng là gì để chê.

 

Mặc dù bây giờ là đầu thu , nhưng mùa thu ở Sơn Thị lạnh lắm,

 

Lúc bọn Diệp Ninh trưng bày tủ kính chính là một nửa đồ mùa hè, một nửa đồ mùa thu.

 

Đồ mùa hè thì cần nhiều, đây bán ở Thâm Thị , ngay khi đang do dự nên xem thì trong đám đông chen một bà b-éo.

 

Mã Ngọc Thư đó ở đây trông coi trang trí mấy ngày, đây là chị Vương bán giày ở sát vách, lập tức mỉm chào hỏi:

 

“Chị Vương, mau xem ."

 

Chị Vương dừng bước, nhưng sợ Mã Ngọc Thư thấy là hàng xóm mà “chém ", miệng vẫn quên lẩm bẩm:

 

“Cái vóc dáng của ngoài khó mà mua quần áo phù hợp, là con gái hôm qua mua một chiếc áo khoác mới, xem cho nó."

 

Chị Vương biệt danh là bà b-éo, nhưng trong mắt Mã Ngọc Thư, bà cũng tính là b-éo, ước chừng cao một mét sáu, nặng sáu mươi mấy cân, nếu là ở hiện đại, cùng lắm cũng chỉ là tròn trịa thôi.

 

đây là những năm 80, khi cân nặng trung bình của quá 50 cân, với vóc dáng như chị Vương, mặc quần áo mới thì chỉ thể tự mua vải về may thôi.

 

đó là những nhà máy may mặc khác, xưởng của Diệp Ninh bốn kích cỡ:

 

xs, s, m, l, với vóc dáng của chị Vương, mặc size lớn của họ là vấn đề gì.

 

Diệp Ninh cũng giống như những nhà máy vô lương tâm ở hiện đại, cố tình kích cỡ quần áo nhỏ , size l của cô là size lớn thực sự thể mặc đến bảy mươi cân.

 

Lúc chị Vương bước cửa, Cố Kiêu bật đài thu thanh cửa lên, khi giọng hát ngọt ngào của tân thiên hậu ca sĩ xứ Đài vang lên, ít nhiều cũng thu hút ít qua đường.

 

Cộng thêm việc bọn Tiểu Ngô mặc đồ mùa hè của xưởng, cửa chào khách, lập tức bầu khí nóng hẳn lên.

 

Vì hôm nay là ngày đầu khai trương cho nên Diệp Ninh cũng sắp xếp ca trực cho bốn Tiểu Ngô, cả bốn đều ở cửa hàng, nhân lực trong cửa hàng đủ, mỗi một vị khách cửa đều nhận sự phục vụ vô cùng chu đáo.

 

Nếu bọn Tiểu Ngô tiếp khách còn chút bỡ ngỡ thì Mã Ngọc Thư thể gọi là lão luyện, khi bà chọn quần áo cho chị Vương, bà thể hiện trình độ chuyên nghiệp của :

 

“Chị Vương, da chị trắng, mặc màu nâu kaki là tôn da nhất, loại áo khoác kén tằm kén dáng , chị mặc thử xem, chắc chắn là ."

 

Chị Vương Mã Ngọc Thư lấy nhiều lời ý như , bộ não còn kịp phản ứng thì mặc chiếc áo khoác lên .

 

Mắt của Mã Ngọc Thư quả thực , chiếc áo khoác mặc lên, chị Vương trong gương suýt chút nữa dám tin mắt :

 

còn thể cao ráo như thế ?"

 

Nói xong chị Vương còn dám tin mà hai vòng gương.

 

Mã Ngọc Thư :

 

“Chị vốn dĩ cũng thấp ."

 

Kiểu dáng do xưởng Diệp Ninh sản xuất đều là do cô dày công chọn lọc, đến cái khác, chỉ riêng đường cắt may đó thôi loại quần áo may sẵn bình thường thể so bì .

 

Phụ nữ ai chẳng yêu cái , trong gương, chị Vương vốn chỉ định mua quần áo cho con gái kìm mở lời hỏi:

 

“Chiếc áo khoác quả thực tồi, bao nhiêu tiền một chiếc?"

 

Quần áo may sẵn thời ngay cả cái mác ghi giá cũng , Mã Ngọc Thư thời gian bận rộn với việc trang trí cửa hàng, lấy thời gian ghi nhớ giá cả quần áo của Diệp Ninh chứ, bà chỉ thể gọi Tiểu Ngô đang tiếp khách qua.

