chớp mắt, : “Cậu thật ?”
Cậu khẽ : “Cô vì và gia đình trả giá nhiều, thể ích kỷ, để cô vì mà lãng phí cả đời.”
: “Vậy tìm Khởi, với một lạ, hai quen, với cũng thể càng thêm .”
Yến Lạc im lặng một lúc lâu, chậm rãi : “…Không là .”
Không là ?!
nhảy dựng lên, véo loạn xạ lên .
Da non lắm, mỗi véo đều đau đến co rúm .
véo : “ thích ai còn đồng ý ? Cả đời của , lãng phí cho ai thì lãng phí cho đó! Bây giờ vẫn còn thích , nhất nên điều, đối xử với một chút, bớt thăm dò ! Đợi già yếu xí, chán , cần đẩy , tự khắc sẽ chạy!”
Yến Lạc vốn vẫn im lặng chịu véo, đến câu cuối, ôm lấy lật , đè xuống .
Trên mặt biểu cảm gì, chỉ còn đôi mắt, trong veo như cũ.
Cậu : “Đừng .”
Rồi hôn một cách ngấu nghiến.
đáp nụ hôn của , x.é to.ạc quần áo của , một cách mơ hồ: “Cậu thật sự giống khổng lồ quá… Lần đầu tiên thấy, dọa hết hồn…”
Cậu ngừng hôn, : “Bây giờ thì ?”
những vết bỏng và mặt , : “Nhìn quen cũng gì… Có tay nặng quá ? Tay đỏ hết cả .”
Yến Lạc lắc đầu: “Trên đau bằng trong lòng.”
Rồi vật bên cạnh, thở dài một .
Phần eo của bất kỳ phản ứng nào.
đưa tay qua, cũng ngăn cản.
Sờ một lúc, động tĩnh gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khoa-pha-le-cu-dien-lien-ha/chuong-580-bot-tham-do-toi-di.html.]
Cậu cụp mắt xuống, chút tự ti: “Thật sự nữa .”
rụt tay : “Con thông minh, chẳng là vì sử dụng công cụ , gì to tát , đừng buồn nữa, cách giải quyết luôn nhiều hơn khó khăn, trong giới FBI còn một vị đại sư Ưng nổi danh nhờ đôi tay đấy.”
Yến Lạc ngạc nhiên : “Cô ngay cả ông cũng , rốt cuộc cô xem bao nhiêu ?”
“Dù thì nhiều hơn .”
Cậu hỏi nghiêm túc: “Cô thích loại FBI và công cụ nào? sang Nhật mua cho cô.”
Vốn dĩ cũng đang mặt dày an ủi , ai ngờ nghiêm túc như , hỏi đến mức cũng ngại ngùng.
về giường của , lưng về phía đắp chăn: “Hôm khác , buồn ngủ , ngủ thôi!”
Yến Lạc khẽ .
Ngày thứ hai khi Cư Diên mất tích, đội cứu hộ vẫn tìm thấy , nhưng kéo về chiếc thuyền cũ nát chìm.
Chuyện ở Vân Thành tạm thời kết thúc, chào hỏi Anthony, Nguyên Tố và Mạch Tuệ, cùng Yến Lạc bay về quê.
Vừa xuống máy bay, đang đợi ở sân bay, đợi gọi xong một tiếng , câu đầu tiên của bà là: “Tên đó thật sự rơi xuống biển ?”
“Thật ạ.”
Bà xác nhận: “Sẽ nữa chứ?”
: “Sẽ ạ.”
Bà lộ vẻ mặt rạng rỡ như kết án chung nay tù, thở phào một : “Cuối cùng cũng qua !”
Sau đó bà Yến Lạc bên cạnh : “Người là ai? Bịt kín thế, nóng ?”
Không đợi , Yến Lạc đưa bàn tay đeo găng về phía bà, : “Chào dì, cháu là Yến Lạc.”
Mẹ , mặt liền dài : “Hả, ?!”
Bà : “Con vẫn còn dây dưa với nó ? Con phiền cũng phiền ! Con quên lúc nó đối xử với con thế nào ?”