[Không CP] Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Lười - Chương 390

Cập nhật lúc: 2026-01-20 06:08:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ngươi nhận thật thấu đáo.” Giang Ý liếc một cái, “Nếu ngươi thật sự sống, chắc cách, ngươi thể để thử xem.”

Tiêu Vô Cữu lắc đầu, ngữ khí thản nhiên: “Bia mộ khắc xong ……”

Giang Ý đáp lời, xoay tiếp tục về phía .

Bạch Vũ ‘cạp’ một tiếng, bỏ mặc Tiêu Vô Cữu, sải bước theo Giang Ý.

Tiêu Vô Cữu tại chỗ, bóng lưng nàng, trầm giọng tự nhủ: “Ai trường sinh thì phiền não? Vẫn là phàm nhân như hơn.”

Gió núi thổi qua, những mầm mạ đồng khẽ đung đưa.

Giang Ý nổi tiếng . Nàng còn về tới tiểu viện của Tiêu Vô Cữu, danh xưng thần y truyền khắp thôn Tuyền Thủy.

Năng lực của tổ chức tình báo nơi đầu thôn thể coi thường!

Nhìn những dân làng tấp nập đến cầu y, Giang Ý chợt thấy đau đầu.

Bất đắc dĩ, nàng đành gọi Tiêu Vô Cữu tới, bảo mỗi ngày sàng lọc lấy vài , những bệnh thông thường nguy hại đến tính mạng nàng sẽ chữa.

Chẩn phí cũng để Tiêu Vô Cữu định đoạt, coi như là thúc tu (tiền học phí) nàng theo học đàn.

Một cây đàn, một thanh kiếm, một hồ rượu, cưỡi hạc mây du, đó là cuộc sống tu tiên nàng hằng hướng tới, là khung cảnh khiến trái tim vốn như đầm nước đọng của nàng gợn sóng mỗi khi nghĩ về.

Cây đàn , nàng nhất định học.

 

Chương 191: Giang đại phu

Màn đêm buông xuống, bầu trời thôn Tuyền Thủy, một dải ngân hà vắt ngang từ núi Đông sang rặng Tây, rực rỡ lạ thường.

Giang Ý bên rìa ban công tầng hai, gối đặt cây đàn cũ mà Tiêu Vô Cữu đưa cho, bỗng thấy đôi tay còn vụng về hơn cả lúc mới cầm kiếm.

Tưng ——

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khong-cp-ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-luoi/chuong-390.html.]

Tiếng đàn ch.ói tai đột ngột xé tan sự tĩnh lặng trong viện, kinh động đến Bạch Vũ đang rỉa lá rau ở góc sân. Con ngỗng trắng bỗng dựng ngược lông cánh, cổ vươn cao, phát một chuỗi tiếng cạp cạp bất mãn, tựa như đang kháng nghị tiếng ồn ào đột ngột .

Giang Ý vẫn giữ thần sắc như thường, đầu ngón tay khẽ gảy dây đàn, tiếp tục chuyên chú luyện tập những chỉ pháp mà Tiêu Vô Cữu dạy ban ngày.

Nàng bận tâm đến tiếng đàn thô kệch, trái còn tận hưởng quá trình từ lạ lẫm đến dần dần thuần thục . Mỗi một gảy dây, mỗi một điều chỉnh chỉ pháp đều khiến nàng cảm nhận một sự sung túc lâu thấy.

Luyện tập một lát, Giang Ý ngẩng đầu thấy chòm Bắc Đẩu thất tinh đang treo ngay đỉnh đầu, nàng chợt thấy đan điền nóng, thức hải rung nhẹ. Chân nguyên Huyết Hà Tỏa Liên cầm tù ban ngày, lúc nương theo tinh quang mà lưu chuyển.

Giang Ý đặt cổ cầm sang một bên, tâm pháp tầng thứ nhất của 《 Thiên Cương Phục Ma Kiếm Điển 》 hiện trong lòng.

Tồn tưởng Bắc Đẩu, thần dữ tinh hợp.

Thất khiếu thông minh, kiếm khí tự sinh.

Bên ngoài màn chắn Nguyệt Hoa nơi thức hải, những sợi xích huyết sắc khẽ rung động theo nhịp thở của nàng, tinh huy từ ngân hà đổ xuống đang từng chút từng chút gặm nhấm huyết khí xích sắt.

Tâm pháp của Thiên Cương Phục Ma Kiếm nhấn mạnh ‘quan tinh vi yếu’ (lấy quan sát tinh tú trọng), lúc mỗi một đạo tinh huy Bắc Đẩu đều đang đúc kiếm tâm cho nàng. Ảnh kiếm mờ ảo lơ lửng trong thức hải bắt đầu tham lam nuốt chửng tinh quang, đường nét dần trở nên rõ ràng, ảnh kiếm cũng hiện lên những tinh điểm tương ứng.

《 Tinh Thần Luyện Thần Pháp 》 với tư cách là bộ phận phụ trợ của Kiếm Điển gồm bốn tầng. Tầng thứ nhất thần thức hóa một thành bảy, ngưng thành bảy thanh tinh kiếm tương ứng với Bắc Đẩu trong thức hải, như mới thể thao túng Thiên Cương Pháp Kiếm một phân thành bảy, trong nháy mắt bố hạ ‘Bắc Đẩu Tỏa Ma Kiếm Trận’.

Xem tình hình hiện tại, con đường của nàng sai, Thiên Cương Phục Ma Kiếm thể khắc chế Huyết Hà Đoạn Linh Tỏa.

Vậy thì, cứ từ từ thôi.

……

Thời gian ở thôn Sơn Tuyền lững lờ trôi như nước suối, thoắt cái, mùi bùn đất vụ xuân hương lúa nồng nàn của ngày hè thiêu đốt thế.

Ban ngày, Giang Ý giàn mâm xôi sân nhỏ của Tiêu Vô Cữu, chẩn bệnh cho dân làng.

Ban đầu nàng chỉ nhận những ca bệnh nan y quái lạ, nhưng dần dần, ngay cả những bà lão đau đầu nhức óc, trẻ nhỏ ngã đau chân tay cũng rụt rè xếp hàng tìm đến.

thể điều động quá nhiều chân nguyên, nhưng bệnh tật của phàm nhân đối với nàng mà chẳng qua là việc tiện tay. Đôi khi lòng nàng mềm , liền bộ tịch đốt tờ giấy vàng, kê chút thảo d.ư.ợ.c kiện tỳ tiêu thực, cứ thế mà chữa khỏi.

Danh tiếng thần y dần vang xa, ngay cả từ các thôn trấn khác cũng mộ danh tìm tới. Dân làng kính sợ gọi nàng là ‘Giang đại phu’, lúc về ngoài tiền chẩn bệnh, họ luôn đặt lên bàn một nắm quả dại mới hái, một giỏ rau xanh còn vương sương sớm, thậm chí đứa trẻ còn tặng cho nàng một con cóc lớn.

 

Loading...