"Có."
Nguyên Anh chân quân của Ngọc Thanh Phái từng kiểm tra tình trạng cơ thể cho Giang Ngọc Dung ở thành Toại Thạch dậy.
Đan Hi nhẹ giọng dặn dò: "Ngọc Thanh Phái các ngươi cách Nam Quan Độ gần nhất, tiếp theo sẽ do các ngươi tiếp quản Nam Quan Độ, nhanh ch.óng tu sửa thuyền buôn khơi, nếu dư lực, hãy chế tạo thêm nhiều thuyền bè. Bất luận kẻ nào, bất luận thế lực nào, nếu lệnh bài của Tiên Minh đều phép tự ý khơi."
Ngọc Hủ chân quân gật đầu nhận lệnh, Nam Quan Độ là cảng khẩu lớn nhất Bắc Huyền, đây cứ mỗi ba mươi năm thông thương qua với Đông Châu, nếu chỉ là di dời tinh t.ử các tông, thuyền bè ở Nam Quan Độ đủ dùng.
Đan Hi bảo chế tạo thêm thuyền bè, e rằng chỉ di dời tinh t.ử, mà là chuẩn cho bộ Bắc Huyền, đại di cư.
Ngoài Nam Quan Độ, các thành trì giáp biển ở Bắc Huyền cũng cảng khẩu và thuyền buôn, Đan Hi nhắc tới là để một đường sống cho các môn phái nhỏ và gia tộc tu tiên khác.
Thực so với một Giang Ngọc Dung việc chính trực đến mức tà tính, chút nể mặt, thì Ngọc Hủ chân quân và các vị chân quân khác ở đây vẫn thích phong cách hành sự của Đan Hi hơn.
Đan Hi tiếp tục dặn dò những khác, sắp xếp những việc cần trong nửa năm tới.
Mãi đến sáng sớm hôm , mới đem bộ kế hoạch thực hiện từng bước, thiện chi tiết.
Đan Hi dậy : "Tiếp theo bộ trông cậy các vị. Tu sĩ Nguyên Anh chúng cho dù thuyền, vượt qua Vô Nhai Hải cũng , cho nên lúc , mong các vị thể giữ bình tĩnh, để vãn bối trong tông , bảo tồn truyền thừa mấy ngàn năm nay của các tông Bắc Huyền đứt đoạn. Dù trong đó cũng t.ử và tộc của các vị."
"Thương Linh Tông đầu, xuất hai vị Nguyên Anh, và Huyền Huy sẽ đích trấn thủ đuôi trận Thập Phương Thiên La Đại Trận, Ngọc Dung chân quân sẽ dẫn trấn thủ đầu trận, tám chỗ trận cơ còn các tông tự thương nghị, mỗi tông xuất một vị Nguyên Anh tu sĩ, Lưu Cảnh Tông xuất hai vị!"
Đan Hi trừng mắt Cảnh Hà chân quân một cái, Lưu Cảnh Tông tổng cộng chỉ ba vị Nguyên Anh, nhưng Lưu Cảnh Tông gây họa lớn như , bắt buộc chấp nhận trừng phạt, di dời Lưu Cảnh Tông cũng cuối cùng.
Trừ phi ba vị Nguyên Anh của Lưu Cảnh Tông năng lực đối kháng với tất cả Nguyên Anh của Thương Linh Tông và Huyền Anh Kiếm Tông, nếu cứ thành thật lời vẫn là cho tất cả.
Đan Hi tiếp tục : "Trước sinh t.ử, vứt bỏ hết thảy để tự bảo vệ là sai, Tiên Minh cũng dồn chư vị đường cùng, chỉ hy vọng chúng thể cùng đối mặt với cuộc khủng hoảng . Đông Châu là nơi thế nào, tin rằng chư vị cũng qua, cho dù chúng bây giờ qua đó, đối mặt với những siêu cấp đại tông cũng thấp cổ bé họng."
