Giang Ý gật đầu, Tân Vô Song nhíu mày, trầm giọng hỏi: “Bao giờ ?”
Thẩm Bồ Ninh thở dài: “Kiểu gì cũng đợi Trúc Cơ xong mới về , cũng thể chất đặc biệt, Trúc Cơ khá phiền phức, về đúng lúc giải quyết vấn đề luôn.”
Tân Vô Song ủ rũ, Thẩm Bồ Ninh mỉm an ủi.
“Yên tâm , trong thư cho phép ở Thương Linh Tông, thực sự chỉ là về nhận và Trúc Cơ thôi, nhiều nhất là hai năm, , một năm là sẽ về.”
Nghe , Tân Vô Song mới yên tâm, nghiêm túc : “Được, tính từ hôm nay, đợi .”
Thẩm Bồ Ninh gượng hai tiếng, thầm nghĩ đến lúc đó nàng thật sự canh chuẩn thời gian mà về thôi, nếu Tân Vô Song nổi giận thì khó dỗ lắm.
“A Ý, lúc ở đây, tỷ giúp để mắt tới Vô Song nhiều hơn nhé, ?”
Giang Ý mỉm nhận lời: “Ừm, yên tâm , Vô Song việc gì cứ trực tiếp truyền tin hoặc đến tận nơi, thời gian tỷ sẽ rời tông.”
Chương 139:
Tân Vô Song lẳng lặng gật đầu.
Thẩm Bồ Ninh từ trong chiếc vòng trữ vật mà Giang Ý tặng lấy mấy xấp phù lục lượt giao cho hai .
“Đây là ‘Trấn Sơn Phù’ và ‘Khôi Lỗi Phù’ học từ 《 Thượng Thanh Trấn Tà Lục 》, còn một ít ‘Trấn Tà Phù’ nữa, hai giữ lấy. Đợi khi về, sẽ mang thịt thú đặc chế của nhà cho hai , lúc đó chúng thể cùng đến Vân Lư của A Ý nhúng thịt ăn.”
Tân Vô Song nhận lấy phù lục, cứng nhắc : “Trúc Cơ xong là tích cốc.”
“Tuyệt đối !” Thẩm Bồ Ninh bướng bỉnh: “Tu tiên mà ngay cả ham ăn uống cũng giới hạn, thì chẳng thà phàm cho xong!”
Giang Ý đồng tình: “Tích cốc chỉ là một loại thủ đoạn để thanh tâm diệt d.ụ.c, ăn một ít thức ăn linh khí cũng , cần quá mức gượng ép.”
Giang Ý hiện tại là vì tu luyện Lười Đạo nên tâm cảnh buông lỏng, mới thể những lời như , nàng cũng là một nghiêm túc tuân thủ quy củ.
Tân Vô Song định mở miệng khuyên nhủ tiếp, Thẩm Bồ Ninh vội vàng ngắt lời: “Vô Song, chăm sóc sư phụ cho , lão gia hỏa đó thường xuyên câu cá đến mức quên cả Quy tiền bối, rảnh rỗi thì cứ hồ vớt vài con ngân ngư cho Quy tiền bối ăn, sẽ lợi đấy.”
Thẩm Bồ Ninh nhướng mày, Tân Vô Song hiểu.
nhắc đến sư phụ, lông mày Tân Vô Song càng nhíu c.h.ặ.t hơn.
Nàng ngộ đạo Trúc Cơ, sư phụ vô cùng vui mừng, hưng phấn kéo nàng giảng đạo suốt một đêm, là nhân lúc sắt còn nóng.
Sáng sớm sư phụ hỏi nàng ngộ gì , nàng thành thật trả lời một chữ cũng hiểu, sư phụ tức giận phất tay áo bỏ , chui tọt thư phòng đến tận bây giờ vẫn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khong-cp-ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-luoi/chuong-326.html.]
Thẩm Bồ Ninh đến cáo từ, cũng chỉ là cách một cánh cửa đưa cho một thứ, dặn dò nàng đường cẩn thận.
Gió núi lướt qua, thổi loạn vạt áo của ba , mang đến một chút mát mẻ.
“Được , thực sự đây, hai về , đừng tiễn nữa.”
“Đi đường cẩn thận.”
“Ta đợi về.”
“Ừm.”
Thẩm Bồ Ninh xua xua tay, bước xuống bậc đá, ánh nắng gay gắt kéo dài cái bóng của nàng, dần dần hòa quầng sáng nơi cuối đường núi.
“Về thôi Vô Song, còn trồng ruộng nữa.”
Chương 161: Mở linh điền (Cầu phiếu tháng)
Giang Ý tiện đường đưa Tân Vô Song về xong, tới bên hồ Nhạn Quy chân Lựu Nguyệt Phong.
Năm đứa Huyết Sâm Oa Oa ủ rũ thả , sâm khô héo nhăn nheo, lá non đầu rủ xuống, rễ phụ mềm nhũn cuộn thành một cục, trông chẳng khác nào mấy miếng củ cải khô.
Giang Ý một tay bắt quyết, vung mạnh ống tay áo.
Mưa xuân lất phất, những giọt nước li ti dịu dàng rơi xuống, đám Huyết Sâm Oa Oa run lên, những nếp nhăn lớp vỏ sâm giãn với tốc độ mắt thường thể thấy .
Sắc đỏ thẫm âm tà rút , dần dần hiện ánh sáng đỏ nhạt trong veo như ngọc, rễ phụ hút no nước, giữa những kẽ lá non đầu mà nở năm cụm hoa nhỏ màu vàng nhạt, linh quang nhụy hoa loang quầng sáng mờ ảo trong màn mưa.
Những đứa nhỏ từng đầy vẻ tà khí, nhe răng trợn mắt trong d.ư.ợ.c viên Thanh Đế Cung , giờ đây tỏa tiên linh chi khí thuần khiết.
Chúng đồng loạt sang Giang Ý, luồng mộc linh sinh cơ nàng mang theo sức hấp dẫn cực hạn đối với Huyết Sâm Oa Oa.
“I ya!”
Đứa lùn nhất đột nhiên bật dậy, rễ sâm xòe định nhào lòng Giang Ý.
Hai luồng sáng một trắng một đỏ từ Lưỡng Nghi Trụy vọt , đồng thời chắn mặt Giang Ý.
Không cho phép quyến rũ chủ nhân của ヽ(`д′)ノ
(ー`′ー) Linh d.ư.ợ.c là để luyện thành đan bán lấy tiền cho , thể tiêu tiền kiếm để nuôi linh d.ư.ợ.c.