 

Tiểu Ngô qua đây chỉ liếc một cái báo giá ngay:

 

“Một trăm bốn mươi chín tệ."

 

Mức giá là do Diệp Ninh quyết định, giá bán lẻ là đắt nhất, cùng một loại quần áo, đại lý sỉ nếu thể lấy sỉ năm trăm chiếc thì thể giảm giá 20% giá gốc, một nghìn chiếc giảm 30%.

 

Giống như khách hàng cũ, khách hàng lớn như Vưu Lợi Dân thì thể hưởng mức chiết khấu siêu thấp 35%.

 

Mức giá đưa , mặc dù chị Vương bình thường ăn cũng kiếm ít tiền nhưng lúc cũng chút tặc lưỡi:

 

“Cái , cái đắt quá!"

 

“Ôi chị ơi, chúng đồ thì thể chỉ giá , chị sờ thử chất vải len của chúng xem, đây loại vải len thô rẻ tiền , là vải tuyết pha ít lông cừu đấy, chất vải như thế chị mà tự bách hóa tổng hợp mua, kiểu gì cũng hai mươi mấy tệ một mét , chúng đây là quần áo may sẵn cơ mà."

 

“Nói một câu khách sáo, với chất liệu và kiểu dáng áo khoác của chúng , chị dù tự mua vải về mời thợ may đến cũng khó mà may phom dáng như thế ."

 

Chị Vương cũng Mã Ngọc Thư lý, nhưng bảo bà bỏ một trăm năm mươi tệ mua một chiếc áo khoác, trong lòng ít nhiều vẫn thấy nỡ.

 

Tuy nhiên Mã Ngọc Thư cũng nắm bắt suy nghĩ của khách hàng, chị Vương là thích bộ quần áo , chỉ là thấy giá đắt, bà lập tức ghé sát tai bà hạ thấp giọng :

 

“Chỗ láng giềng hàng xóm với , chỉ cần chị Vương thích, tính cho chị theo giá sỉ giảm 20%."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/kho-luong-thap-nien-70-cua-vang-noi-hai-the-gioi/chuong-293.html.]

Chị Vương thấy quá chứ, giảm 20% xuống là trực tiếp tiết kiệm ba mươi tệ , đủ để bà bán mấy đôi giày kiếm lời :

 

“Được!

 

Vậy chiếc áo khoác lấy, thấy chiếc màu hồng nhạt hợp với con gái , lấy cho một chiếc nữa."

 

Mã Ngọc Thư mỉm tiếp lời:

 

, con gái trẻ mặc màu sắc tươi sáng là hợp nhất, ngoài áo khoác , chúng ở đây còn quần áo mùa hè, chị chiếc váy bò xem, con gái mặc là xinh nhất , còn cả quần bò, áo sơ mi nữa, đều tính cho chị theo giá sỉ hết!"

 

Chị Vương vốn nghĩ bình thường là loại bốc đồng, nhưng cũng cưỡng quần áo trong cửa hàng thực sự quá , bà chọn cho con gái, chọn cho , cuối cùng mơ mơ hồ hồ, thế mà chọn hẳn mười mấy bộ quần áo.

 

Vì là chiết khấu thêm, Tiểu Ngô lúc tính tiền căng thẳng đến mức lòng bàn tay toát mồ hôi hột, chỉ sợ để những khách hàng khác trong cửa hàng sẽ nhao nhao đòi chiết khấu:

 

“Tất cả quần áo cộng là một nghìn một trăm sáu mươi chín tệ."

 

Con đưa , chị Vương cuối cùng cũng tỉnh táo , bà cũng ngờ cứ món món tiêu nhiều tiền như .

 

những bộ quần áo đúng là bộ nào bộ nấy đều mê hồn, nếu bảo bà cân nhắc bỏ bớt thì thực sự là bộ nào cũng nỡ bỏ, cuối cùng bà chỉ thể với Tiểu Ngô:

 

“Trên mang theo nhiều tiền mặt như , cô đợi một lát."

 

Cửa hàng giày của chị Vương ngay sát vách, Tiểu Ngô cũng sợ bà mua quần áo mà trả tiền, lập tức để bà .