"Chúng tầng quan hệ đồng đạo Bắc Huyền , gặp chuyện tương trợ lẫn , dù cũng thêm một phần bảo đảm so với đơn độc cầu đạo. Chúng cho đám tiểu bối một đường sống, tương lai đám tiểu bối lẽ sẽ cho chúng một tràng tạo hóa. Chư vị chỉ cần gắng sức kiên trì một năm là , các điểm phong ấn cũng dốc lực củng cố, đến giây phút cuối cùng tuyệt đối đừng từ bỏ."
Mọi chắp tay, mỗi hóa thành độn quang rời .
Đan Hi đang chuẩn , Giang Ngọc Dung bỗng nhiên gọi nàng .
"Sư tỷ, phiền tỷ, đem cái trả cho con bé."
Giang Ngọc Dung giống như lấy hết can đảm, từng chữ một, đưa mời Thử Kiếm Hội đến mặt Đan Hi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khong-cp-ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-luoi/chuong-667.html.]
Đan Hi rủ mắt liếc một cái, nhấc chân luôn: "Tự mà trả."
Trước cửa tổng bộ Tiên Minh, Huyền Huy áo trắng mắt vàng ôm một chiếc hộp đen dài, thấy Đan Hi , tràn đầy ý chạy tới.
"Tôn thượng!"
Đan Hi tới, tay vỗ vỗ lên chiếc hộp : "Những thứ khác lấy đủ ?"
Huyền Huy gật đầu, đáy mắt mang theo vài phần ghen tị: "Lấy đủ , Tôn thượng đối với con nhóc thối cũng quá , chẳng sợ chiều hư nó."
"Ta chỉ là tiếc tài."
Dừng một chút, Đan Hi Huyền Huy, chạm Ngân Lân Tiên bên hông.
"Các ngươi, rời khỏi Bắc Huyền để tới vùng cương vực rộng lớn hơn ?"
Huyền Huy lập tức lắc đầu như trống bỏi: "Không Tôn thượng, cũng ."
Ngân Lân Tiên cũng phản ứng, tương tự nguyện ý rời xa Đan Hi.
Đan Hi gật đầu: "Đi thôi, tới Vân Trạm Quan, hết trợ giúp con nhóc kết đan!"
Chương 324: Đan Hi tặng lễ
Vân Trạm Quan, ngoài thành tường.
Sau khi một trận đại chiến kết thúc, Bạch Thánh Kiệt trị liệu cho Chử Thiên Cơ, Chử Thiên Cơ cứ cứng ngắc bịt vết thương đ.â.m thủng ở bụng, m.á.u chảy suốt một đường, chạy tới mặt Giang Ý mới ngất xỉu.
Trên Tề Thiên vết thương lớn nhỏ cũng t.h.ả.m nỡ , thấy Bạch Thánh Kiệt đuổi kịp Chử Thiên Cơ bèn hướng về phía , giây còn đất rên rỉ Tề Thiên vọt cái nhảy dựng lên, co giò bỏ chạy, cũng là chạy tới mặt Giang Ý mới vật , bắt đầu rên rỉ .
Nửa năm nay, Bạch Thánh Kiệt vẫn luôn cùng bọn họ là một đội, về phần trị liệu của Bạch Thánh Kiệt, ai từng trải qua, c.h.ế.t cũng trải nghiệm thứ hai.
Tiêu Tuyệt đứt một cánh tay, đang ở đó tự lập thiết kế hình tượng cho , đắm chìm trong giấc mộng tương lai nỗ lực tu luyện thành độc tý đại hiệp, liền Bạch Thánh Kiệt bắt tại trận, một kim đ.â.m xuống cử động nữa.
"Tiểu Dược."
Bạch Thánh Kiệt khẽ gọi một tiếng, con khỉ nhỏ màu trắng vai nhảy xuống, l.i.ế.m một ngụm m.á.u của Tiêu Tuyệt, chạy về phía đống x.á.c c.h.ế.t, từ trong đó lôi một cánh tay, chi chi kêu đưa cho Bạch Thánh Kiệt.