Sau khi rửa mặt xong, Cư Diên đưa đến cổng khu chung cư.
Xuống xe, đầu mà thẳng về nhà.
Trong nhà chỉ một , bà nhà họ Yến từ sáng sớm, thở phào nhẹ nhõm.
Thật họ thấy bộ dạng t.h.ả.m bại của cuộc chiến với tên biến thái.
Mẹ nhắc đến Cư Diên, nhắc đến cũng chỉ thêm phiền não, bà hỏi : “Ăn cơm ?”
“Chưa ạ.”
“Muốn ăn gì, nấu cho.”
sofa, : “Mẹ, con t.h.a.i .”
Mẹ sững ở cửa bếp: “… Là của nó?”
“Là của nó, một tháng .”
Bà đầu , tiếp tục trong: “Có t.h.a.i càng ăn uống đầy đủ.”
“… Vâng.”
Mẹ nấu sủi cảo và bánh trôi, hâm nóng một đĩa đồ chiên, còn rán cho mấy quả trứng ốp la.
Sủi cảo vỡ, bánh trôi thành bánh nếp, đồ chiên hấp quá lửa, trứng ốp la cũng cháy.
gắp một quả trứng đen thui: “Mẹ ở bên nhà dì giúp đỡ là phá hoại ?”
Mẹ dậm chân: “Mẹ chỉ rửa rau thì phá hoại cái gì ?”
Lúc ăn cơm, chúng tránh về Cư Diên và chuyện mang thai, chuyển sang về phiên tòa Tết.
Mẹ : “Anh rể họ cả của con sẽ xử , đó đến chị họ hai của con, nó bắt xong sợ quá sảy t.h.a.i . Bà cả đang chuẩn bán nhà, chị họ cả của con cũng đang đòi ly hôn…”
khuấy bánh trôi: “Rắn chuột một ổ, cả lũ chúng nó c.h.ế.t trong tù mới !”
Mẹ : “Ở tòa gây sự, chúng đợi khi tan tòa hãy đ.á.n.h chúng nó. Mấy bạn của bố con sẽ giúp chúng đ.á.n.h, xong việc chúng mời họ ăn một bữa…”
đầu di ảnh của bố tủ, : “Bố, chuyện bố quản , ở bên đó cứ xem . Vài chục năm nữa chúng sẽ gặp , bố dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, nấu cơm chờ nhé. Nếu cảm thấy cô đơn, cũng là thể tìm một dì khác…”
“Ông dám!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khoa-pha-le-cu-dien-lien-ha/chuong-215-tham-ho-hang.html.]
Đợi ăn cơm xong, mới như vô tình : “Đứa bé , hai đứa định thế nào?”
“Anh khi sinh , bắt con mỗi tuần đến thăm một .”
Mẹ nhíu mày: “Sao vẫn xong nữa? Sinh con là sòng phẳng ?”
“Nếu con , cũng cần đứa bé, hoặc là tiếp tục trả tiền, hoặc là đăng ký kết hôn với .”
Mẹ tức giận : “Lúc đó bố con đ.â.m c.h.ế.t thằng ch.ó !”
“Yêu ma tà quái dễ c.h.ế.t như .”
Mẹ xoa bụng : “Xin , Tiểu Hà… Haiz…”
: “Tạm thời cứ như , tiền chỉ thể để mặc sức thao túng. Đợi con dành dụm đủ tiền, con nhất định sẽ cắt đứt với .”
“Vậy đứa bé thì ?”
“Giống của con cần, chừng như Cư Bảo Các.”
Mẹ : “Lâu gặp Cư Bảo Các, vẫn là dì Trương chăm sóc nó ?”
“Hình như , quan tâm chuyện nhà họ nữa.”
rửa bát xong, lau tay, đang định về phòng một lát thì chuông cửa vang lên.
Mẹ xem, ngạc nhiên : “Cư Bảo Các?”
giật , lẽ Cư Diên đến?
Thò đầu xem, chỉ bé và dì Trương, Cư Diên ở đó.
Dì Trương dắt bé , chào hỏi và : “Bà thông gia, đưa Bảo Các đến thăm họ hàng.”
Mẹ ba chữ “thăm họ hàng”, mặt liền dài , nhưng thể phản bác.
Lâu gặp, Cư Bảo Các hình như , chỉ là sắc mặt còn hồng hào như , trông vẻ xanh xao.
Cậu bé mặc một bộ vest đen nhỏ nhắn lịch sự, nhà cúi đầu ngoan ngoãn gọi một tiếng chị Đinh , đó thẳng đến di ảnh của bố , mắt đỏ hoe thắp ba nén hương.
Cắm hương, cúi đầu.
Rồi ngẩng đầu lên bắt đầu gào : “Bố… bố… bố Liên… oa oa oa…”