KHÓI LẠNH BIẾC TRÊN SÓNG - 3

Cập nhật lúc: 2026-03-31 10:32:51
Lượt xem: 136

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai họ sợ hãi, :

 

“Tiểu thư, rốt cuộc chuyện gì nghĩ thông… vì tìm đường c.h.ế.t… chúng vẫn nên mau trở về phủ thôi…”

 

Ta lạnh một tiếng: “Đại nạn sắp đến nơi , đừng lải nhải nữa!”

 

Nói xong bắt đầu hù dọa hai nha .

 

“Trong phủ chúng sắp xảy đại sự, chỉ Duệ vương mới cứu !”

 

Thấy hai trợn tròn mắt, tiếp:

 

“Hai ngươi hãy chôn c.h.ặ.t lời trong lòng cho . Lan Đình về nhà bẩm báo một tiếng, cứ thích khách dọa sợ, tạm thời thể gặp gió, cũng thể di chuyển, cần tĩnh dưỡng vài ngày mới thể về phủ.”

 

Hai nha xưa nay vẫn luôn lời .

 

lo lắng, nhưng vẫn vội vàng theo.

 

Ta thở dài.

 

Người “gần nước thì trăng ”, “liệt nữ cũng sợ lang quân quấn quýt”.

 

Ta cũng chỉ thể dùng hạ sách thôi.

 

Nếu thì chỉ còn cách về treo cổ!

 

9

 

Sau khi Lan Đình về bẩm báo.

 

Phụ mẫu yên tâm, liền phái một ma ma đắc lực đến thăm .

 

Để qua mặt, co rúm giường, giả vờ như dọa quá mức.

 

“Ngươi đừng đây!”

 

“Cứu mạng!”

 

“Ôi da, đầu đau quá…”

 

Ma ma do mẫu phái đến suýt nữa cào rách mặt.

 

còn cách nào, khó xử xòe tay :

 

“Xem chỉ thể phiền vương phủ, để tiểu thư ở đây an tâm tĩnh dưỡng hai ngày .”

 

Nói xong liền lắc đầu về phục mệnh.

 

, lập tức nhảy xuống giường.

 

Chẳng chỉ là cho một nam nhân rung động !

 

Ta !

 

Nghĩ đến những thủ đoạn tranh sủng của tỷ tỷ ở Đông cung.

 

Ta tiên chạy đến nhà bếp một đĩa vân phiến cao.

 

Đây là món sở trường của .

 

Bí quyết chính là: “thơm mà ngấy, mềm mà khô”.

 

Trước mỗi xong, phụ mẫu đều ăn mà khen dứt miệng.

 

Cứ thế, khi xong một mẻ, chọn những miếng nhất mang sang tặng Duệ vương. 

 

Hắn nhàn nhạt một cái.

 

“Triệu nhị tiểu thư, xin , bản vương thích ăn đồ ngọt.”

 

Ta bưng đĩa bánh tay, lập tức ngây như một kẻ ngốc.

 

10

 

Tỷ tỷ từng .

 

Muốn nắm trái tim của nam nhân, ngoài việc thường xuyên đồ ăn ngon cho , còn cho vài món để mặc hoặc đeo.

 

Để lúc nào cũng mang theo bên , như sẽ thường nhớ đến kim chỉ cho .

 

Vì thế tối hôm đó bắt đầu thêu túi hương.

 

Thêu suốt cả một đêm, đầu ngón tay đều kim chích rách.

 

Nửa cái cuối cùng là ba chủ tớ chúng gấp cho xong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khoi-lanh-biec-tren-song/3.html.]

 

Sang ngày hôm , vui mừng cầm túi hương , đem tặng cho Duệ vương.

 

Duệ vương nghiêm mặt :

 

“Bản vương thích màu xanh, càng thể nhận đồ thêu của cô nương, mong cô lượng thứ.”

 

Thấy xị mặt, lẻ loi cửa.

 

Trên mặt Duệ vương hiện vẻ bất lực:

 

“Triệu nhị tiểu thư, đại phu thể cô gì đáng ngại, thể về nhà .”

 

Tiếp đó, khẽ hắng giọng, :

 

“Cái trang viên , khế đất sai , nhanh sẽ tên tiểu thư.”

 

Ta thất vọng tại chỗ.

 

“Ta cần trang viên… cũng cần vàng bạc…”

 

Ta chỉ một con đường sống…

 

Duệ vương chăm chú một lúc :

 

“Triệu nhị tiểu thư, chúng thẳng với . Triệu Thượng thư là của Thái t.ử, mà ghét nhất việc kết bè kết đảng… Hôn sự phụ cô cũng sẽ vui lòng chấp nhận, cho nên bất kể cô mục đích gì, vẫn nên từ bỏ .”

 

Ta vội :

 

“Ta thể đảm bảo, khi chúng thành , tuyệt đối sẽ vì phụ và Thái t.ử điện hạ mà khó ngài. Ta sẽ một hiền thê lương mẫu, chuyện đều đặt ngài lên !”

 

Ta đưa đôi tay đầy vết thương:

 

“Vương gia, ngài xem thật sự thành ý…”

 

Duệ vương khẽ sững , đó nhíu mày :

 

“Triệu tiểu thư, mong cô thận trọng lời .”

 

Nói xong, gọi:

 

“Quản gia, đưa Triệu tiểu thư về phòng!”

 

Quản gia từ bước :

 

“Xin mời.”

 

Ta: “……”

 

Quả hổ là Lãnh Diện Vương!

 

Thật đúng là chẳng nể mặt ai!

 

11

 

Bị từ chối liên tiếp như .

 

Ta và hai nha đều ủ rũ mặt mày.

 

“Tiểu thư, sáng sớm mai chúng trở về !”

 

!

 

Ta đây!

 

Bỗng nhiên nhớ .

 

Tỷ tỷ từng .

 

Khi thật sự còn cách nào khác, còn thể thử chiêu “một hai loạn ba treo cổ”.

 

Lúc đó từng : “Như khó coi lắm, .”

 

Tỷ tỷ đáp: “Muội hiểu. Nếu nam nhân đối với chút tình nghĩa nào thì đương nhiên vô dụng. chỉ cần một chút thôi, dễ lay động.”

 

Bây giờ còn lựa chọn nào khác.

 

Chỉ thể dùng một liều t.h.u.ố.c mạnh!

 

Sáng sớm hôm , khi trời còn sáng hẳn.

 

Ta cầm một dải lụa trắng đến cửa phòng ngủ của Duệ vương.

 

Trên vương phủ vẫn ai thức dậy.

 

Trước cửa yên tĩnh một mảnh.

Loading...