Khóa Pha Lê - Cư Diên, Liên Hà - Chương 228: Nghĩ tên

Cập nhật lúc: 2026-04-03 19:59:06
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Quán cơm chị Dung chọn ngày mùng một tháng Mười khai trương, hôm đó, Cư Bảo Các cũng mang lẵng hoa đến.

 

Lúc chụp ảnh gia đình cửa quán, nhà họ Yến cũng chụp cả thằng bé , bảo rửa sẽ treo trong quán.

 

Cư Bảo Các vui, về nhà là cầm điện thoại khoe ảnh với , cái điệu bộ hớn hở của thằng bé, còn tưởng nó cũng họ Yến cơ đấy.

 

bức ảnh, Cư Bảo Các vị trí trung tâm, Yến phía thằng bé, còn lưng họ là ba đàn ông nhà họ Yến.

 

Yến Lạc nghỉ cũng về .

 

Đột nhiên buồn vệ sinh, trả điện thoại cho Cư Bảo Các, khó nhọc dậy. Đột nhiên, một dòng nước ấm chảy dọc theo chân xuống, ống quần màu nhạt ướt sũng một mảng lớn.

 

Cư Bảo Các ngớ : “Chị tè dầm .”

 

: “Không … Á!”

 

Bụng đột nhiên thắt , một cơn đau dữ dội xa lạ lập tức càn quét , ôm bụng ngã xuống sofa, cả toát mồ hôi lạnh.

 

“Đau…”

 

Chiều nay mới định bệnh viện cơ mà, lẽ lúc

 

Cư Bảo Các cầm điện thoại nhảy cẫng lên: “Dì Trương! Dì Trương… Anh ơi!”

 

Thằng bé lao lên lầu hét lớn: “Anh ơi! Anh ơi! Chị !”

 

Cư Diên và Dì Trương từ lầu lầu lao . Dì Trương thấy lay mạnh Cư Diên đang c.h.ế.t trân: “Vỡ ối ! Tiểu Hà sắp sinh ! Mau đưa đến bệnh viện !”

 

Cư Diên lúc mới hồn, bế thốc lên chạy ngoài.

 

Dì Trương dắt Cư Bảo Các chạy theo.

 

Chúng xe bảo mẫu đến đó, nửa trong lòng Cư Diên, đau đến mức thét lên.

 

Dì Trương bên cạnh nắm c.h.ặ.t t.a.y : “Đừng , giữ sức , nếu lát nữa lúc sinh sức .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khoa-pha-le-cu-dien-lien-ha/chuong-228-nghi-ten.html.]

Mặt đầm đìa nước mắt mồ hôi, mắt tối sầm từng đợt, chỉ dựa ý thức mà lắc đầu: “Không, sinh nữa… đau quá… Bố ơi… con về nhà… Mẹ ơi…”

 

Cư Diên nắm c.h.ặ.t vai , một lời.

 

Dì Trương thấy sắc mặt , thò tay xuống sờ thử, vội vàng giục tài xế: “Lái nhanh lên! Đứa bé sắp !”

 

Đến bệnh viện, Cư Diên và bác sĩ luống cuống tay chân đưa lên cáng, đẩy phòng sinh.

 

Lúc đèn phẫu thuật bật sáng, đau đến mức ngất lịm , nhưng bác sĩ nhất quyết gọi dậy, tiêm t.h.u.ố.c đẻ đau còn cho thở oxy.

 

Sau đó tỉnh táo bản rặn đẻ, từng cái đầu đội mũ hoa vây quanh quan sát bộ quá trình, cảm thấy bất lực hổ.

 

Thà cứ ngất còn hơn!

 

Nhờ thể chất , hơn nữa lúc đến đứa bé lộ đầu , vật vã trong phòng sinh hai mươi phút, thấy tiếng e é truyền đến từ phía .

 

Nữ hộ sinh nhanh nhẹn lau chùi, kiểm tra cho đứa bé, tươi rạng rỡ bế đến cạnh : “Là một bé gái, sáu cân sáu lạng, khỏe mạnh…”

 

liếc đứa bé trong tã lót, ngũ quan nhạt nhòa, mặt mũi nhăn nheo, há cái miệng to oe oe, trông như một bà lão móm mém.

 

Chán hẳn.

 

tiêm t.h.u.ố.c đẻ đau nên sinh đứa bé mất quá nhiều sức, nhẹ nhàng đến mức còn thấy chột . May mà con bé khỏe mạnh, xua tay : “Biết , bế .”

 

Nữ hộ sinh bế đứa bé , đẩy về phòng bệnh.

 

Trong thời gian sinh, nhà họ Yến đều chạy tới.

 

Mẹ thấy , bảo vất vả .

 

Mẹ Yến cũng , bảo bản vẫn còn là một đứa trẻ, .

 

Bố Yến và Yến Khởi hỏi thăm xong thì ngoài cửa . Yến Lạc một lời, múc một bát canh trứng đưa qua, nhận lấy, đút cho từng thìa.

 

Một lát , Cư Diên sự tháp tùng của Dì Trương, bế đứa bé bước . Nhìn thấy cảnh tượng trong phòng, khựng , hắng giọng : “Liên Hà, giấy chứng sinh cho con gái, em nghĩ xong tên ?”

 

 

Loading...