Không Gian Canh Tác Giúp Tôi Phát Tài - Chương 194: Cửa Hàng Khai Trương - Náo Nhiệt Phi Thường

Cập nhật lúc: 2026-01-22 04:37:14
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiếng pháo dứt, thì tản xa để tránh xác pháo bay trúng, thì bịt tai, vỗ tay chúc mừng, chân thành với Tiêu Linh Vũ: "Cô chủ Tiêu, chúc mừng cửa hàng khai trương hồng phát nhé!"

 

"Chúc mừng chúc mừng, chúc tiệm ăn hưng thịnh, tài lộc dồi dào!"

 

"Chúc cô chủ Tiêu mở hàng đại cát, tiền như nước!"

 

 

Tiêu Linh Vũ mỉm đáp lễ từng một: "Cảm ơn ! Mời các vị trong ạ!"

 

Từng tốp khách khứa nối đuôi bước tiệm, đến nơi, họ thu hút bởi phong cách trang trí như một cửa hàng cao cấp, toát lên vẻ sang trọng và tinh tế. Tường nhà phối giữa màu đỏ cam và trắng kem, trần nhà treo đèn thả trần hiện đại, cùng với các kệ hàng, quầy thu ngân sắp xếp vô cùng hài hòa, mang cảm giác dễ chịu cho .

 

Cửa hàng rộng hơn sáu mươi mét vuông, tuy quá lớn nhưng cũng chẳng hề nhỏ, mỗi góc đều tận dụng hợp lý và bố trí trật tự, ngăn nắp.

 

Một khách cũ khi tiệm, thấy rau củ bày kệ thì mắt sáng rực lên, hào hứng chen chọn mua những món thích.

 

"Ơ, rau ở đây rẻ hơn nhiều thế ?"

 

Nhìn bảng giá treo kệ, lập tức thắc mắc:

 

"Trông mấy loại rau vẫn giống y như mà."

 

"Cô chủ Tiêu, chỗ rau vẻ bán rẻ hơn hẳn nhỉ?"

Một khác hỏi vọng lên.

 

Nhóm Cố T.ử Dạ cũng lướt qua bảng giá kệ, nhíu mày đầy vẻ hoang mang, rau đúng là rẻ hơn nhiều.

 

Lúc , Tiêu Linh Vũ cầm loa lên giải thích:

"Thưa quý khách, xin giải thích một chút. Cửa hàng nhà hai loại rau với hai hương vị khác : Một là rau thường, hai là rau đặc sản, giá cả giữa chúng sự chênh lệch. Hương vị rau thường so với rau đặc sản sẽ một chút khác biệt nhỏ, vì giá thành rẻ hơn, nhưng xin quý khách cứ yên tâm, rau nấu lên vẫn ngon. Còn rau đặc sản giá cao hơn, chính là loại mà các vị khách cũ đây vẫn thường mua, tuy nhiên, lượng rau đặc sản hạn, mỗi ngày chúng chỉ thể cung cấp từ 200 đến 300 cân mà thôi."

 

Nghe Tiêu Linh Vũ giải thích xong, đều hiểu vấn đề.

 

"Còn về sự khác biệt giữa rau thường và rau đặc sản…" Tiêu Linh Vũ tiếp lời: " mời tự kiểm chứng, hôm nay là ngày đầu khai trương, bộ rau củ trong tiệm sẽ giảm giá 20%, ngày mai sẽ giá gốc!"

 

Dứt lời, thím Tiêu bưng một chiếc khay , đó bày những miếng cà chua cắt múi, bà bưng khay đến mặt từng vị khách. Vì tò mò, ai nấy đều cầm lấy một miếng cho miệng nếm thử, đám Cố T.ử Dạ vốn thường xuyên ăn rau nhà Tiêu Linh Vũ, họ cũng tò mò về sự khác biệt , khi nếm thử, mỗi đều đưa nhận xét riêng.

 

"Hương vị đúng là chút khác biệt!" Trịnh Hải Dương cầm miếng cà chua tay : "Rau đặc sản vị đậm đà và thanh khiết hơn, nhưng tất nhiên, so với rau bán ngoài chợ thì loại vẫn ngon hơn gấp bội."

 

, đó chính là sự đậm đà, rau của nhà Tiêu Linh Vũ một điểm khác biệt lớn nhất so với rau ngoài chợ là chúng mang một mùi thơm tự nhiên đặc trưng, mùi hương khiến cảm thấy tinh thần sảng khoái, vô cùng dễ chịu.

