Trời vẫn ấm , bà nội Dung và những phụ nữ trong nhà nỡ để Dung Vãn còn nhỏ thế đụng nước lạnh rửa rau, chỉ sợ đôi bàn tay trắng trẻo mềm mại của cô bé nứt nẻ. Thế nhưng Dung Vãn cũng chẳng chịu yên, tuy giúp bà và việc bếp núc nhưng việc kê ghế băng thì cô bé hăng hái, còn dáng "chủ nhà nhỏ" đon đả mời các cô chú, bác hàng xóm đến giúp việc uống nước.
Những đến giúp đều là họ hàng thích hoặc quan hệ với nhà họ Dung. Nhìn Dung Vãn bước đôi chân ngắn cũn cỡn, bộ dạng như lớn chào hỏi , ai nấy đều thấy buồn . Đặc biệt là những nhà chỉ con trai thì càng hiếm lạ và quý mến cô bé trắng trẻo, mềm mại , họ còn đặc biệt rửa sạch tay mới bế Dung Vãn. Cô bé cũng hề lạ lẫm, dù thiết bế cũng vẫn híp mắt, trông cực kỳ đáng yêu.
"Con bé nhà lão Tam đúng là chẳng kiêu kỳ tí nào. Thạch Đầu, đây bế thử xem." Một đàn ông thấp bé mặc áo len xanh giơ Dung Vãn lên định đưa cho một đàn ông cao lớn vạm vỡ khác. Có lẽ do động tác mạnh, đôi chân ngắn của Dung Vãn đung đưa giữa trung đàn ông cao lớn thót tim, vội vàng đưa tay đỡ.
"Cháu... cháu đừng nhé!" Người đàn ông cao lớn và Dung Vãn bốn mắt trân trân. Anh nhất thời luống cuống, vội vàng mở lời. Ý định của là dỗ dành cô bé, vì đây nhiều đứa trẻ mặt là sợ phát . Thế nhưng xong hối hận ngay, giọng to quá, chắc là con bé sợ !
"Cháu ạ!" Dung Vãn mở to đôi mắt tròn xoe, cái miệng nhỏ bĩu . Nhìn điệu bộ đó tuyệt đối là cố tỏ mạnh mẽ, mà là cô bé thực sự hề dọa sợ.
Người đàn ông cao lớn tên thật là Thạch Đầu, trong thôn gọi là Đại Hanh ( Chàng Ngốc), nhưng cũng vài kẻ miệng mồm độc địa gọi là Đại Khờ. Anh mồ côi cha từ nhỏ, lớn lên nhờ sự cưu mang của xóm giềng. Giờ thì đỡ hơn , nhờ sức khỏe hơn nên cũng đủ ăn đủ mặc. Vì ngoại hình thô kệch, ăn mặc chẳng mấy chăm chút nên thường xuyên trẻ con thét, lâu dần cũng chẳng dám gần đám nhóc tì nữa.
Thực , thích trẻ con...
Hiếm khi đứa trẻ nào gần mà dọa sợ, cảm giác khiến Thạch Đầu kìm mà nhếch môi , ánh mắt dịu dàng vô cùng, chẳng còn chút vẻ hung dữ nào.
"Cái cho cháu chơi ." Thạch Đầu cẩn thận đặt Dung Vãn xuống đất, lôi từ trong túi một con b.úp bê bằng gỗ nhỏ, xổm xuống đưa cho cô bé. Đây là món đồ tự đục đẽo lúc rảnh rỗi, định bụng mang cho trẻ con xem, nhưng cô bé thích .
"Chú ơi, gỗ quá ạ!" Dung Vãn cầm lấy món đồ gỗ xem xét kỹ lưỡng, đôi mắt sáng rực lên khen ngợi, ánh đầy vẻ sùng bái. Đây là Dung Vãn cố ý tâng bốc, mà là con b.úp bê gỗ thực sự chạm khắc tinh xảo, ngũ quan sống động, vô cùng thần.
