Dung Hoan và Dung Nhạc dẫn hai đứa trẻ tham quan khu nhà ở dành cho giảng viên của Đại học Thủ đô. Những tòa nhà nơi đây mang đậm dấu ấn lịch sử và thở nhân văn; những lớp ngói xám, gạch đỏ hòa cùng sắc lá thu tạo nên một bức tranh cổ kính, tĩnh mịch mà tuyệt .
"Đẹp thật đấy, nhưng so với nhà thì vẫn kém một chút xíu." Dung Vãn ngó nghiêng khắp nơi, cái đầu nhỏ nhắn ngừng xoay tới xoay lui. Đôi mắt cô bé sáng rực, còn trịnh trọng nhận xét một câu, nhưng cái vẻ mặt "bà cụ non" kết hợp với giọng non nớt khiến ai thấy cũng phì .
Lúc Dung Vãn câu đó, tình cờ ngay cửa một ngôi nhà. Một vị giáo sư già bước đổ rác thấy cũng nhịn mà bật . Nói cũng thật khéo, vị giáo sư chính là cựu viện trưởng nơi em Dung Hoan đang theo học. Ông là đầu về cả học thuật lẫn giảng dạy; dù nghỉ hưu nhưng ông vẫn thường xuyên tới viện giao lưu với sinh viên. Ông vốn quý mến một trò ưu tú và cần cù như Dung Hoan nên nhận ngay.
Dung Hoan vội vàng chào hỏi vị giáo sư nhanh tay đỡ lấy túi rác tay ông. Hành động khiến vị giáo sư càng thêm hài lòng. Có thể thấy đây là phản xạ tự nhiên của Dung Hoan, chứng tỏ bình thường luôn lễ phép như , khiến ông khỏi lên tiếng khen ngợi.
"Cháu chào ông ạ!" Dung Vãn và Tiểu Bát nắm tay , ngoan ngoãn chào vị giáo sư già. Dáng vẻ mềm mại, đáng yêu của hai đứa trẻ nụ gương mặt ông thêm phần rạng rỡ. Ngược , lời chào của Dung Nhạc ông chú ý nhiều lắm.
"Chào các cháu, chào các cháu! Bé gái tên là gì nhỉ?" Vị giáo sư híp mắt hỏi Dung Vãn.
"Cháu tên là Dung Vãn, chữ 'Vãn' trong 'Thiên khí vãn lai thu' ạ!" Dung Vãn dõng dạc tự giới thiệu bằng một câu thơ.
"Khá lắm, khá lắm, còn cả thơ nữa cơ đấy!" Vị giáo sư xoa đầu Dung Vãn, liên miệng khen ngợi. "Vừa nãy cháu bảo nơi bằng nhà cháu, nhà cháu trông như thế nào, kể cho ông ?"
"Nhà cháu lắm ạ! Có ba dãy nhà ngói lớn, cái sân rộng ơi là rộng, tường leo đầy hoa tường vi, lúc nở hoa cực kỳ luôn! Còn cả giàn nho nữa, ông nội cháu thích đó uống nhất!" Dung Vãn khua tay múa chân, giơ mấy ngón tay trắng trẻo tròn ủng hiệu ba. "Trong sân nhà cháu còn trồng bao nhiêu là rau, cháu cũng một mảnh đất riêng nữa, rau cháu trồng là ngon nhất đời luôn!"
Vị giáo sư thể cảm nhận tình yêu quê hương nồng nàn qua những lời ngây ngô nhưng chân thật của Dung Vãn. Cảnh tượng cô bé miêu tả tràn ngập thở điền viên, vốn là điều ông tâm đắc nhất. Ông và phu nhân vẫn thường trồng hoa, trồng rau quanh nhà để tận hưởng thú vui .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-trong-sinh-thap-nien-80/chuong-46-1-dinh-cu-o-thu-do.html.]
"Vậy cháu hoan nghênh ông đến nhà cháu chơi ?" Vị giáo sư hỏi.
"Dạ chứ ạ, cơm nhà cháu cũng siêu ngon luôn!" Dung Vãn gật đầu lia lịa như gà mổ thóc. Cô kính trọng những vị giáo sư cống hiến cả đời cho khoa học và giáo d.ụ.c, và dĩ nhiên cũng chút tâm tư riêng: cô tạo thêm ấn tượng cho trai trong mắt vị tiền bối .
Phu nhân của vị giáo sư thấy chồng đổ rác mãi thấy về bèn cửa tìm, thì thấy ông đang mải mê trò chuyện với mấy đứa trẻ. Bà lườm ông một cái : "Sao để các cháu ngoài chuyện thế ! Nào, nhà các cháu. Vừa bà mới bánh ngọt xong, nếm thử xem ."
Dung Hoan rụt rè, đang định tìm cách khéo léo từ chối. đúng lúc , Dung Vãn bỗng lên tiếng, là đòi đòi , mà là cô bé nhịn liên tục nấc cụt mấy cái. Ánh mắt lập tức đổ dồn cô, khiến Dung Vãn ngượng chín cả mặt, vội lấy đôi tay nhỏ che mặt vì thấy quá hổ.
Biết thế uống nhiều nước ngọt như ! Dung Vãn hối hận nghĩ thầm, nhưng đời gì t.h.u.ố.c hối hận, nghĩ cô nấc thêm cái nữa. Tiểu Bát ở bên cạnh lo lắng vỗ vỗ lưng cho chị, dáng vẻ nghiêm túc đó khiến phu nhân vị giáo sư thốt lên vì quá dễ thương.
"Đừng sợ, , uống chút nước ấm là hết ngay thôi." Bà dịu dàng .
Thế là Dung Hoan và Dung Nhạc còn do dự gì nữa, theo hai ông bà nhà.
Sau khi nhấp từng ngụm nước ấm nhỏ, Dung Vãn dần ngừng nấc. Tuy còn lấy tay che mặt nhưng đôi má cô bé vẫn đỏ bừng bừng. Bà giáo sư vốn yêu trẻ con, thấy Dung Vãn như thì kìm lòng , ôm lấy cô bé lòng vỗ về một hồi lâu.
Vị giáo sư họ Dương, phu nhân họ Từ, họ bảo bốn em cứ gọi là ông Dương và bà Từ. Bà Từ bếp mang mẻ bánh ngọt nướng xong chia cho bốn đứa trẻ, phần của Dung Vãn và Tiểu Bát to hơn một chút.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
"Ngọt thanh ạ, mà ngấy chút nào cả, mùi thơm đậm đà quá... ừm, còn cả vị đào nữa, ngon tuyệt!" Dung Vãn chậm rãi ăn một miếng, tận hưởng đến mức lim dim đôi mắt, lộ rõ lúm đồng tiền má. Những lời nịnh, cô bé thật sự thấy bánh ngon hơn cả những tiệm bánh cô từng ăn, cốt bánh mềm mịn, độ ngọt , hương trái cây thoang thoảng.