 

" , chỗ rau cũng mùi thơm tự nhiên, chỉ là nồng nàn bằng loại chúng ăn thôi!"

 

Những vị khách cũ vốn chỉ mới mua rau của Tiêu Linh Vũ hai ba , nhưng hương vị đó vẫn in đậm trong tâm trí họ. Sau khi nếm thử, họ khỏi cảm thán, đúng là một hương vị gây thương nhớ bấy lâu nay. Về sự khác biệt, họ dĩ nhiên nhận , nhưng so với mớ rau họ mua ngoài chợ thì đúng là một trời một vực.

 

"Vị cũng tuyệt đấy chứ!" Có lập tức quyết định mua ngay, gia cảnh họ vốn bình thường, đây vì con nhỏ bà bầu trong nhà đòi ăn nên họ mới c.ắ.n răng mua rau đắt, bây giờ loại rau hương vị tương tự mà giá cả mềm hơn, đương nhiên họ chọn loại rẻ hơn.

 

Còn về phần rau đặc sản, tất nhiên vẫn cực kỳ đắt hàng, những như ông Lý, ông Tiền, những địa vị và gia cảnh khá giả thì vẫn ưu tiên loại . Trước đây lượng rau của Tiêu Linh Vũ hạn nên mỗi nhà mua bao nhiêu, cả gia đình ăn bõ dính răng, giờ thấy Tiêu Linh Vũ tung loại rau đặc sản , họ lập tức chọn mua sạch.

 

Hơn tám giờ sáng, bộ phố bắt đầu đông dần, vị trí cửa hàng của Tiêu Linh Vũ vốn ở nơi lưu lượng khách qua lớn, sự náo nhiệt của cửa hàng mới khai trương tự nhiên thu hút nhiều đường, họ tò mò dừng chân và bước xem thử, thế nhưng, đến nơi họ mới phát hiện tiệm ăn quá phát đạt, xe tấp nập, đông đến nỗi chẳng còn chỗ đặt chân, họ thấy thực khách đang điên cuồng tranh cướp rau củ kệ.

 

"Trời đất, nhầm ? Đây là cửa hàng bán rau ? Muốn mua rau thì chợ chứ nhỉ?"

 

"Mướn mặt bằng ở cái chỗ bán rau thì lãng phí quá ? Chủ tiệm đầu óc vấn đề hả? Bán rau ở đây thì lợi nhuận thu về đủ trả tiền thuê nhà nữa?"

 

" xem, tiệm đông khách quá, kiểu bán lượng nhiều bù lợi nhuận ít chắc cũng kiếm đấy chứ."

 

"Kiếm mấy đồng mà đòi bán rau ở khu ? Nhìn cái bộ dạng chắc là ngày đầu khai trương nên khuyến mãi thôi, gì còn đông thế nữa."

 

Ngay đó, những mới liếc thấy bảng giá rau treo kệ, khỏi thốt lên kinh ngạc:

 

"Trời ơi kìa, rau gì mà bán đắt kinh khủng ? Một cân cải thảo mà đòi hai tệ, ngoài chợ bán bảy hào thôi mà. Nhìn xem, cà tím ba tệ một cân, ngoài chợ cũng chỉ bảy tám hào, ở đây hét giá gấp mấy , còn rau bina, mầm tỏi nữa, trời ạ, đắt thế nhỉ? Đắt thế mà vẫn tranh mua, mấy là cò mồi đấy chứ?"

 

Vừa đến từ cò mồi, những cũng bắt đầu sinh nghi, nhưng nếu là cò mồi thì hôm nay bán , còn ngày mai ngày thì ? Chẳng lẽ ngày nào cũng thuê đến đóng kịch?

 

Tiêu Linh Vũ ở vị trí thu ngân, bên cô là Tiêu và chú Tiêu đang cân hàng. Thím Tiêu thì chịu trách nhiệm quan sát khách khứa xung quanh, thấy những vị khách mới đang ngoài cửa, bà lập tức bưng khay cà chua cắt sẵn đến và :

"Chào mừng quý khách đến với cửa hàng rau quả tươi Đào Nguyên, rau của tiệm chúng bộ là rau sạch tự nhiên, dùng t.h.u.ố.c, ô nhiễm, mời quý khách dùng thử!"

