Không Gian Thập Niên 70: Tôi Và Đối Tượng Đều Thất Đức - Chương 644

Cập nhật lúc: 2026-04-12 01:41:26
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Còn thì cút hết cho !” Từ Minh Ngọc dứt lời, tự , hai bạn của cô , vội vàng đuổi theo.

Hứa Thanh Thanh nghi hoặc đầu , cảm giác bóng lưng của Từ Minh Ngọc chút ý tứ chạy trối c.h.ế.t.

Lâm Kinh Nguyệt nhướng mày, “Ngồi , nếu , chúng .”

Ai, thật là , sợ cô như .

“Người quen .” Hứa Thanh Thanh dùng câu khẳng định.

Lâm Kinh Nguyệt, “Trước tớ xử lý qua.”

Hứa Thanh Thanh giơ ngón tay cái lên, “Cậu ngầu thật!”

Bên ngoài, Từ Minh Ngọc mới thở phào một .

Ánh mắt của Lâm Kinh Nguyệt vẫn luôn như đống lửa.

“Minh Ngọc, …” Hai đuổi tới, khó hiểu.

Các cô ỷ Từ Minh Ngọc, gần như từng chịu thiệt thòi như .

Từ Minh Ngọc tức giận, “Đừng trách tớ nhắc nhở các , phụ nữ đó chính là một kẻ thần kinh lòng lang sói, đắc tội cô , các cứ chờ c.h.ế.t .”

Thực Từ Minh Ngọc sợ như , là vì cô vô tình tung tích của Tống Duyệt Duyệt.

Khi đó, Lâm Kinh Nguyệt trong lòng cô chính là hiện của ma quỷ.

Nhiều năm như , Tống Duyệt Duyệt cuối cùng cũng nhà họ Tống tìm thấy.

hình , vài ngày khi tìm thấy, cô tự sát. Nhà họ Tống tìm Lâm Kinh Nguyệt gây sự, nhưng bằng chứng, cũng bắt đầu từ .

Chuyện cũng chẳng đến .

, chuyện với .” Hứa Thanh Thanh suy nghĩ một lúc, buông d.a.o nĩa Lâm Kinh Nguyệt.

Lâm Kinh Nguyệt lau miệng, “Chuyện gì?”

“Có theo đuổi tớ.”

Đây vốn dĩ nên là chuyện , nhưng Lâm Kinh Nguyệt thấy Hứa Thanh Thanh vẻ mặt nghiêm túc, ý thức sự việc đơn giản.

“Không ?”

“Ừm, tớ cũng từng gặp , ở ngay cạnh nhà chúng . Nhà còn chê tớ là sinh viên mà sa đọa bán hàng, kinh doanh cá thể, mất mặt. Mấy tháng nay, đột nhiên ân cần hẳn lên, tớ thường xuyên gặp , tớ luôn cảm thấy ánh mắt tớ giống như đang thích, mà là… như ch.ó thấy xương.”

Lâm Kinh Nguyệt dở dở , “Có ai so sánh như ?”

Nga

Hứa Thanh Thanh xua tay, chuyện đó quan trọng.

“Tớ chỉ cảm thấy thể là nhắm tiền của tớ.” Không Hứa Thanh Thanh khoe khoang.

Bây giờ cô tự mua căn nhà 50 mét vuông, ban đầu là ba phòng một sảnh, cô chê chật, đổi thành hai phòng một sảnh rộng rãi, một vặn.

theo đuổi cô, cả nhà mười hai , chen chúc trong căn phòng 48 mét vuông.

Chắc chắn là nhắm nhà và khả năng kiếm tiền của cô.

“Tớ bây giờ tìm đàn ông.” Cô ghét.

Dùng lời của Lâm Kinh Nguyệt mà chính là, trong lòng đàn ông, rút kiếm tự nhiên thần.

Ban đầu cô cảm thấy đúng, Lâm Kinh Nguyệt tìm đàn ông như .

dần dần cô hiểu , nhân vật như tiên giáng trần như Giang Tầm, cả nước chỉ một.