"Mẹ, con cái gỗ ! Mẹ ơi, lão Khờ cho con?!" Dung Vãn đang mải mê ngắm nghía món đồ thì thấy tiếng một thằng bé gào thét ch.ói tai ngay bên cạnh. Nội dung câu Dung Vãn nhíu mày, nụ khuôn mặt nhỏ nhắn cũng biến mất.
Dung Vãn đầu thì thấy một bé sáu, bảy tuổi đang túm lấy vạt áo một phụ nữ trung niên vòi vĩnh, nhưng ánh mắt cứ liếc về phía cô bé, chính xác là liếc con b.úp bê gỗ trong tay cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-trong-sinh-thap-nien-80/chuong-40-1-bat-dau-dung-nha-moi.html.]
"Cũng mang tiếng là chú nó mà bênh ngoài! Nhà thèm cái đồ rác rưởi , mai mua cái hơn cho con." Người phụ nữ trung niên Thạch Đầu và Dung Vãn bằng ánh mắt mấy thiện cảm, lời mang đầy vẻ khinh miệt.
"Con cứ cái đó cơ, con cái đó!" Thằng bé chịu, cứ giằng kéo áo nó, vặn vẹo như con sâu.
"Chị dạy con cái kiểu gì thế?! Nói Thạch Đầu như mà còn mặt dày đòi đồ của , thật là hổ!" Có bên cạnh chịu nổi nữa, bèn bực bội lên tiếng trách móc phụ nữ .
"Trời ơi g.i.ế.c , bắt nạt , con sống nổi nữa!" Người phụ nữ thấy câu " hổ" liền lăn đùng đất, đập tay xuống đất gào t.h.ả.m thiết, tất cả xung quanh đều thu hút .
Mọi đều là hàng xóm láng giềng nên tình cảnh nhà ai cũng rõ mồn một. Người đàn bà đang kêu tên là Từ Xuân Hoa, là từ huyện bên tái giá sang đây, vốn nổi tiếng là kẻ vô lý, đanh đá và cay nghiệt. Chồng mụ là họ của Thạch Đầu (vẫn còn trong họ năm đời), cũng chẳng hạng lành gì, đây ít bắt nạt Thạch Đầu.
"Ai lôi cái mụ đến đây thế , đúng là chướng mắt nhà lão Dung mà." Phía ngoài lầm bầm.
Bác Gái nhà Dung Vãn cùng mặt mày khó coi tiến định kéo Từ Xuân Hoa dậy. Họ nhớ rõ là từng mời mụ đến giúp việc bao giờ. Bây giờ mụ mời mà đến, còn gây chuyện ngay lúc nhà đang dựng nhà mới, thực sự là quá khó chịu.
Gặp chuyện , bác Gái nhà Dung Vãn cũng chẳng hạng cam chịu để bắt nạt. Lời thì vẻ khách sáo nhưng ai não cũng sự chán ghét bên trong. Họ kẹp hai bên "tiễn" Từ Xuân Hoa phía cổng.
"Mẹ, con , con đói , con ăn thịt!" Con trai Từ Xuân Hoa cứ ôm c.h.ặ.t lấy cây hòe lớn nhà Dung Vãn chịu rời , đôi mắt thèm thuồng chằm chằm cái nồi lớn đang tỏa mùi thơm nức.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
"Chú của nó đang ở đây việc hùng hục cho nhà các , con ăn một bữa cơm thì !" Từ Xuân Hoa bất mãn gào lên.
Dung Vãn cảm thấy đúng là mở mang tầm mắt. Cô thấy mặt dày, nhưng thấy ai mặt dày đến mức , đến nhà quậy phá mà vẫn còn ăn chực xong mới chịu .
"Việc nữa, chị cũng đừng mong ăn ở đây." Thạch Đầu đột nhiên bật dậy, đôi mắt trừng trừng Từ Xuân Hoa, hai nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t, gân xanh cánh tay nổi cuồn cuộn. Có thể thấy, thực sự đ.ấ.m cho Từ Xuân Hoa một trận.