 

Thấy đĩa cà chua mọng nước, vài tò mò cầm một miếng ăn thử, ngay lập tức trợn tròn mắt kinh ngạc: "Cái … cà chua ngon quá! Vừa thơm ngọt."

 

Có vị khách ăn xong một miếng vẫn thấy thèm, bèn cầm thêm miếng nữa, miếng nữa. Đến khi định lấy tiếp thì phát hiện khay cà chua họ ăn sạch bách, lúc ai nấy đều lộ vẻ lúng túng, vành tai đỏ ửng, gương mặt lộ rõ vẻ ngượng ngùng.

 

liếc mắt thấy kệ còn sót vài quả cà chua lẻ loi, lập tức chạy ào định mua nốt, lúc họ chẳng còn nhớ đến chuyện đắt rẻ nữa, cứ mua cho bằng cái , thế nhưng, tay chạm tới thì một bàn tay mập mạp vươn nhanh hơn, một bà thím dáng phốp pháp, nhe răng với : "Ngại quá trai trẻ, mấy quả cà chua lấy , mua thì đợi đến ngày mai nhé!"

 

Nói xong, bà như đang kể với An Minh, như đang tự nhủ:

"Thằng cháu đích tôn nhà thích nhất là ăn cà chua của cô chủ Tiêu, hơn một tháng , mới mong đến ngày cô bán rau đây."

 

An Minh chút thắc mắc hỏi: "Bác ơi, nhưng rau ở tiệm bán đắt quá ạ?"

 

Người phụ nữ liếc một cái bảo:

"Đắt? Cậu thì cái gì? Cậu mấy loại rau đặc sản đằng kìa, đó mới gọi là thực sự đắt, nhưng mà đắt lý của , dù đắt đến mấy thì vẫn khối tranh mà mua đấy."

 

An Minh vẫn hiểu, bèn hỏi tiếp: "Bác ơi, tại bảo rau ở đây đắt lý ạ?"

 

Tửu Lâu Của Dạ

Rau củ tươi ngon, mọng nước, bán đắt hơn ngoài chợ một chút thì còn thể hiểu , nhưng rau ở đây đắt bình thường, mà là đắt gấp đôi, gấp ba.

 

Người phụ nữ : "Chàng trai , chắc là từng ăn rau của cô chủ Tiêu bao giờ nhỉ? Nếu ăn , chắc chắn sẽ thấy đắt , rau nhà ngon lắm, nấu lên thơm ngọt thanh, ngay cả nấu ăn vụng về như đây mà nấu , cả nhà còn tranh ăn sạch đấy. Thôi, chuyện với nữa, chọn thêm mấy món khác, là loáng cái hết sạch bây giờ."

 

An Minh: "..."

 

Đây là đầu tiên thấy một mặt hàng giá cao mà nhiều tranh cướp mua đến .

 

"An Minh!" Lúc , một cô gái tới, cầm theo hai quả dưa chuột và : "An Minh, em tranh hai quả dưa chuột , lát nữa chúng leo núi mang theo trái cây ăn nhé!"

 

thích ăn dưa chuột sống, nhiều nước ngọt.

 

Tôn Lệ chút tiếc nuối : "Tiếc là mấy miếng cà chua lúc nãy chúng nếm thử hết sạch , nếu thể mua vài quả mang . Ơ, đằng hình như đang ăn củ cải sống kìa?"

 

An Minh sang, thấy một trả tiền xong cầm củ cải trắng lên ăn, gật đầu:

"Hình như là đang ăn thật."

 

Tôn Lệ ngạc nhiên hỏi: "Củ cải trắng cũng ăn sống ? Có ngon nhỉ?"

 

Thấy kệ còn sót đúng hai củ, An Minh hỏi: "Hay là chúng mua về ăn thử xem ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-canh-tac-giup-toi-phat-tai/chuong-194-cua-hang-khai-truong-nao-nhiet-phi-thuong.html.]

 

Tôn Lệ quanh một lượt bảo:

"Cái tiệm ngoài cà chua thì gì cho nếm thử nữa ?"

 

Đoạn cô tiếp: "Được , chúng mua một củ ăn thử , nếu ngon thì cùng lắm là vứt thôi!"

 

Nghe bạn gái , An Minh nhanh tay lẹ mắt vớ ngay hai củ cải còn , hàng xếp hàng chờ cân và thanh toán.

"Đừng vội, cứ thong thả thôi! Mọi vui lòng xếp hàng nhé!" Mẹ Tiêu thấy cầm rau định chen lấn liền lên tiếng nhắc nhở.

