Khóa Pha Lê - Cư Diên, Liên Hà - Chương 231: Sắp Xếp

Cập nhật lúc: 2026-04-03 19:59:09
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cư Diên đành tự bế con, sofa cho b.ú.

 

Mẹ mở hộp cơm, bày đồ ăn ngoài.

 

Mẹ Yến mới mở quán, tuy thuê nhưng việc vặt vẫn ít, mà ngày nào bà cũng nấu cho một bữa chính để mang đến, còn ngon hơn cả đồ ăn của trung tâm ở cữ.

 

Cư Diên thấy cũng gì.

 

Bánh trôi nước sữa hôm nay là nhân xanh, đường cũng cho ít, ăn hề ngấy chút nào.

 

Mẹ bên cạnh, nhỏ giọng tám chuyện nhà với : “Yến Lạc học … Quán ăn ăn tệ, cứ đến giờ cơm là kín chỗ, bên ngoài xếp hàng dài ơi là dài…”

 

“Mẹ, dì mở quán vất vả lắm, đừng để dì nấu cơm cho con nữa, lưng dì , mệt thêm.”

 

Mẹ bĩu môi về phía Cư Diên: “Còn cho họ đến thăm. Con cũng đừng lo, lưng của dì đỡ nhiều , Yến Khởi để mắt đến! Trong nhà đúng là một bác sĩ, còn mát-xa cho nữa… , bọn chuyển lên ở lầu quán ăn , chỗ rộng, phòng cũng nhiều, còn để một phòng cho con, đồ của con để trong , về là ở ngay.”

 

lên: “Thật ạ? Trước đây con ở cùng dì và , mắng con, con nặng m.ô.n.g.”

 

Mẹ hổ: “Lật chuyện cũ gì, bây giờ giống lúc đó ?”

 

Nói xong bà tự thở dài một .

 

ăn cơm xong, dọn dẹp hộp cơm, dặn dò vài câu .

 

Cư Diên từ đầu đến cuối ghế lạnh, mắt trông mong .

 

dứt khoát, dính dáng gì đến họ một chút nào.

 

Cư Diên tới, đặt con bé chiếc giường nhỏ bên cạnh , giọng rầu rĩ : “Em trông con một lát, ăn cơm.”

 

: “Đi .”

 

Hắn khỏi cửa, liền con bé.

 

Cư Tục quả thật ngoan, con bé dường như chào đón, ngày thường quấy, đói cũng chỉ ư ử hai tiếng.

 

Bây giờ con bé ăn no, ngủ ngon lành, trông cũng đáng ghét.

 

, vén chăn lên, nhấc lớp da bụng nhăn nheo lên, đặt xuống, nhấc lên.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khoa-pha-le-cu-dien-lien-ha/chuong-231-sap-xep.html.]

Mặc dù bác sĩ còn trẻ, sức khỏe , kiên trì phục hồi sinh ba tháng là thể hồi phục, nhưng thứ nhiều vẫn ảnh hưởng đến tâm trạng.

 

cầm điện thoại lướt một vòng, Mạch Tuệ và các bạn cũng khai giảng, trong nhóm than thở bài vở nhiều, khoe giáo sư trẻ mới đến.

 

Mấy ngày mới sinh, các bạn và một bạn học đại học thiết hơn đều gửi lì xì cho , ngay cả chủ nhiệm lớp và giáo viên phụ đạo cũng gửi, thật ngại quá.

 

Tuy nhiên, chuyện sinh con để cho đội lẩu thiết hơn .

 

Họ đều Yến Lạc là tên tra nam c.h.ế.t tiệt, sẽ chia tay còn để sinh con.

 

đặt điện thoại xuống, trong lòng tính toán những việc khi ở cữ xong.

 

Về trường xin nghỉ phép, theo kịp tiến độ chương trình học, bài tập bù, thi bằng lái xe…

 

Năm ba cũng sắp suy tính con đường , nếu thi công chức, cũng thi chứng chỉ chuyên ngành tương ứng…

 

Vui nhất vẫn là thể ở trong quán ăn của Yến.

 

Sau khi quán ăn của bà thành, còn đến đó nào.

 

nghĩ đến xuất thần, đến cả Cư Diên về lúc nào cũng .

 

Hắn gọi : “Liên Hà.”

 

hồn, đầu : “Chuyện gì?”

 

“…Không gì.”

 

Hắn xuống, ánh mắt lướt qua đứa bé ở bên , .

 

Ánh mắt của cay đắng đau buồn, nhưng còn mang theo một tia khác thường.

 

từ mặt xuống , dừng ở phần bụng .

 

Phẳng lì.

 

Cư Diên nhận ánh mắt của , tức giận đến đỏ mặt : “Em xem là cái gì?”

 

kéo chăn lên che nửa mặt, nhỏ giọng đáp : “Cầm thú tiền án.”

 

 

Loading...