 

Hơn một nghìn tệ là con nhỏ, chị Vương lấy hết tiền mặt hiện trong cửa hàng vẫn còn thiếu hai trăm, đành sang chỗ chị em thiết bên cạnh mượn hai trăm, đối phương bà chỉ mua quần áo mà tiêu nhiều tiền như , trong lòng cũng vô cùng kinh ngạc:

 

“Bà điên , đây khuyên bà mãi đối xử với bản một chút, bà đều nỡ mua bộ quần áo mới, hôm nay mua mua hơn một nghìn tệ?

 

Ông chủ nhà đó bỏ bùa cho bà ?"

 

Chị Vương hùng hồn :

 

“Không , là tự chọn, bà , quần áo của thực sự , mặc dù giá rẻ nhưng mặc lên thực sự khác hẳn với đồ tự may ở nhà, cô còn cho giá sỉ, tính rẻ mấy trăm tệ đấy, mà bỏ lỡ cơ hội , mua tốn thêm ít tiền oan ."

 

Chị em thiết của chị Vương thấy bà tâng bốc quần áo trong cửa hàng của ông chủ Hoa kiều lên tận trời xanh, bán tín bán nghi :

 

“Thực sự như ?

 

Vừa nãy chỗ khách, vẫn thời gian sang xem, lát nữa bà sang trông cửa hàng hộ một lát, cũng sang xem thử."

 

Chị Vương cần suy nghĩ gật đầu ngay:

 

“Được thôi, nhưng bà đợi mang tiền sang đưa ."

 

Cuối cùng vị chị em thiết tin tà thuyết khi cửa hàng xem một vòng, lúc trở tay cũng xách một túi lớn quần áo.

 

Đợi bà cửa hàng, chị Vương túi nilon quen thuộc tay bà , lập tức nhịn phì :

 

“Hê, thấy bà mua cũng ít nhỉ, thế nào?

 

lừa bà chứ?"

 

Cô chị em thiết quẳng túi quần áo tay lên quầy, vẻ mặt sống bằng ch-ết :

 

“Hơn bảy trăm tệ!

 

mua hẳn hơn bảy trăm tệ tiền quần áo, tối nay về nhà ăn thế nào với chồng đây, chẳng sẽ ông mắng ch-ết ."

 

Chị Vương vẻ mặt khinh khỉnh :

 

“Sợ cái gì, bây giờ thu nhập chính trong nhà bà đều là nhờ cửa hàng quần áo nam kiếm , chồng bà một tháng chỉ nhận mấy chục tệ tiền lương, bà tiêu chút tiền còn sắc mặt ông ?"

 

Cô chị em thiết lắc đầu :

 

“Thì một tiêu hơn bảy trăm tệ ông trong lòng cũng thoải mái, nhà giống nhà bà tính tình như , cãi với ông ."

 

Mặc dù cảnh mỗi nhà mỗi khác, nhưng chị Vương hôm nay tiêu nhiều tiền như mua quần áo, trong lòng thực cũng chút chột , nhưng bà vẫn cứng miệng :

 

“Cãi thì cãi, đây là giảm 20% đấy, bà nỡ bỏ lỡ cơ hội ?

 

Bà kiếm tiền bà sợ cái gì, tiền chẳng qua chỉ bằng thu nhập hơn một tháng của cửa hàng bà thôi, đống quần áo đủ cho bà mặc mười năm tám năm ."

 

Cô chị em thiết ngập ngừng :

 

“Vậy thì cũng..."

 

Chị Vương những lời đó, nghĩ đến việc bà mua cho và con gái nhiều quần áo như , cũng thể để chồng và con trai ở nhà chịu thiệt , lập tức vung tay :

 

“Thôi , mua thì cũng mua , đừng lề mề nữa, đến ủng hộ việc ăn của bà là chứ gì, bà lấy cho hai bộ quần áo phù hợp cho chồng và con trai mặc ."

 

Chị Vương trong lòng nghĩ thoáng, quần áo nam chỗ cô chị em thiết ba mươi bốn tệ là thể mua một bộ, hai bộ cộng còn bằng một chiếc áo khoác của bà, cũng chẳng xót cả, hơn nữa hai bộ quần áo để bịt miệng thì cũng sợ đàn ông ở nhà lải nhải phàn nàn một tràng dài nữa.

 

Mã Ngọc Thư bọn chị Vương khi mua quần áo xong còn bàn tán một hồi, lúc chính là lúc lưu lượng trong chợ sỉ đông nhất, khách khứa lục tục cửa hàng, bà và bọn Tiểu Ngô chào khách đến mức sắp kịp, Diệp Ninh còn thể giúp một tay, Cố Kiêu đó thì chỗ dụng võ.

 

 

Loading...