 

Trước đó, chú Tiêu và thím Tiêu vốn lo lắng rau đắt thế thì bán , kết quả là họ lo lắng hão huyền. Nhìn xem, khách khứa đầy nhà, ai nấy đều như phát cuồng mà tranh , một nghìn cân rau, mua vài cân, mười mấy cân, còn mua mấy chục cân, chẳng mấy chốc mà kệ hàng vơi sạch.

 

Điều quan trọng nhất là, rau bán đắt hơn hẳn ngoài chợ. Thím Tiêu khỏi cảm thán, tiền ở cái huyện đúng là nhiều thật.

 

Rất nhiều để rau chọn giỏ nhựa, đó xếp hàng dài chờ đến lượt cân và trả tiền.

 

Đám Cố T.ử Dạ và những quen dạo một vòng quanh tiệm nhanh ch.óng ngoài, để gian cho những khách hàng thực sự, thế nhưng, thấy đám đông trong tiệm, Trịnh Hải Dương chút kinh ngạc hỏi: "Tiêu Linh Vũ chạy quảng cáo từ bao giờ ? Nếu nhiều đến mua rau thế ?"

 

"Không !" Tiền Nhất Phàm lên tiếng: "Là đăng thông tin bán rau của Linh Vũ lên diễn đàn của thành phố chúng , chỉ là ngờ thu hút nhiều quan tâm đến , đúng như dì út , nhiều khách hàng cũ của Linh Vũ đây đang tìm cô đều chú ý đến thông tin ."

 

"Ồ, !" Trịnh Hải Dương gật đầu: "Thảo nào mở cửa đông nghịt thế ."

 

"Chúng thôi!" Cố T.ử Dạ . Thế là bốn họ rời .

 

Vợ chồng bà Tống thấy những bạn cũ như ông Lý, ông Viên cũng gia nhập hàng ngũ mua rau thì tỏ khá ngạc nhiên.

 

"Ông Lý, ông mà cũng tự mua rau cơ ?"

 

Ông Tống thấy tay ông Lý xách một túi nilon đầy ắp rau củ thì thấy lạ.

 

Ông Lý vặn : "Này, ai mà chẳng mua rau? mua thì ? Tại mua rau chứ?"

 

Nói đến đây, ông Lý vẻ hậm hực:

"Cái con bé , đây cứ bảo rau nhiều, bán chia cho mỗi nhà chúng một ít thôi, mà giờ xem, rau trong tiệm mà lắm thế?"

 

Bà Tống bảo:

"Ông Lý , ông đừng oan cho con bé Linh Vũ, lúc đầu nó bán thì lượng nhiều thật, ngoài cung cấp cho khách sạn nhà họ Cố thì phần còn chỉ bán cho quen thôi, đó nó bảo với , đợi hơn một tháng rau ở nhà chín rộ mới thể tăng thêm lượng cho khách cũ, mà hôm nay khai trương ngày đầu, trong tiệm chắc chắn để một ít để bán lẻ chứ."

 

Ông Tiền gật đầu tán thành: "Ông Lý, mua thêm rau cứ việc tiệm , chỉ điều cái tiệm hình như nhỏ quá nhỉ?"

 

Ông Lý cũng gật gù:

" cũng thấy tiệm nhỏ. Ngày đầu khai trương đông thế , với chất lượng rau nhà cô , khách quen chắc chắn sẽ ngày một nhiều thêm."

 

Rau tuy đắt thật, nhưng bù hương vị ngon, ăn thấy tinh thần sảng khoái, ngủ ngon hơn, thậm chí bệnh đau xương khớp của mấy ông già dạo cũng thấy phát tác, tuy vẫn còn hoài nghi liệu do tác dụng của rau , nhưng thực tế là khi ăn rau thì tình trạng sức khỏe mới như . Ông hỏi mấy bạn già, ai nấy đều chung cảm nhận.

 

Bà Tống họ hết đến khác chê tiệm nhỏ thì cũng cạn lời, bà liền bảo:

"Cửa hàng thế nhỏ , mức tiêu dùng ở huyện chỉ đến thế thôi, thêm nữa rau nhà Linh Vũ đắt đến lạ lùng, đối tượng khả năng tiêu thụ cũng chỉ bấy nhiêu , nếu mặt bằng lớn hơn nữa thì thành lãng phí!"