Phong thái độc nhất, tuyệt thế vô song.

Cho nên, cô thà thiếu chứ ẩu, đàn ông chỉ ảnh hưởng đến tốc độ kiếm tiền của cô.

“Ở đây tớ tin tưởng nhất là , chuyện cũng chỉ thể giúp tớ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-thap-nien-70-toi-va-doi-tuong-deu-that-duc/chuong-644.html.]

Lâm Kinh Nguyệt, “Cậu tớ giúp thế nào?”

“Giúp tớ tìm một cô gái vệ sĩ , tớ mời cô việc trong cửa hàng của tớ, lúc tớ mở thêm một cửa hàng nữa,” nghĩ tới nghĩ lui, cô quyết định chơi chiêu âm với gã .

Cô tay trói gà c.h.ặ.t, là đối thủ của khác.

Danh tiếng đối với cô vẫn ảnh hưởng nhất định.

“Cái đơn giản, ngoài là nữ còn yêu cầu gì khác ?” Hứa Thanh Thanh dám liều lĩnh.

Huống chi là bây giờ.

“Quân nhân xuất ngũ , bảo đảm hơn.”

“Được, tìm báo cho .” Lâm Kinh Nguyệt .

Hai cũng ăn gần xong, dậy rời , Hứa Thanh Thanh khoác tay Lâm Kinh Nguyệt, “Cảm ơn.”

Cảm ơn Lâm Kinh Nguyệt luôn giúp đỡ cô suốt chặng đường.

Hứa Thanh Thanh nhớ hai năm cha cô nhất quyết ép cô gả cho một tên ngụy quân t.ử.

Cô phản kháng kết quả, nhốt trong nhà, may mà cô trộm chạy ngoài gọi điện cho Lâm Kinh Nguyệt.

Nếu bây giờ kết cục sẽ .

Nhớ những chuyện , Hứa Thanh Thanh trong lòng liền khó chịu, cha cô cũng đổi.

Chẳng lẽ cô kết hôn, họ mất mặt đến ?

“Mời tớ ăn ngon vài .” Lâm Kinh Nguyệt khách khí đưa điều kiện.

“Được, tớ sẽ tìm hết mỹ thực cho .”

Hai , Lâm Kinh Nguyệt đưa Hứa Thanh Thanh về mới trở về.

Không cần mấy ngày, ngày hôm Lâm Kinh Nguyệt tìm , đưa qua cho Hứa Thanh Thanh.

Tan , vui vẻ đón con.

Sau đó ở cổng trường thấy một quen.

“Trạch Cửu, cháu ở đây?”

Cố Trạch Cửu mười tuổi, trở thành một thiếu niên, cao gần một mét sáu, khuôn mặt tinh xảo, lúc biểu cảm giống cha .

Còn nhỏ tuổi, nhưng chững chạc.

Cậu bé học trung học cơ sở.

Bên cạnh Cố Trạch Cửu còn một vệ sĩ, cách lớp quần áo cũng thể cảm nhận sức mạnh bùng nổ.

Vệ sĩ thấy Lâm Kinh Nguyệt, gật đầu.

Lâm Kinh Nguyệt gật đầu đáp .

Cố Trạch Cửu nở một nụ , “Dì Lâm, cháu đến đón các em Thịnh Tâm.”

Bốn đứa trẻ nhà họ Giang, mấy năm nay chơi với Cố Trạch Cửu.

Cậu bé cũng thường xuyên đến nhà họ Giang.

“Ngày mai cháu học ?” Ngày mai là thứ sáu.

“Dạ ạ, nhưng ngày là sinh nhật cháu, cháu mời các em Thịnh Tâm đến dự tiệc sinh nhật của cháu.” Phải đích đến mới vẻ thành tâm.

Lâm Kinh Nguyệt vỗ đầu bé, “Chúc mừng sinh nhật cháu nhé,”

Đứa trẻ , mới mười tuổi mà như mười lăm, mười sáu tuổi.

 

 

Loading...