Sau khi xuống, và Duệ vương chỉ cách đến một thước.
Thậm chí còn thể rõ nhịp tim và thở của .
Đây là đầu tiên trong đời ở gần một nam nhân như .
Cảm thấy mặt nóng lên.
Sau một lúc im lặng, Duệ vương bỗng : “Ở nhà, phụ mẫu nàng gọi nàng là gì?”
Ta khẽ đáp: “…Hàn Yên.”
Người ngoài gọi là Triệu nhị tiểu thư, còn phụ mẫu và tỷ đều gọi là Hàn Yên.
Sau câu đó, chúng gì nữa.
Lễ nghi hoàng gia khi thành hôn phức tạp.
Ta giày vò suốt cả một ngày, sớm mệt đến mức mở nổi mắt.
Trong lúc mơ màng, dường như thấy Duệ vương :
“…Thu sắc liên ba, ba thượng hàn yên thúy.”
“Triệu Hàn Yên, thật tao nhã.”
21
Cứ như , trở thành Duệ vương phi.
Ba ngày khi thành , Cao Thận Chi bắt đầu lên triều.
Ta ở nhà một , cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Thật nếu suy nghĩ kỹ tâm lý của Cao Thận Chi, lẽ cũng ghét .
Ta chỉ mong để cho thêm nhiều ấn tượng , mới thể bình an vượt qua kiếp nạn…
Cuộc sống khi thành , thật còn hơn tưởng tượng.
Trinh phi nương nương ở trong cung, quản .
Bà và Hoàng hậu nương nương mỗi cho một ma ma quản gia.
Ta để hai ma ma mỗi phụ trách một phần việc trong vương phủ, hai họ đấu đá tranh quyền với .
Ta hưởng lợi như ngư ông, ngược càng thêm nhẹ nhõm tự tại.
Việc thường ngày của chẳng qua là xem sổ sách.
Chuẩn các món ăn ngon, y phục cho Duệ vương.
Hoặc là gảy đàn, vẽ tranh, thưởng hoa, trang điểm.
Ngay cả những hạ nhân mang theo cũng sống sung sướng trong vương phủ.
Một ngày nọ, Lan Đình chải tóc cho , đắc ý :
“Tiểu thư thật thông minh, quả nhiên gả cho Duệ vương điện hạ là nhất.”
“Cho dù là đại thiếu phu nhân trong phủ chúng , mang theo mười dặm hồng trang gả đây, còn hầu hạ lão gia phu nhân, sáng tối thỉnh an, thoải mái như tiểu thư.”
Ta khẽ thở dài một tiếng.
Bây giờ ngày nào cũng ăn ngủ, ngủ ăn.
Trong phủ lụa là gấm vóc, kỳ trân dị vật vô .
Gần như khiến vui chơi đến mức quên cả chí hướng, quên mất nguy cơ trong tương lai.
22
Hai tháng , tỷ tỷ — Thái t.ử lương — gửi thiệp cho , mời đến phủ Thái t.ử trò chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khoi-lanh-biec-tren-song/6.html.]
Dù thật sự , nhưng vẫn nhận lời đến.
Tỷ tỷ vẫn dịu dàng xinh như thường, nắm tay :
“Nhìn khí sắc và cách ăn mặc của , là gả cho Duệ vương là đúng .”
Ta giả vờ e thẹn cúi đầu.
Tỷ tỷ , cảm khái : “Năm ngoái khi đến cầu , cảm thấy hai xứng đôi… một cương một nhu, một lạnh một nóng, bù trừ cho .”
“Ai ngờ phụ từ chối… bây giờ cũng coi như để toại nguyện.”
Ta sững : “Duệ vương… từng đến cầu ?”
Chuyện là khi nào?
Sao !
Tỷ tỷ cũng giật : “Muội ?”
“Chính là năm ngoái, sinh thần Thái t.ử, lúc đó mấy công t.ử thế gia chạy đến yến tiệc của nữ quyến lén … là Duệ vương kéo bọn họ ngoài!”
“Sau đó liền chuyện với phụ , nhưng phụ vì từng đàn hặc Thái t.ử nên từ chối.”
Đầu óc ong ong, gần như thể suy nghĩ.
Những lời đó của tỷ tỷ cũng rõ nữa.
“…Đã cưới , Duệ vương cũng coi như là của Thái t.ử điện hạ.”
“…Muội về khuyên cho , đừng tiếp tục đối đầu với Thái t.ử điện hạ nữa…”
“…Sau Thái t.ử dù cũng sẽ kế thừa đại thống, đúng phe từ sớm… cũng ai gì …”
Ta cúi đầu , trong đầu rối như tơ vò.
Hóa Duệ vương từng cầu cưới .
Vậy lúc khi bảo lấy báo đáp, cần gì do dự như thế.
Trong nháy mắt hiểu , sợ phụ đồng ý, càng sợ kẹt ở giữa mà khó xử…
Còn đó đồng ý… lẽ là… chịu nổi chiêu một hai náo ba treo cổ của .
Tỷ tỷ sai.
Chiêu chỉ tác dụng với tình nghĩa với .
23
Trên đường từ phủ Thái t.ử trở về, tâm trạng vẫn thể bình tĩnh.
Lan Đình hỏi tiện đường ghé tiệm cổ cầm xem hàng mới .
Nghĩ một chút, đồng ý.
Ai ngờ đến tiệm cổ cầm, gặp Tống Quyết.
Hắn ôm một cây đàn trong lòng, buồn bã : “Hàn Yên…”
Ta thở dài một tiếng, định .
Tống Quyết kéo tay áo .
Lan Đình kinh hãi.
“Tống công t.ử gì thì cho rõ, thể lôi kéo Vương phi như , còn thể thống gì!”
Tống Quyết như thấy, mắt đỏ lên :
“Hàn Yên, cây đàn bỏ ngàn vàng mua , là tặng cho nàng… quà mừng tân hôn…”
Ta thở dài: “Vô công bất thụ lộc, Tống công t.ử, vẫn nên tự giữ lấy …”
Nước mắt trong hốc mắt Tống Quyết sắp rơi rơi, khẽ :