 

" thấy đông thế ? Vào tiệm còn chẳng chỗ đặt chân." Ông Viên vẫn giữ nguyên ý kiến tiệm quá nhỏ.

 

"Cũng chỉ là lúc cao điểm thôi!" Bà Tống híp mắt : "Con bé nó tính toán cả ." Chê tiệm nhỏ, cái con bé Linh Vũ ông chủ lớn giàu như các ông .

 

Bà Tống đến quầy thu ngân, :

"Linh Vũ , cháu cứ bận rộn ở đây nhé, bà với ông Tống về đây."

 

Tiêu Linh Vũ mỉm :

"Dạ , ông bà thong thả ạ. Lần cháu kịp tiếp đón chu đáo, cháu nhất định sẽ bù đắp ạ."

 

Một lát , nhóm bà Tống rời .

 

"Củ cải trắng mười tệ, cà tím tám tệ, rau bina mười hai tệ, tổng cộng là ba mươi tệ, giảm giá xong còn hai mươi bốn tệ."

 

"Của bác hết 80.6 tệ, giảm giá còn 64.48 tệ, bác đưa cháu 64 tệ chẵn là ạ!"

 

Tiêu Linh Vũ chỉ cần liếc một cái là tính ngay tiền, tốc độ còn nhanh hơn cả dùng máy tính.

 

Lúc đầu, khách hàng thấy cô tính nhanh như còn tin lắm, họ chiếc máy tính đặt bên cạnh, tự bấm để đối chiếu, kết quả là nào cô chủ cũng tính chính xác tuyệt đối.

 

"Cô chủ Tiêu, tài tính toán của cô đúng là thần sầu thật!" Có giơ ngón tay cái lên khen ngợi: " từng thấy ai tính nhanh như ."

 

"Cô chủ, cô tính kiểu gì ? Chỉ liếc một cái là kết quả ngay, bí quyết gì ? Cô dạy cho chúng , để chúng về chỉ cho mấy đứa nhỏ ở nhà."

 

" đấy, đúng đấy, cô chủ bí quyết gì ?"

 

Tiêu Linh Vũ lắc đầu đáp: "Làm gì bí quyết gì ạ, chẳng qua là môn toán của cũng khá thôi."

 

Cô thật sự giải thích thế nào, vì chỉ cần những con đó là kết quả tự hiện trong đầu .

 

Tiêu Linh Vũ thanh toán nhanh, dù hai phụ giúp cân hàng nhưng vì khách quá đông, thạo việc nên tốc độ chậm một chút, may mà khách hàng ở đây khá kiên nhẫn, họ cứ lẳng lặng xếp hàng dài chờ đợi.

Sở Minh Kiều chợ về, ngang qua cửa hàng rau quả tươi Đào Nguyên, thấy tiệm ăn phát đạt đến mức tưởng thì mặt lập tức lộ vẻ nghi hoặc.

 

thầm nghĩ: "Mấy là cò mồi do chủ tiệm thuê đến đấy chứ, rõ ràng lúc nãy tiệm thấy giá rau ở đây đắt đến phi lý cơ mà."

 

, bà chính là phụ nữ trung niên đầu tiên tiệm khi Tiêu Linh Vũ còn chính thức mở cửa.

 

Với sự nghi ngờ đó, bà bước tiệm, quanh một vòng, bà thấy rau kệ vơi quá nửa, chỉ còn sót vài món lẻ tẻ, thậm chí kệ trống trơn. Ở khu vực thanh toán, hai hàng dài dằng dặc đang chờ đợi, ai nấy đều xách theo những túi rau đầy ắp, điều khiến Sở Minh Kiều càng thêm nghi hoặc. Bà tiến gần một phụ nữ trạc tuổi và hỏi:

"Mấy loại rau chị mua về để nhà ăn thật hả?"

 

Người phụ nữ đáp: "Tất nhiên là mua về ăn , chẳng lẽ mua về để ngắm ?"

 

" rau ở đây đắt thế, chị mua nhiều ăn hết ?" Sở Minh Kiều truy hỏi.

 

"Xem là chị từng ăn rau của cô chủ Tiêu ." Người phụ nữ bảo: "Nếu chị ăn thì chị sẽ hỏi ."

 

"Không, các là cò mồi đấy chứ?" Sở Minh Kiều bỗng nhiên tỏ vẻ giận dữ: "Nếu thuê đến đóng kịch thì rau đắt thế ai mà thèm mua?"

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...