Đối mặt với sự kháng cự của , kế tỏ tự tin.
"Tiểu Hà, con oán hận , tạm thời thể chấp nhận , nhưng , con còn nhỏ, cái của tiền, con sẽ hiểu."
Mạch Tuệ thật sự oan uổng bà , bà đúng là coi thường khác.
:"Bà ôm tiền của bà mà sống , c.h.ế.t đói cũng liên quan đến bà! Bà từ đến thì về đó , đừng đến phiền chúng nữa. Lúc bà vứt bỏ , bà còn là , bố ở đây!"
Mẹ kế hề tức giận, bà dậy chỉnh quần áo, ung dung bình thản :"Không cần vội vàng kết luận như , con cứ suy nghĩ kỹ , hôm nay phiền nữa, xin phép cáo từ."
Bà đưa tay về phía con trai:"Bảo Các, thôi."
Bảo Các hung hăng trừng mắt một cái, theo nó cửa.
Bố cầm tấm thẻ bàn đuổi theo:"Cái cô cầm , chúng nhận."
Mẹ kế :"Đây là tiền cấp dưỡng cho Tiểu Hà bao năm qua, là một chút lòng thành của , chị cứ nhận lấy ."
Bố bướng bỉnh chìa tay :"Không, nhận."
Mẹ kế nhướng mày:"Được."
Bà nhận thẻ ngân hàng, :"Liên sư phó, Tiểu Hà cũng đôn hậu như và Dung tỷ . mua đồ cho con bé, nó cũng nhận."
Bố thở dài.
bực bội :"Còn xem là ai mua cho , như bà thì xứng!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khoa-pha-le-cu-dien-lien-ha/chuong-107-cai-tot-cua-tien.html.]
Mẹ kế mỉm với , dẫn con trai rời .
Dì Yến ngoài ban công bà khỏi khu chung cư, :"Đi thật ."
Sau đó dì đỡ xuống, nhẹ nhàng khuyên nhủ:"Đinh tỷ, đừng nữa, Tiểu Hà là đứa trẻ ngoan, bao năm qua chị uổng công thương yêu con bé..."
Mẹ nghẹn ngào :"Cái nhà đúng là gì... Thằng nhỏ lừa gạt xong, con già đến buồn nôn... Cứ nghĩ đến chuyện suýt nữa thành thông gia với đàn bà , tức c.h.ế.t! Hu hu... Tiểu Huân đáng thương của ... Bị thằng Cư Diên hại thê t.h.ả.m như ..."
Người bà xót xa nhất vẫn là chị gái.
còn tư cách để ghen tị với chị nữa .
Mẹ bên lóc, bố cũng kéo xuống, :"Tiểu Hà, con và cô gặp chỉ một đúng , cô hết ."
cúi đầu:"Vâng, nhưng con thích bà , nên kể với bố ."
"Bố con là đứa trẻ ngoan, nhưng nếu cô nâng đỡ con, con cứ theo cô . Cô một câu đúng, con theo cô còn hơn là ở với bố , cô nhiều tiền như , là ruột của con, chắc chắn sẽ để con chịu thiệt..."
ông, nước mắt giàn giụa:"Bố, bố cần con nữa ?"
Bố lập tức mặt , đưa tay che mắt.
Chú Yến vội vàng đưa giấy ăn cho ông, :"Liên ca, Tiểu Hà , đừng ép con bé nữa. Mẹ ruột con bé thì tiền đấy, nhưng bao nhiêu năm nay thèm tìm con, còn cảnh gia đình cô thế nào, chúng cứ xem xét , thể tùy tiện để con bé theo cô ."
Dì Yến cũng :" , Vân Trang ở cái nhà đó chỉ tự sinh một đứa con trai, mà còn đứa con riêng lớn tồng ngồng như Cư Diên, Tiểu Hà nhà chúng đến đó, sẽ đối xử thế nào ! Liên ca, em thấy Vân Trang còn trẻ như , chắc chắn sẽ còn bước nữa, nếu cô tái giá, nỡ lòng nào Tiểu Hà gọi khác là bố?"
Bố kìm nén nữa, cũng òa nức nở:" Tiểu Hà ở với chúng ... thiệt thòi quá... Ở nhà từng mua cho con bé món đồ hiệu nào, cái máy tính Apple con bé thích cũng mua ... Con bé thêm vất vả như , kiếm đồng nào tiêu hết cho chúng ... Đứa trẻ hiểu chuyện thế , mà xót xa... Ít nhất đến bên đó, con bé sẽ bao giờ thiếu tiền tiêu nữa..."